Ác Ma Chi Sủng tập 99

Loading...

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Giang Hồ Bất Ai Đao

Pháo Hoa, Nên Ngắm Từ Dưới Hay Bên Cạnh

Nữ Vương Swaha

Edit : Phương Thiên Vũ

Lục Mạn Nhã ở bên cạnh ông, nụ cười trên mặt có chút cứng ngắc. Vốn là tính hôm nay tuyên bố Vũ Văn Lạc và Kiều Tịch Nhan đính hôn nhưng hiện tại cái gì cũng hỏng hết, thái độ Vũ Văn Lạc cứng rắn như vậy bà cũng không dám ép anh nữa.

Kiều gia đương nhiên cũng nằm trong hàng ngũ được mời, nói như thế nào Kiều gia và Vũ Văn gia cũng coi như là thân gia.

Lục Mạn Nhã thấy Kiều Tịch Nhan đi qua liền kéo tay cô, thở dài nói “Tịch Nhan, ủy khuất cho con rồi !”

“Bác gái, bác đừng nói như vậy, bác gái giúp con nhiều như vậy nhưng Lạc không thích con thì cũng đành chịu !”

Lục Mạn Nhã thấy cô hiểu chuyện như thế, trong lòng lại đau, “Tịch Nhan, con yên tâm, Lạc nhất định sẽ cưới con. Bác chỉ chấp nhận con là con dâu thôi !”

Kiều Tịch Nhan vẻ mặt cảm động nhìn bà, “Bác gái…” Trong lòng lại đang oán giận, nếu không phải bà bỏ thuốc thì cũng sẽ không làm cho Vũ Văn Lạc chán ghét cô, nếu không phải bà mua người giết người lưu lại chứng cớ thì Vũ Văn Lạc cũng sẽ không đuổi cô ra khỏi biệt thự.

Trong thư phòng ở trên lầu, Vũ Văn Lạc nhìn Bùi Diệc hỏi, “Tư Minh Dạ sao còn chưa tới ?”

Vân Thiên thở dài một tiếng. Kiều Bối Nhi đã ở cùng một chỗ với Tư Minh Dạ, nếu là người thường thì có lẽ Lạc còn có thể dựa vào thế lực để cướp người. Nhưng Tư Minh Dạ là loại người nào ? Nhân vật đầu lĩnh của hắc bạch lưỡng đạo, ai có thể uy hiếp anh ta ? Nhưng Lạc giống như một chút hy vọng cũng không bỏ.

Vũ Văn Lạc thấy Bùi Diệc nửa ngày không phản ứng, không khỏi lại lên tiếng, “Diệc…”

Kết quả Bùi Diệc vẫn không phản ứng, Vân Thiên dứt khoát đưa tay đẩy đẩy anh. Bùi Diệc bị hoảng sợ, “Làm sao vậy ?”

Vân Thiên vuốt cằm tò mò quan sát anh, “Là chúng tôi hỏi cậu làm sao chứ ? Thất thần đến nhập tâm như vậy, không phải là đang nhớ tới cô bạn gái nhỏ của cậu chứ ? Sao cậu không dẫn cô ấy theo ?”

Anh nói xong lại thấy Bùi Diệc hoàn toàn không phản ứng, rõ ràng lại bắt đầu thất thần, vốn không có nghe thấy anh nói cái gì. Vân Thiên nhíu mày, liếc nhìn Vũ Văn Lạc, cả hai đều cảm thấy Bùi Diệc thật không bình thường, xem ra là thật sự động tâm a !

Đột nhiên Bùi Diệc lấy lại tinh thần, lập tức đứng lên, “Tôi có việc đi trước !” Tằm không đến tìm anh thì anh đành phải đi tìm tằm ! [Vũ: aaaaa ra là nhớ honey Liệt a =))))]

Vũ Văn Lạc thấy an vội vàng đi, đang muốn nói gì thì đột nhiên nghe thấy dưới lầu một trận im lặng, trong lòng khẳng định là Tư Minh Dạ, cũng không nói thêm gì nữa mà đi ra thư phòng. Vân Thiên không đi cùng, anh là người trong hắc đạo nên không muốn đi giúp vui, chỉ chậm rãi cầm chai rượu trong tay uống từng hớp. Thở dài một tiếng mới đi ra thư phòng, anh nên trở về nhà một lần, không biết bây giờ trong nhà thế nào rồi.

Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi vừa xuất hiện, vốn đại sảnh đang náo nhiệt trong nháy mắt liền yên lặng. Sinh nhật năm mươi tuổi của Vũ Văn Liệt, Vũ Văn Cận đương nhiên cũng trở về, trong mắt nhìn hai người đều là giật mình. Cô sao có thể ở cùng với người đàn ông khác ? Đảo mắt nhìn vẻ mặt không vui của Vũ Văn Lạc từ trên lầu đi xuống, cậu rất muốn hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô không phải chị dâu của cậu sao ? Sao lại bị ôm trong ngực người đàn ông khác ? Nhớ tới lúc trước miệng cô luôn nói Dạ, chẳng lẽ chính là người đàn ông này ? Tư Minh Dạ ? Dạ ? Chắc là anh ta !

“Tư tổng…” Vũ Văn Lạc nhìn động tác hai người quá mức thân mật, sắc mặt rất khó coi, “Bối Nhi, lại đây !”

Kiều Bối Nhi nháy mắt mấy cái, vẫn không nhúc nhích mà tựa vào trong lòng Tư Minh Dạ. Trong đại sảnh khá im lặng, mọi người đều đang tò mò đã xảy ra chuyện gì ? Lúc trước tập đoàn Vũ Văn và tập đoàn Tuyệt Thế hợp tác nhưng nửa đường tập đoàn Tuyệt Thế lại đột nhiên hủy hợp đồng. Sau đó không lâu lại muốn hợp tác cùng tập đoàn Vũ Văn, hình như bây giờ đang tiến hành rất thuận lợi nhưng hiện tại hai tổng tài của hai tập đoàn nhìn qua bộ dáng không giống là bạn lắm. Tất cả ánh mắt đều dừng trên người Kiều Bối Nhi, cô gái này là ai ? Vũ Văn tổng tài kêu cô đi qua nhưng cô lại được Tư tổng ôm, hai đại tổng tài tranh nhau một cô gái, xem như là cô giỏi. Trong một lúc, ánh mắt ghen tị của các cô gái dường như bao phủ cả Kiều Bối Nhi.

Kiều Tịch Nhan thấy Kiều Bối Nhi xinh đẹp thì hận đến nghiến răng nghiến lợi, còn Kiều Nghị và Đồng Uyển Dao vốn không có nhận ra Kiều Bối Nhi. Mặc dù Vũ Văn Lạc kêu tên Bối Nhi nhưng bọn họ không cách nào xem cô gái có khuôn mặt xinh đẹp này gán chung một chỗ với Kiều Bối Nhi được. Còn Chung Viện, nơi chính thức như vậy, một người tình làm sao có thể tham dự chứ ?

Vũ Văn Liệt lên tiếng hỏi Lục Mạn Nhã ở bên cạnh, “Sao lại thế này ?”

Lục Mạn Nhã nhíu mày nói, “Cô gái kia chính là nhị tiểu thư Kiều gia !”

Thanh âm của bà tuy nhỏ nhưng tại đại sảnh đang chìm trong im lặng thì những người đứng gần đều nghe rất rõ. Tất cả đều giật mình bắt đầu nhỏ giọng trao đổi, chỉ chốc lát sau, mọi người trong đại sảnh xem như đều biết rõ thân phận của Kiều Bối Nhi.

Kiều Nghị sắc mặt rất khó coi. Nếu trong chuyện này vì Kiều Bối Nhi mà khiến người nào mất hứng thì Kiều thị cũng không chịu nổi, hiển nhiên Đồng Uyển Dao cũng có chút lo lắng.

Phu nhân Vũ Văn tốt thế không làm lại chạy đi làm tình nhân ! Kiều Nghị nghĩ Kiều Bối Nhi hiện tại chính là người tình của Tư Minh Dạ.

Tuy tập đoàn Tuyệt Thế so với tập đoàn Vũ Văn càng tốt hơn nhưng nếu đắc tội tập đoàn Vũ Văn, Tuyệt Thế sẽ giúp ông sao ? Tư Minh Dạ vô tình có tiếng, nhất định sẽ không vì một người tình mà đi đắc tội tập đoàn Vũ Văn, tập đoàn Vũ Văn và Tuyệt Thế là quan hệ hợp tác a.

Xem ra suy nghĩ của ông cũng chuyển thật lẹ. Tuy tập đoàn Vũ Văn cùng Tuyệt Thế là quan hệ hợp tác nhưng nếu Tư Minh Dạ thật sự không muốn đắc tội Vũ Văn Lạc thì làm sao có thể tranh người phụ nữ của cậu ta ? Tranh nhau như vậy hai người cũng đã trở mặt, còn nói gì quan hệ hợp tác chứ ?

Kiều Nghị trong lòng sốt ruột, đã không còn tâm trạng đi quan tâm khuôn mặt của Kiều Bối Nhi đã thay đổi, “Nghịch nữ…”

Ông vừa mới phun ra hai chữ thì ánh mắt âm u lạnh lẽo của Tư Minh Dạ đảo qua, thoáng chốc Kiều Nghị cảm thấy lông tơ cả người dựng thẳng, câu kế tiếp muốn nói cũng nuốt trở về.

Sắc mặt Vũ Văn Lạc khó coi nói, “Đa tạ Tư tổng đã giúp chăm sóc Bối Nhi !”

Lời này vừa nói mọi người lại có chút nghi hoặc, chẳng lẽ là bọn họ hiểu lầm vị nhị tiểu thư Kiều gia này và Tư tổng không phải là loại quan hệ đó ? Nhưng bộ dáng hai người này cũng không tránh khỏi quá mức thân mật.

Kiều Bối Nhi tựa vào trong lòng Tư Minh Dạ, vẫn duy trì trầm mặc. Khi cô biết Tư Minh Dạ muốn tới tham gia buổi tiệc thì đã luôn tò mò anh muốn làm cái gì. Cho nên bây giờ cô chỉ cần xem diễn là được rồi, chuyện khác Tư Minh Dạ đương nhiên sẽ xử lý tốt, cô tuyệt đối không lo lắng.

Tư Minh Dạ nhếch môi, “Chăm sóc bé cưng là đương nhiên !” Dừng một chút thì nói thêm một câu khiến mọi người khiếp sợ đến thẫn thờ, “Tôi chăm sóc vợ của mình, không cần Vũ Văn tổng tài cảm ơn !”

Mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh. Mọi người đều biết Kiều Bối Nhi là phu nhân Vũ Văn, khi nào thì thành vợ của Tư Minh Dạ ? Chẳng lẽ nhị tiểu thư Kiều này không phải là nhị tiểu thư Kiều gia sao ? Dù sao khuôn mặt cũng khác biệt quá lớn, nếu là giải phẩu thẫm mỹ thì cuộc giải phẫu này thật sự rất thành công ! Nhưng lúc nãy Kiều Nghị đã lên tiếng vị nhị tiểu thư Kiều này rõ ràng chính là nhị tiểu thư Kiều Bối Nhi của tập đoàn Kiều thị.

Kiều Bối Nhi nháy mắt mấy cái, cũng tò mò nhìn Tư Minh Dạ, cô khi nào thì thành vợ của anh ? Tuy bọn họ nên làm hay không nên làm đều đã làm nhưng còn thiếu một tờ giấy chứng nhận. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, khóe miệng run run, anh sẽ không vào lúc làm giấy chứng nhận ly hôn mà thuận tiện làm giấy chứng kết hôn luôn chứ ?

Vũ Văn Lạc sắc mặt rất khó coi, “Tư tổng, lời này đừng nói lung tung, vui đùa như vậy sẽ tổn hại đến danh dự của Bối Nhi. Bối Nhi xem anh là anh trai thì nói vậy anh cũng yêu thương cô ấy, đừng nên làm ra chuyện bất lợi cho cô ấy.

Mọi người đã sắp choáng rồi, sao lại biến thành anh trai rồi ? Lục Vân cũng ở đây, đến bây giờ cậu mới hồi phục tinh thần lại, cô làm sao có thể là vợ của anh họ chứ ?

Tư Minh Dạ thản nhiên nói, “Tôi không có nói đùa, chúng tôi quả thật đã là vợ chồng hợp pháp !”

Kiều Bối Nhi rất muốn cười, anh xác định thật hợp pháp sao ? Tư Minh Dạ đưa tay nhéo nhéo trên lưng cô, mắc cười lắm sao ? Bọn họ vốn cũng đã là vợ chồng hợp pháp, cho dù là toà án cũng không có ai có thể tìm ra chỗ không hợp pháp.

Sắc mặt Vũ Văn Lạc đen như đáy nồi, “Tư tổng, mọi người đều biết Bối Nhi là vợ của tôi !”

Vẻ mặt Tư Minh Dạ lại bình tĩnh, thoải mái nói một câu, “Hai người đã ly hôn rồi !”

Vũ Văn Lạc bị anh chọc tới nở nụ cười, “Ly hôn ? Tôi sao không biết tôi đã ly hôn với Bối Nhi rồi ?”

“Muốn xem sao ? Đúng lúc giấy chứng nhân ly hôn và kết hôn tôi đều mang đến !” Nghe xong lời anh nói, Kiều Bối Nhi đột nhiên xoay người đem mặt vùi vào trong lòng anh, bả vai càng không ngừng run run, cô thật sự không nhịn được. Dạ thật là có bản lĩnh khiến người ta tức chết, giờ thì cô đã hiểu anh tới nơi này là vì muốn chọc tức Vũ Văn Lạc !

Tư Minh Dạ trong mắt xẹt qua mỉm cười, đưa tay nhẹ vỗ lưng của cô. Nhìn qua có chút giống Kiều Bối Nhi đang khóc vì thương tâm, còn anh thì đang an ủi cô.

Sức tưởng tượng phong phú của mọi người không khỏi suy đoán chẳng lẽ là nhị tiểu thư Kiều gia này bị Vũ Văn gia chọc giận nên mới khóc thương tâm như vậy, Tư tổng có lòng tốt nên giải cứu cô sao ? Nghĩ đến bộ dáng lúc trước của Kiều Bối Nhi, nếu nói Vũ Văn Lạc đối tốt với cô thì thật đúng là làm cho người ta khó có thể tin. Tuy lúc trước đều biết Vũ Văn Lạc rất thương yêu Kiều Bối Nhi nhưng ai biết có phải diễn trò hay không ? Việc này với thân phận như bọn họ chẳng còn lạ gì, bề ngoài nhìn qua ân ái nhưng thực chất bên ngoài không biết nuôi dưỡng bao nhiêu tình nhân.

Tư Minh Dạ không chút hoang mang từ trong túi âu phục lấy ra tờ giấy, “Đây là bản sao giấy chứng nhận ly hôn và kết hôn, nếu Vũ Văn tổng tài muốn xem cũng được, nhưng tôi hy vọng Vũ Văn tổng tài đừng xé nó đi !” Nếu Vũ Văn Lạc rất kích động, khẳng định sẽ trực tiếp xé thành hai mảnh, anh cũng không muốn lại phiền phức thêm một lần.

Vũ Văn Lạc nhìn cái gọi là bản sao kia thì trong mắt đều là lửa giận. Anh mơ hồ biết Tư Minh Dạ thế lực không đơn giản, làm những việc này vốn không khó cho nên vốn không có đưa ra yêu cầu muốn xem, xem cũng vô ích.

“Bối Nhi, em không có chuyện để nói sao ?” Bối Nhi thương anh, mặc dù mất đi trí nhớ cũng nên có ấn tượng với anh mới đúng.

Kiều Bối Nhi từ trong lòng Tư Minh Dạ ngẩng đầu lên, trên mặt còn sót vài giọt nước mắt. Đừng nghi ngờ, hoàn toàn là cười mà ra, “Không có…” Cô có cái gì để nói ?

Vũ Văn Lạc nắm chặt hai đấm, trên mặt biểu tình rất khủng bố, “Em muốn gả cho anh ta ?”

Kiều Bối Nhi vô tội nói “Giấy kết hôn cũng đã có, đương nhiên a !”

Vũ Văn Lạc cắn răng hỏi, “Em thương anh ta ?” Anh không tin, Bối Nhi chỉ là thích dính lấy Tư Minh Dạ mà thôi. Đúng ! Bối Nhi mất đi trí nhớ cái gì cũng đều không biết, làm sao có thể biết cái gì là yêu ? Việc này nhất định đều là Tư Minh Dạ làm ! Anh ta rốt cuộc có mục đích gì ?

Kiều Bối Nhi còn chưa kịp nói chuyện thì Tư Minh Dạ đã vươn tay giúp cô lau đi nước mắt trên mặt, dịu dàng hỏi, “Đói bụng không ?” Bọn họ cũng chưa có ăn cái gì đã tới đây rồi rồi.

Kiều Bối Nhi gật gật đầu, thực sự có một chút đói bụng.

Nghe vậy Tư Minh Dạ trực tiếp dẫn cô đến ngồi ở một bên, hoàn toàn không nhìn Vũ Văn Lạc. Vũ Văn Lạc so với bụng của Kiều Bối Nhi thì đương nhiên là bụng của Kiều Bối Nhi quan trọng hơn.

Mọi người thấy hai người nhàn nhã giống như đang ở nhà của mình, lại nhìn Vũ Văn Lạc tức giận đến toàn thân phát run. Trầm mặc, lại trầm mặc, phỏng chừng cũng chỉ có Tư Minh Dạ dám chọc giận Vũ Văn Lạc như vậy.

Kiều Bối Nhi trực tiếp bị bọn họ coi thường. Chỉ là một đứa con gái riêng mà thôi, nếu không có Tư Minh Dạ làm chỗ dựa thì làm sao cô có thể có gan đắc tội Vũ Văn Lạc chứ ?

Vũ Văn Lạc cắn chặt răng, “Kiều Bối Nhi !”

Kiều Bối Nhi mặc kệ anh ta, thấy Tư Minh Dạ đưa đồ ăn tới thì hai mắt tỏa sáng. Nhưng đồ ăn vừa mới đưa tới bên miệng thì Kiều Bối Nhi biến sắc, nghiêng đầu nôn ra một trận, “Cái gì vậy a ? Thật là tanh… Nôn… Ghê quá đi…”

“Bé cưng…” Tư Minh Dạ vỗ nhẹ lưng của cô, sắc mặt rất khó coi. Khẩu vị của Kiều Bối Nhi luôn rất tốt, bây giờ thành dạng này thì phản ứng đầu tiên của anh chính là cô sinh bệnh.

Cẩn thận ôm lấy cô, anh lấy điện thoại ra, “Lam Tư, đến chỗ Vũ Văn gia. Lập tức !”

Hết chương 100

Loading...

Ác Ma Chi Sủng tập 100

Ác Ma Chi Sủng tập 98

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...