Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 23

Loading...

Kiếm Nghịch Thương Khung

Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Võ Liệt Thiên Kiêu

Battle Angel Alita Last Order

Từ Tử Hàn yên giấc trên giừơng. Dược Thiếu Phàm ngồi canh chừng cô cả đêm không ngủ. Sáng sớm , anh đã chuẩn bị cháo cho cô. Từ Tử Hàn mệt mỏi tỉnh dậy , vai của cô không có cảm giác gì , thấy anh đang ngồi say sưa làm việc, giọng cô thều thào gọi anh "Thiếu Phàm ... !"

Dược Thiếu Phàm ngước mắt nhìn cô , anh bước đến bên giừơng lo,lắng hỏi "Thấy thế nào ?"

"Mặt anh...s.ao vậy ?" - Từ Tử Hàn thấy khóe miệng anh bị trầy , cô đưa tay lên hỏi.

"Không sao ! Có đói không ?" - Anh cầm lấy bàn tay đang vươn ra đặt lên mặt mình . Khẽ nói.

"Ừm.."

Anh đưa tay nâng người cô dậy , lấy cháo đút cho cô. "Tạm thời tay phải em sẽ không cử động được !"

"Em biết rồi." - Cô vừa ăn vừa trả lời , ánh mắt dừng lại ngay vết thương trên miệng anh , cô đưa tay chạm vào , yếu ớt nói"Từ Chính đánh ăn sao ?"

"Không phải ."

"Thiếu Phàm..."

"Ngoan ngoãn dưỡng bệnh . Đừng nghĩ lung tung." - Dược Thiếu Phàm ngắt lời cô , anh lên tiếng . Anh không muốn cô phải lo , dù sao anh cũng đáng bị như vậy.

Từ Tử Hàn cũng không hỏi thêm , ăn từng muỗng cháo mà anh đút . Ăn xong có uống thuốc rồi lại nằm , cô nhớ lại cái cảm giác hôm qua ,đau đến khó tả , cô tự hỏi nếu lỡ như thuốc tê lại hết tác dụng thì cô sẽ như thế nào . Từ Tử Hàn chợt thở dài , cô nhìn theo bóng dáng anh đứng kéo rèm cửa sổ , sau đó lại tiếp tục làm việc .

------------

Buổi trưa , Từ Chính cùng mọi người đến thăm cô , căn phòng đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt .

"Hi Tử Hàn ! Sao rồi , đã đỡ hơn chưa ?" - Lôi Lạc Kình vui vẻ nói.

"Đã đỡ hơn rồi."

"Anh có mua bánh cho em nè." - Lương Trịnh Thâm đặt chiếc bánh trên bàn.

"Cảm ơn anh !"

"Em ở lại cùng với mọi người nhé ! Anh ra ngoài một chút." - Dược Thiếu Phàm đến bên giường , xoa nhẹ đầu cô , anh mỉm cười , khuôn mặt vô cùng dị dàng nói.

"Vâng !" - Từ Tử Hàn mỉm cười gật đầu. Lúc này cô đủ biết anh định đi đâu và làm gì.

"Lạc Kình , Nhất Thiên đi theo tôi."

Cả ba cùng bước khỏi bệnh viện , ba chiếc xe ngao du trong gió , đi thật sâu vào trong rừng , tiếng xào xạc xen qua từng nhánh cây . Đích đến của cả ba người là tòa nhà cổ kiểu Nhật , với cái bảng ghỗ treo trước cửa ngay ngắn dòng chữ "Hắc Nguyệt"

"Chủ tử ." - Ám vệ đứng trước cửa kính chào anh.

"Người đâu ?" - Thanh âm lạnh lẽo phát ra .

"Dạ ở trải giam khu A "

Dược Thiếu Phàm , Lôi Lạc Kình cùng Phong Nhất Thiên bước đến trại giam khu A , phòng giam số 3398 , cánh cửa màu xanh mở ra , cuối phòng , một người đàn ông thân thể đầy vết thương , một bên mắt có vết cắt , đủ biết hắn đã từng bị tra tấn rất dã mãn , hắn bị trói trên một cây cột theo hình thánh giá. "Dược Thiếu Phàm..." - Tiếng của hắn phát ra , rên lên từng chữ từng chữ. Khuôn mặt anh chẳng chút biểu tình , ánh mắt hiện rõ tia lửa đỏ , giọng anh trầm thấp "Mục đích của ngươi là gì ?"

"Mục đích ? Chính là hạ mày đó." - Quyết Lang nhếch miệng cười , người lái xe mô tô bắn Từ Tử hàn chính là hắn , hôm qua do Lôi Lạc Kình bắt giữ và tra khảo. Câu trả lời của hắn khiến cho anh thích thú , rất tốt , mục đích của hắn rất tuyệt , nhưng đã đụng phải người của anh thì không có kết cục tốt đẹp , khuôn mặt anh đanh , lại họng súng chĩa thẳng vào bên mắt trái của hắn , một thanh âm rợn người vang lên "Mày...biết kết cục ?"

*Đoàng..."Á....ư...ư...." - Tiếng súng vang lên , viên đạn cắm vào mắt trái của Quyết Lang , tròng mắt bay ra , máu cũng từ lỗ hỏng đó mà tuôn ra , tiếng thét gào của Quyết Lang phát ra , con mắt của hắn lăn xuống đất , thấm đầy máu tươi phủ cùng cát . dược Thiếu Phàm bước đến , dùng chân giẵm nát con mắt ấy , cả người như phát ra sát khí , Quyết Lang đau đến nổi không thể nói thêm lời nào . Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên tuy khuôn mặt bình thản là như thế nhưng trong tâm , đang phát run , dù hai người họ đều biết anh là kẻ máu lạnh , chưa một lần giống con người , nhưng từ khi Từ Tử Hàn xuất hiện , mọi chuyện đã thay đổi , nhưng lần này có vẻ như hắn đả khiến cho anh thật sự rất tức giận .

Dược Thiếu Phàm nhấc chân ra , con mắt màu đen lúc nãy đã bị giẫm nát , anh nghiêng đầu qua , khóe môi nhếch lên , huýt sáo một cái , Quyết Lang nhìn anh , hắn kinh hãi , hắn hoạt động trong hắc đạo đã 5 năm , cũng đã nghe những điều về anh , nhưng thật không ngờ anh lại còn tàn khốc hơn những gì họ nói . "Quyết Lang , mày...còn non nớt lắm..."

* Đoàng... - Vừa giứt câu , tiếng súng lại phát ra , viên đạn lần này cắm ngay vào cổ của Quyết Lang , máu lại tuôn ra , cả người hắn co giật , không thể phát ra tiếng thét . Anh chính là muốn bắn ngay đó , muốn cho hắn từ từ mà tận hưởng cái chết . Dược Thiếu Phàm quay đi , Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên cũng đi theo .

"Lạc Kình , cậu đến địa bàn của Quyết Lang và nơi bọn chúng ở , xử lí hết đi những người có giá trị hãy giữ lại . Những thứ vô dụng , giết hết đi. "

"Được." - Lôi Lạc Kình gật đầu , sau đó lên xe chạy đi.

"Nhất Thiên , cậu hãy đến công ty đưa hồ sơ này cho bộ phận thiết kế , và bộ phận sản xuất. Trong thời gian tới , cậu giúp tôi bàn chuyện hợp tác lâu dài với tập đoàn "Mentual" !" - Dược Thiếu Phàm lấy từ trong xe xấp tài liệu đã được bao bọc kĩ đưa cho Phong Nhất Thiên .

"Tôi biết rồi ! Cậu cứ yên tâm mà chăm sóc cho Tử Hàn." - Phong Nhất Thiên cười tươi nói.

"Được rồi ! cậu đi đi."

Dược Thiếu Phàm và Phong Nhất Thiên rời khỏi Hắn Nguyệt... chiếc xe chạy ra khỏi rừng thì mỗi người một ngã , Dược Thiếu Phàm tăng tốc , anh lái xe về nah2 , chuẩn bị ít đồ cho cô sau đó lại chở lại bệnh viện...!

--------- Bệnh viện...

"Từ Chính , em muốn ăn cam !" - Từ Tử hàn nằm trên giường xem ti vi , cất tiếng nói.

"Nè , vừa nảy em đã ăn táo , ổi , đào , dưa hấu , giờ còn muốn ăn nữa sao ?" - Từ Chính cảm thán nói . em gái anh sao lại ham ăn thế ? -_-

"Mặc kệ em , anh bóc cam đi. " - Từ Tử hàn quệt mồm nói . Cô phải đày đọa anh mới hả giận . Vì cô biết chính Từ Chính đã đánh Dược Thiếu Phàm nên cô phải trả thù giúp anh. Từ Chính lười biếng bóc quả cam để lên đĩa cho cô . Vừa nãy cô đã sai anh đi mua bánh , đút bánh cho cô , gọt traí cây , xếp đồ... Trời ạ ! Em gái anh sao vậy ? Làm như anh là Osin của cô không bằng.

"Xong rồi ! Ăn đi." - Từ Chính cầm cái nĩa cắm trái cây đưa lên miệng cô.

"A..." - Từ Tử Hàn vui vẻ hả miệng nhận thức ăn.

* Cạch... - Dược Thiếu Phàm mở cửa bước vào . Anh nhíu mày nhìn đống vỏ trái cây trong rổ , sau đó đưa mắt nhìn Từ Chính đang đút cho cô ăn .anh đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Tử Hàn !" - Anh cất tiếng gọi cô . Từ Tử hàn nghe thấy tiếng của anh liền vui vẻ quay lại "Thiếu Phàm , anh xong rồi sao ?"

"Phải , đây là bánh của em. Đầu bếp Văn gửi cho em đấy." - Anh đặt cái bánh kem xuống , cưng chiều nói.

"Tuyết quá..." - Từ tử hàn reo lên , nhưng bỗng nhiên vai của cô nhức nhối vô cùng , Từ Tử Hàn cắn môi la lên "Thiếu Phàm...vai của em...vai...hic...đau quá..."

"Tử Hàn ! Đau lắm sao ?" - Từ Chính vội vã đến bên cô .

"Mau uống thuốc." - Dược Thiếu Phàm lấy thuốc cho cô uống , viên thuốc bỏ vào miệng cô nhưng lại bị cô phun ra , cô đang rất đau không thể làm gì thêm . Thấy cô khổ sở kêu la , anh rất rối loạn không biết phải làm sao . Nhưng rất nhanh , anh cho thuốc bỏ vào miệng , uống nước sau đó đặt môi mình lên môi cô , đẩy viên thuốc vào miệng Từ Tử Hàn , anh không cần biết có Từ Chính hay không , lúc này anh chỉ cần biết Từ Tử Hàn đang rất đau đớn . Nước từ từ trôi xuống cổ cô , viên thuốc tê bắt đầu cô tác dụng . Vai của cô đã đỡ đau , Dược Thiếu Phàm buông cô ra , lấy chiếc khăn lau mồ hôi cho cô . Từ Tử hàn sau một hồi chịu cơn đau tê buốt ấy , mệt lả đi , đành bất lực nằm trên giường . Dược thiếu Phàm vuốt mặt cô "Đỡ hơn chưa ?"

Từ Tử Hàn không còn sức nói , chỉ gật nhẹ một cái rồi nằm im lặng mà thở dốc . Từ Chính thấy một màn như vậy trong lòng tuy có chút tức giận nhưng vẫn rất cảm kích anh vì anh đã giúp cho Từ Tử Hàn . "Tôi có việc , cậu ở đây với Tiểu Hàn nhé."

Dược Thiếu Phàm gật đầu , Từ Chính quay lưng bước đi , khi gần ra tới cửa , anh ngập ngừng quay đầu lại ngó nhìn Từ Tử Hàn . Sua đó mới bước thẳng ra cửa.

Anh ngồi bên giường , chăm chú nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Từ Tử hàn , anh đaư tay vén những sợi tóc vương trên mặt cô . Từ tử hàn mỉm cười , cô thều thào nói "Em...hết đau rồi." Nhìn cô gắng gượng như vậy , trong lòng anh rất bứt rứt và đau xót . Anh dịu dàng trả lời. "Anh biết !"

"Em ngủ một chút."

"Được ! " - Dược Thiếu Phàm kéo chăn lên , đắp cho cô . Anh cưng chiều nói.

"Thiếu Phàm..."

"Chuyện gì ?"

"Anh đừng tự trách mình , không phải lỗi của anh " - Từ tử hàn nhẹ nhàng nói , sau đó nhắm mắt ngủ , cô biết anh đang tự trách mình . Nhìn khuôn mặt anh đau khổ như vậy cô cũng cảm thấy không vui nên liền nói. Dược Thiếu Phàm say người nhìn cô , anh điểm nhẹ lên vầng trán rộng của cô một nụ hôn... Bảo bối của anh thật đáng yêu , lại biết nhìn thấu anh từ khi nào vậy ? Dược Thiếu Phàm chợt bật cười ....

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 24

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 22

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...