Chạy Tình tập 33

Loading...

Leo Cao

Em là nhà

Kỳ Thủ Cờ Vây

Enen no Shouboutai

Quý Thừa Xuyên ra lệnh bắt Tống Dao trước thứ sáu phải xem hết đống tài liệu, nếu không tự gánh hậu quả. Rơi vào đường cùng, bất kể ngày đêm, cô mất ăn mất ngủ xem những tài liệu kia.

Đôi khi bạn bị áp bức đến tận cùng, kỳ tích sẽ xuất hiện. Mượn lời nói của Tống Dao mà nói, cô chỉ là một người mới tầm thường, xem những tài liệu mang tính chuyên ngành đều phải tra trên Baidu nhiều lần. Chuyện Quý Thừa Xuyên uy hiếp, cô không thể không hoàn thành nhiệm vụ.

3 giờ sáng thứ sáu, Tống Dao cuối cùng cũng đóng lại phần tài liệu cuối cùng, đôi mắt đã trở thành mắt gấu trúc. Ôi, thoát rồi.

Cuối cùng… cuối cùng cũng xem xong! Tuy cô không đảm bảo sẽ nhớ tỉ mỉ mỗi chi tiết, nhưng ít nhất cô đều đọc hết từng chữ. Đối với toàn bộ hạng mục, cô đã có khái niệm rõ ràng, đến lúc đó hẳn là… không để công ty mất thể diện…

Cô vừa nghĩ xong, hai mắt nhắm lại, trực tiếp ngã xuống giường, ngủ như chết.

Giấc ngủ này, Tống Dao ngủ rất sâu, sâu đến nỗi cô thậm chí không nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức. Cho đến 8 giờ rưỡi sáng, cô không ngừng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

“Alo…” cô nhắm hai mắt tiếp điện thoại, mơ màng mở miệng.

“Thư ký Tống!” Âm thanh của Quý Thừa Xuyên từ đầu dây bên kia vọng đến.

Tống Dao giật mình mở mắt ra, quay đầu nhìn lại, lập tức kêu to: “Á! Quý tổng, tôi ngủ quên mất rồi! Thành thật xin lỗi, thực xin lỗi, tôi lập tức đến công ty!”

“Không cần.” Âm thanh bình tĩnh bên đầu dây bên kia khiến người ta phát run.

Tống Dao hối hận muốn chết, liên tục xin lỗi: “Thành thật xin lỗi Quý tổng, tôi không cố ý đâu, tối hôm nay tôi xem tài liệu đến khuya. Lần sau nhất định tôi sẽ không phạm sai lầm cấp thấp này.”

“Không có lần sau nữa.”

Cái gì, chẳng lẽ Quý tổng giận dữ bây giờ muốn đuổi việc cô? Tống Dao gấp đến độ sắp khóc, nhưng cô chưa kịp khóc Quý Thừa Xuyên chốt một câu.

“Mở cửa, tôi ở dưới cửa nhà cô.”

Một khắc này, thế giới chợt yên tĩnh, Tống Dao hung hăng véo mình một cái, thật đau, không phải là mơ.

“Nhanh.” Đầu dây bên kia cất giọng thúc giục xúc tích, làm cho Tống Dao như bừng tỉnh từ trong mộng.

Cho dù đối với chuyện xảy ra trước mắt không thể tưởng tượng nổi, Tống Dao vẫn không dám chậm trễ, từ trên giường nhảy xuống, vội vàng chạy ra ngoài mở cửa.

Cửa vừa mở, thân hình cao lớn của Quý Thừa Xuyên cùng với ánh nắng sáng sớm đồng thời khiến cô lóa mắt. Trong chốc lát, cô không nhìn rõ bộ dáng của Quý Thừa Xuyên, chỉ cảm thấy xung quanh anh sáng lấp lánh, thân hình trước mắt hệt như thiên thần, không biết đưa cho cô vật gì.

“Đây là?” Tống Dao nghi ngờ hỏi.

“Thay xong, ra ngoài, cho cô 10 phút.” Quý Thừa Xuyên không khách khí chút nào nói xong, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, “Nếu không, tự gánh hậu quả.”

Lại là tự gánh hậu quả!

Tống Dao bị cụm từ này dọa sợ, không nói hai lời đóng cửa lại, vọt vào trong chỉnh đốn, hoàn toàn không để ý Quý Thừa Xuyên đang đứng ngoài cửa.

“Rầm”, phát ra một tiếng kêu lớn, Quý Thừa Xuyên sắc mặt tái xanh, không nhúc nhích đứng ngoài cửa.

Cửa mở, thân hình Quý Thừa Xuyên cao lớn hòa với ánh nắng sáng sớm làm cho Tống Dao lóa mắt. Trong chốc lát, cô không nhìn thấy rõ hình dáng của Quý Thừa Xuyên, chỉ cảm thấy xung quanh anh sáng lấp lánh, bóng dáng hệt như thiên thần đứng trước mặt cô, đưa cho cô thứ gì đó.

“Đây là?” Tống Dao nghi ngờ hỏi.

“Thay xong, đi ra ngoài, cho cô 10 phút.” Quý Thừa Xuyên không khách khí nói xong, đưa mắt nhìn bên ngoài, “Nếu không, tự cô gánh hậu quả.”

Lại là tự gánh hậu quả!

Tống Dao bị cụm từ này dọa sợ, không nói hai lời đóng cửa, vọt vào bên trong chỉnh đốn toàn thân, hoàn toàn không đếm xỉa đến Quý Thừa Xuyên đứng ở bên ngoài.

“Rầm” phát ra một tiếng, Quý Thừa Xuyên mặt mày tái xanh, không nhúc nhích đứng ở ngoài cửa.

Nếu như Khương Nam Hiên đang ngồi trong xe, đợi ở dưới lầu biết Quý Thừa Xuyên vừa bị chặn ở bên ngoài cửa, e rằng sẽ cười chết mất. Dẫu sao, vừa nãy tổng giám đốc dứt khoát không cho phép anh lên lầu, một người đang có lòng tin lát nữa sẽ cùng Tống Dao “tiếp xúc thân mật” một lần đấy.

Nhân vật nữ chính tuyệt tình như vậy, Quý Thừa Xuyên đành mặt đen thui trở vào trong xe.

Khương Nam Hiên đoán được phần nào nên trêu chọc: “Sao nhanh như vậy cậu đã ra đây, không vào nhà ngồi một lát à?”

“Nếu cô ấy không biết xấu hổ mời tôi vào, tôi cũng sẽ không vào đâu. Thật là chưa bao giờ thấy một cô gái nhếch nhác như thế.” Quý Thừa Xuyên khinh thường hừ một tiếng, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Tống Dao còn mặc áo ngủ, bộ dáng ngái ngủ mở cửa gặp anh.

“Tiếc nhỉ, có thể vào xem cũng tốt mà.” Khương Nam Hiên tiếp tục trêu chọc.

“Cậu muốn vào thì tự mà vào, tôi không có hứng thú.”

“Tôi đi vào đó.” Khương Nam Hiên nói xong, bộ dáng thật sự chuẩn bị xuống xe.

“Này!” Quý Thừa Xuyên nóng nảy, vừa muốn ngăn cản, Tống Dao đã thay đồ xong vội vàng chạy về hướng bọn họ.

Cô mặc trên người bộ váy lần trước cô và Quý Thừa Xuyên đi mua tây trang, trong miệng còn đang gặm bánh mì, hai tay vội vàng buộc tóc.

“Tôi… đến… đây…” Cô nhồm nhoàm nói không rõ câu, nhanh chóng mở cửa xe, chui vào chỗ ngồi phía sau, “Thành thật xin lỗi Quý tổng, vừa rồi tôi gấp quá, để ngài ở ngoài cửa. Lần sau có cơ hội sẽ dẫn ngài đi vào nhà tôi ngồi chơi một lát.”

Lời cô vừa nói như tát một bạt tai lên mặt của Quý Thừa Xuyên, Khương Nam Hiên nhịn không ngừng cười trộm.

Tống Dao không phát giác được vẻ mặt khác thường của Quý Thừa Xuyên, tự nhiên nói tiếp: “Thật ngại quá Quý tổng, trợ lý Khương. Tôi không nghĩ mình sẽ ngủ quên mất, cũng may hai người đến đón tôi. Đúng rồi, bây giờ chúng ta phải đi rồi sao? Còn kịp không?” Cô vừa hỏi, vừa gặm bánh mì.

“Không cho phép ăn cái gì trong xe.” Quý Thừa Xuyên quay đầu lại, bày vẻ mặt ghét bỏ, ít nhiều cũng có mục đích trả đũa.

“Vâng, xin lỗi ạ.” Tống Dao đáng thương lặng lẽ nhét bữa ăn sáng vào túi, thò tay chuẩn bị buộc tóc.

“Không được để tóc rơi trên xe.”

Lại thêm một câu, tay buộc tóc của Tống Dao cứng đờ, ăn sáng cũng không cho, buộc tóc cũng không được, vậy đừng cho phép cô ngồi trên xe luôn có phải tốt hơn không? Hơn nữa, xe này rõ ràng không phải của ngài mà?

Trái lại, với tư cách là ông chủ chiếc xe, Khương Nam Hiên cười híp mắt quay đầu nói: “Khỏi cần buộc, cô như vậy không được đâu, vẫn còn thời gian, tôi sẽ chở cô đi make-up.” Nói xong, anh đạp chân ga.

Khương Nam Hiên nói không sai, tuy Tống Dao ăn mặt một bộ đồ thời trang cao cấp, nhưng dù sao cũng vừa tỉnh ngủ, đánh răng qua loa vài cái, rửa mặt một loáng, ghèn mắt vẫn chưa tẩy sạch, sao có thể đi ra ngoài gặp người khác? Cũng may, anh ta có tính toán trước, sớm đến đón cô, bằng không sẽ bị muộn mất.

Ngồi trong xe một lát, Tống Dao như ngồi trong đống lửa, đống than. Rốt cuộc cô không nhịn được, nhỏ giọng nói: “Quý tổng.”

“Nói.” Quý Thừa Xuyên phản ứng lạnh nhạt.

“Cái đó, tôi hỏi ngài một chuyện được không?”

“Hỏi đi.”

“Cái váy này là sao vậy, tôi nhớ ngài từng nói là muốn tặng người khác mà?” Cô chỉ bộ váy trên người, vừa rồi Quý Thừa Xuyên ở trước cửa đưa cho cô, rõ ràng lúc ấy nói mua tặng người khác. Tại sao xoay một vòng lại mặc trên người cô rồi? Đi một đoạn, Tống Dao thật sự nghĩ mãi không hiểu.

“Không có tặng.” Quý Thừa Xuyên trả lời vô cùng xúc tích.

Tống Dao bừng tỉnh ngộ: “Ngài sao lại không tặng ạ?”

“…” Vẻ mặt Quý Thừa Xuyên lại đen thui.

Khương Nam Hiên ở một bên, một lần nữa không nhịn được cười thầm.

Tống Dao không ý thức được mình nói sai, tranh thủ thời gian đổi giọng: “Không phải, ý của tôi là bộ đồ này mắc như thế, không đem tặng thật lãng phí. Nếu không chờ tôi mặc xong, ngài lại đem tặng?”

Khương Nam Hiên rốt cuộc không nhịn nổi nữa, một chân đạp phanh, gục trên tay lái cười đến không còn hình tượng.

Quý Thừa Xuyên hung hăng lườm anh một cái.

Bị hăm dọa, Khương Nam Hiên cố gắng nhịn cười, bình thường là một người bình tĩnh, hôm nay lại có thể cười đến thế, ngẫm lại quả thực không dễ dàng gì.

Tống Dao thè lưỡi, cô đâu có nói sai, quần áo mắc như vậy mà, tiếp tục nói: “Tôi không nói đùa, váy mắc như vậy, tôi mặc thật quá lãng phí. Quý tổng, ngài hãy yên tâm, tôi không có lấy kéo cắt nhãn hiệu, nhét vào cổ áo bên trong, cởi ra bảo đảm vẫn còn như mới.” Cô nói xong giật giật cái váy, nhãn hiệu phía sau đâm vào da thịt khiến cô thật khó chịu.

Khương Nam Hiên còn muốn cười, kịp thời bị Quý Thừa Xuyên trừng mắt, đành phải nín nhịn, khó nhọc chỉ vào thẩm mỹ viện trước mặt, nói: “Đến rồi, cậu dẫn cô ấy vào trong sửa soạn một chút đi, tôi đi cười… đi đỗ xe đây.”

Loading...

Chạy Tình tập 34

Chạy Tình tập 32

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...