Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 37

Loading...

Hôn nhân đã qua

Tru Tiên

Xứ Gaintoria

Khuynh Thế Độc Phi

Văn Tĩnh dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cô trước nay dám làm dám chịu, chạy vội ra nắm chặt áo Kì Chấn, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nâng lên, trên nét mặt bướng bỉnh phảng phất chút áy náy: "Chuyện vừa rồi, thật ngại... tôi trong lòng lo lắng Nhan xảy ra chuyện nên mới nghĩ anh là người xấu..."

Kì Chấn cau mày,nhìn cô biết mình nói sai bộ dáng cúi đầu lo lắng, bất đắc dĩ nói: "Chỉ cần cô lần sau chú ý, chưa phân biệt đúng sai đã đánh người là được ..."

"Được, tôi nhớ rõ." Cô nhìn anh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ khiến ánh mắt Kì Chấn hơi lóe sáng, anh cái gì cũng không nói, gật đầu xoay người đi ra ngoài... Ngồi trên xe Văn Tĩnh trở về kí túc xá, chân bước nghiêng ngả xiêu vẹo đi lên lầu, cửa vừa mở Hoàn Nhan chạy thẳng vào nhà vệ sinh, đầu cô như muốn nứt ra, vội ghé vào bồn rửa tay nôn một lúc lâu mới cảm giác dễ chịu hơn.

Ngẩng đầu, nhìn trong gương khuôn mặt sưng phù, hai mắt mọng như quả đào, chuyện xảy ra trong 1 tuần vừa rồi, làm cho cô khóc nhiều hơn cả 8 năm qua cộng lại.

Những câu nói nhục mạ của anh ta cứ vang bên tai cô, cô không lí giải được cảm xúc hiện tại của mình, trong đầu nảy lên suy nghĩ có lẽ anh ta sẽ không tiếp tục thực hiện giao dịch này.

Hoan Nhan bước ra phòng vệ sinh, cầm điện thoại ở trọng túi xách ra, điện thoại này chỉ có số của anh, mà cũng chỉ để liên hệ cùng anh.

Bây giờ chắc cũng không cần.

Hoan Nhan nhếch môi cười, nhớ tới lời nói của Lâm Thiến cách đây không lâu, ngày đó hai người bọn họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ, với người đẹp như Lâm Thiến, chắc anh sẽ có hứng thú.

Cô mở tin nhắn, nhắn cho anh một tin, rồi mở di động, vứt bỏ sim mở cửa đi đến cuối hành lang kí túc xá, gõ cửa phòng Lâm Thiến.

Lâm Thiến mở cửa, cô ta thấy cô thì ánh mắt lóe sáng lên một chút, rồi mỉm cười đắc ý: "Cô đã suy nghĩ kĩ?"

Hoan Nhan không trả lời cô ta, đưa điện thoại trong tay ra: "Giúp tôi đem điện thoại trả lại cho anh ta, số điện thoại của anh ta là 139xxxxxx78."

Cô không nói nhiều thêm một câu, xoay người trở lại phòng mình. Cửa vừa đóng, cô không biết vì sao, nước mắt lại rơi xuống, muốn ngừng cũng không ngừng được... Không biết ngủ lúc nào, tỉnh dậy ngoài trời đã sáng, Hoan Nhan nhìn thời khóa biểu, vừa đúng hôm nay được nghỉ, cô vội rời giường đến bệnh viện, không chừng cha đã bị người ta đuổi ra ngoài.

Tới bệnh viện, hộ lý đang sắp xếp phòng bệnh, Hoan Nhan vội vã đến giường cha, nhìn cha sạch sẽ nằm trên giường, không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Cô Lý, có người nào tới hay thông báo cho cô điều gì không".

Hộ lý ánh mắt nhìn cô ánh mắt ngỡ ngàng: "Không có." Sau đó hình như nhớ tới điều gì hưng phấn nói: "Ba cô sáng nay tỉnh dậy một chút, sau đó lại ngủ, bác sĩ nói chắc không có nguy hiểm đến tính mạng."

"Thật vậy?" Hoan Nhan vui mừng kêu lên, cô không dám tin che miệng lại, nước mắt lại rơi xuống, cha có thể tỉnh lại, cô có ủy khuất hơn nữa, khổ hơn nữa, cũng không sao!

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...