Tháng Sáu trời xanh lam tập 20

Loading...

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

33 Ngày Thất Tình

Tinh Linh Tố

Cửu Hoang Đọa Huyền Sư

Truyện: Tháng sáu trời xanh nhạt

Tên gốc: 六月天微蓝

Tác giả: 心雯 (Tâm Văn )

Convert: muacauvong

Edit: Lạc Bối Bối

***

 Ngoại truyện 1: Thư của Thiên Lãng

“Vi Lam,

Định không viết thư cho em, nhưng kết quả là vẫn lại viết. Tuy rằng, giờ đối với em mà nói, anh là một người đã chết.

Ba tháng trước, tỉnh lại từ cơn hôn mê, thấy mẹ ngồi bên giường khóc vì vui mừng, anh biết anh không chết. Nhưng, anh lại tình nguyện thà là anh đã chết, còn hơn đi đối mặt với sự thống khổ vì thất tình.

Nằm trên giường bệnh mấy ngày, anh đột nhiên nghĩ thông suốt một việc — tình yêu, không phải chỉ dựa vào cố chấp và cố gắng là có thể có được. Anh thừa nhận, tình yêu thật đáng ghét, nó giống như không khí, trảo không lao, cầm không được. Anh lại đã tốn quá nhiều sức lực, anh rất mệt mỏi.

Ngày đó, mẹ ngồi bên giường, sờ sờ tóc anh nói: “Vi Lam ở ngay bên dưới tầng, có muốn nói cho nó biết con đã tỉnh không?”

Anh nhắm mắt, nhíu mày: “Không cần. Mẹ nói với cô ấy con đã chết!”

“Mẹ sợ nó không chịu đựng nổi.” Giọng mẹ rất thấp, “Mẹ thấy, thật ra nó rất để ý con….”

Phải không? Anh cười khổ nói với mẹ: “Đó là bởi vì con cứu cô ấy một mạng, cô ấy cảm thấy áy náy mà thôi.”

Không ai hiểu em hơn anh, em vẫn luôn khát vọng sự ấm áp, chỉ cần có người đối xử hơi tốt một chút với em, em nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng đây tuyệt đối không phải là yêu, anh không phải người trong lòng em muốn!

Chính là câu nói kia: Ta tận tâm hướng minh nguyệt, tiếc minh nguyệt chiếu mương máng. Cho dù không xảy ra tai nạn xe cộ, chúng ta cũng sẽ chia tay.

Có lẽ vì xảy ra tai nạn xe, làm cho người ta cảm giác, những chuyện trước kia đều chỉ là nhất thời. Anh, giờ đã là một con người mới.

“Thời gian là liều thuốc tốt nhất, có thể chữa được mọi vết thương.” Anh bình tĩnh nói, “Hứa với con, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng không được nói với cô ấy là con còn sống!”

Mẹ sửng sốt, nói: “Mẹ sẽ làm như con muốn, nhưng con đừng hối hận đấy.”

“Con vĩnh viễn sẽ không hối hận!” Anh như đang nói với chính mình.

Mùa xuân rồi đến mùa thu, suốt một năm dài, chúng ta không gặp mặt. Anh nghĩ, lần này thật sự đã mất em.

Tần Thiên Lãng, lại là một kẻ cô độc.

Nhưng là, anh vẫn còn tự mình viết thư cho em.

Không thể quên em, nhưng cũng không thể tha thứ cho lời nói đêm hôm đó của em. Chính mình cũng không hiểu được, rốt cuộc là tại sao?

Thiên Lãng”

“Vi Lam:

Từ lúc từ Bắc Kinh trở về, nghe mẹ nói, em đã thuận lợi tiếp quản công ty Vân Thiên.

Mẹ luôn rất nhiệt tâm nói về em với anh. Theo miêu tả của mẹ, em càng lúc càng có dáng vẻ của một nữ cường nhân.

Công ty Vân Thiên vốn là của Hạ gia, em là người thừa kế danh chính ngôn thuận. Lấy thân phận của anh, có tư cách gì để tiếp cận công ty? Khó trách em lúc trước hiểu lầm.

Anh giống như luôn luôn tìm lý do, để chính mình tha thứ cho lời nói của em trong đêm mưa hôm đó. Kỳ thật, anh không phải muốn tha thứ, mà là muốn quên đi.

Chỉ có hoàn toàn quên đi, mới có thể chấm dứt tất cả!

Mấy ngày này, anh không ngừng nói với chính mình. Khi mẹ nói lúc em biết tin anh “chết đi”, em đã khóc thất thanh, thậm chí ngất đi; Khi Thụy Dương nói chị gầy đi rất nnhiều, sắc mặt tái nhợt; Khi bố nói em đổi tên công ty Vân Thiên thành “công ty Thiên Lam”, anh đều nói với mình: đã trễ rồi.

Em cho dù vì anh chết mà đau khổ, cũng chỉ là nhất thời, sẽ rất nhanh quên đi.

Mà anh cũng phải tiến lên, phải bình thản mà sống.

Sự bình thản này, giống như trong lòng đột nhiên bị mất mất một phần, trống rỗng làm cho người ta hoảng hốt.

Thiên Lãng”

“Vi Lam:

Mẹ nói, em đang qua lại với một người bạn trai mới. Anh ta là một bác sĩ tâm lý, thanh niên tài tuấn, diện mạo rất tốt, tính tình cũng ôn hòa.

Đây không phải bà trực tiếp hỏi em, mà là nghe người ở công ty Thiên Lam nói. Các viên chức ở công ty thường thích bàn luận chuyện của thủ trưởng ở sau lưng, chuyện này thật xấu.

Hoặc là, em cho rằng đây không tính là chuyện xấu? Anh loáng thoáng nghe mẹ nói người này rất nhã nhặn, cơ trí, ấm áp, lại là bác sĩ tâm lý, khẳng định rất hiểu ý người, rất giống phiên bản người đàn ông lý tưởng trong cảm nhận của em.

Vi Lam, rốt cuộc cũng đã đạt được, tình yêu lần này, em nhất định rất thỏa mãn, vui vẻ phải không?

Em là người như vậy, cho dù không phải là người rất tốt, nhưng lại có rất hấp dẫn cánh đàn ông. Lúc còn nhỏ cũng đã trưởng thành, vĩnh viễn không bao giờ vui vẻ, luôn u buồn là chiêu bài của em, chuyên dụ hoặc sự yêu thích vì thương hương tiếc ngọc của đàn ông.

Anh không đành lòng nhìn tình cảm của em bị người khác chà đạp. Em vốn nên được yêu thương. Cho dù không phải là anh, cũng nên là một ai đó khác.

Nhưng là, anh vẫn nghĩ, người đó sẽ là anh. Cho đến khi thất bại.

Radio đang có chương trình trực tiếp phỏng vẫn em, em nói chậm rãi, mồm miệng lanh lợi. Người phỏng vấn gọi em là nữ cường nhân. Anh nghe, có chút buồn cười.

Trong mắt anh, Hạ Vi Lam vĩnh viễn không bao giờ là nữ cường nhân. Em là một người nếu không có ai chăm sóc, ngay cả bữa sáng cũng sẽ quên ăn.

Hiện giờ bên cạnh em đã có một người có thể thay anh chăm sóc em, anh có thể cam tâm tình nguyện buông tay. Chỉ cần em hạnh phúc là đủ rồi, cho dù, hạnh phúc này không phải do anh tạo ra.

Nhưng là, vì sao khi biết em lại lần nữa biết yêu, thông tin này, vẫn làm anh không thể thở được?

Vì thế, anh cố gắng hít sâu, điều chỉnh tâm tình của chính mình. Tần Thiên Lãng, mày đã “chết”, tại sao lại bắt cô ấy không được yêu người khác? Chẳng lẽ thật sự muốn cô ấy thủ tiết cả đời sao?

Anh chỉ tìm một lý do, thuyết phục chính mình.

Thiên Lãng”

“Vi Lam:

Bốn giờ sáng, anh bỗng bừng tỉnh, trong giấc mơ gặp được em. Anh tiếc nuối tỉnh lại, chân bị chuột rút, rất đau. Đau làm cho anh thanh tỉnh.

Anh không hề mong tỉnh lại, không biết đến khi nào mới có thể lại mơ thấy em.

Nhìn ánh sáng hôn ám trong phòng, xung quanh không khí lạnh băng tịch mịch, từ đáy lòng, dâng lên một nỗi phiền muộn.

Rốt cuộc không ngủ được. Anh đành trợn tròn mắt chờ trời sáng.

Thật sự trời đã sáng, anh lại bất tri bất giác ngủ đi.

Cuộc sống chỉ có một mình, anh thường thường thần hồn điên đảo, đêm  và ngày, đối với anh đều không có gì khác nhau.

Anh chỉ sống, một ngày lại một ngày, một tháng lại một tháng.

Tiếng chuôgn điện thoại đánh thức anh. Anh cầm lấy, mơ mơ màng màng “Alo” một tiếng.

Tiếng mẹ rất lo lắng, nói: “Thiên Lãng, Vi Lam biết con còn sống. Nó muốn gặp con!”

Cơn buồn ngủ của anh hoàn toàn biến mất. Vi Lam, rốt cuộc vẫn là cho em biết. Em là người thông minh như vậy, sao có thể gạt được em?

Trong điện thoại, mẹ hỏi anh làm sao bây giờ.

Anh trấn định cảm xúc, nói: “Mẹ nói với cô ấy, sau tai nạn xe con bị mất trí nhớ.”

Mẹ không vui nói: “Con còn muốn mẹ nói dối con bé?”

“Mẹ chưa từng nghe sao? Khi có một lời nói dối, sẽ dùng vô số lời nói dối khác để che đậy!”

“Nếu về sau nó biết sự thật, nhất định sẽ hận chết mẹ.”

“Mẹ, con sẽ không cho cô ấy biết. Con cam đoan!”

Buông điện thoại, trong lòng lại cảm thấy hưng phấn, còn có một sự chờ mong không nói lên lời.

Chúng ta đã không gặp suốt một năm. Không thể không thừa nhận, không có em là khoảng thời gian rất gian nan.

Giờ khắc này rốt cuộc không thể che dấu, nỗi nhớ tràn ra. Ngay cả bác Ngô chăm sóc anh cũng thấy khác thường.

“Cậu Tần, có khách tới à?” Bà tò mò hỏi, trên mặt có biểu tình kinh ngạc.

Cũng khó trách, một năm qua, trong nhà cơ hồ không có khách, ngay cả mẹ và Thụy Dương cuối tuần đến thăm, anh cũng sớm nói họ rời khỏi. Bởi họ khiến anh nghĩ đến em.

Anh đã  sớm quyết định, nên bỏ đi, nên quên đi.

Một khi đã như vậy, anh không nên gặp lại em.

Nhưng là, anh tiếc không muốn bỏ qua cơ hội này. Vi Lam, anh chỉ muốn nhìn em, chỉ cần nhìn qua một cái thôi là được rồi!

Thiên Lãng”

“Vi Lam:

Hôm này là ngày 6 tháng 8. Sáng sớm nhận được điện thoại của mẹ, nói hôm nay em sẽ đến gặp anh.

Anh có chút lo sợ, nghi hoặc, làm thế nào để đối mặt với em, anh chưa nghĩ ra.

Người mất trí nhớ sẽ thế nào? Anh cố gắng hồi tưởng lại những bộ phim truyền hình. Chỉ tiếc trước kia, loại phim này anh xem quá ít, nên dù nghĩ vỡ đầu cũng không ra.

Có lẽ, giả vờ ngủ là cách tốt nhất chăng?

Anh có thói quen ngủ trưa. Một người với đôi mắt lờ đờ buồn ngủ, có thể che dấu rất nhiều cảm xúc.

Giữa trưa, ánh mặt trời chói chang.

Anh gọi bác Ngô đưa ra ngoài hoa viên. Tựa vào xe lăn chợp mắt trong chốc lát, đã nhìn thấy em.

Giữa ánh mặt trời chói lọi mùa hè, cô đơn độc lập, là em.

Có vẻ cùng lúc ấy, em cũng nhìn thấy anh, cách một hàng rào hoa viên.

Qua khe hở ở lông mi anh nhìn thấy, em dừng bước, sau đó, chậm rãi, đi về phía anh.

Trái đất trong lúc đó dường như ngừng quay. [Từ ngày đó, anh vẫn luôn ở đây, chờ em trở về.]

Em rốt cuộc cũng đứng trước mặt anh, ánh mắt dừng lại trên mặt anh.

Anh dùng tất cả sức lực của cả cuộc đời mình, khống chế cơ thể mình.

Em lại đưa tay sờ vào mặt anh, đầu ngón tay lạnh lẽo, lại châm lửa trên da anh.

Anh rốt cuộc không khống chế được, đơn giản mở to hai mắt.

Tóc của em rất dài, xõa trên vai, mặc một bộ váy màu hồng nhạt, hai mắt sáng, hai môi hồng.

Là mẫn cảm hay là ảo giác? Tinh thần của em rất tốt, khí sắc cũng không có gì bất ổn.

Mẹ lại nói em vì anh “chết” mà đau khổ, thì ra không phải hoàn toàn như vậy. Không có anh, em cũng vẫn có thể sống tốt.

Một cảm xúc chua xót dâng lên. Anh căn bản nko cần diễn trò, giọng nói và biểu tình tự nhiên cũng trở nên lạnh lùng đến lạ.

Đôi mắt em quét qua anh, như trút được gánh nặng.

Anh biết, lúc này, em thà là để anh mất trí nhớ, cũng không nguyện ý để anh hận em.

Kỳ thật, nhìn thấy em, mọi oán hận đều tan thành mây khói. Có một chút buồn, buồn vì chính mình.

Một năm qua, buộc chính mình không được gặp em, không nhớ tới em. Anh nghĩ mình đã làm được, để tâm như thủy, không ngờ tình cảm đó căn bản không chịu sự khống chế của lí trí, chỉ cần có một cơ hội, lại tràn ra như cỏ dại.

Ngoài miệng không chịu nói, trong lòng vẫn hiểu rằng, anh yêu em, trước sau như một.

Thiên Lãng”

“Vi Lam:

Mấy tháng trôi qua, anh nhận ra mẹ nói đúng, em thật sự thay đổi rất nhiều, từ một người quật cường tùy hứng, thiếu bén nhọn, cố chấp, trở nên khoan dung hơn, dịu dàng hơn.

Còn nữa, em trở nên đẹp hơn, minh diễm động lòng người, khi giơ tay nhấc chân, đều có vẻ thành thục phong vận. Đi trên đường, thường có người liếc nhìn em. Ngay cả cô bé hàng xóm cũng luôn gọi em là dì xinh đẹp.

Là vì tuổi tăng lên, trải qua tang thương mà trưởng thành, hay là vì một người đàn ông khác?

Hôm nay lần đầu tiên em nhắc tới bạn trai trước mặt anh, người bác sĩ tâm lý kia.

Đó là điều anh không muốn động chạm đến nhất.

Em nói, em từng bị lạc trong bóng đêm, cho đến khi gặp một người quan trọng nhất trong cuộc sống của mình, là người đó giúp em tìm về chính mình.

Em không chú nào che dấu tình cảm đối với người đó, chuyện này khiến anh cảm thấy đau đớn vô cùng.

 

Loading...

Tháng Sáu trời xanh lam tập 21

Tháng Sáu trời xanh lam tập 19

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...