Tiếu Vương Phi Khuynh Quốc tập 11

Loading...

Mèo Hoang

Vì sao đông ấm - Vì sao hạ mát

Kiếp Thiên Vận

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Lạc Tử Mộng kinh sợ, lập tức rụt cổ lại nhắm chặt hai mắt.

Nhưng một khắc sau, trên ng nàng đã có them một vật được choàng lên. Lạc Tử Mộng chậm rãi mở mắt ra nhìn, trên người thế nhưng đã có thêm một chiếc áo choàng, nhìn lại trên người Hàn Hạo Thần, hóa ra là chàng đã lấy áo của mình choàng lên cho nàng.

Trên mặt nàng tràn đầy nghi ngờ nhìn lại, trong nháy mắt vẫn không hiểu được dụng ý của chàng.

“Nàng cung tiễn bổn vương như vậy sao?”

Lạc Tử Mộng tò mò quan sát mình, nàng thế nào? Không phải lả rất tốt sao? Ngoại trừ chiếc “Áo đơn” nhìn như quần áo ngủ có hơi mỏng một chút, có thể mơ hồ nhìn thấy chiếc yếm đỏ bên trong ra, thì cũng đâu có gì khác đâu.

“Ta thế nào?” Đôi mắt hạnh vô tội của nàng khẽ chớp, nghi ngờ nói.

Hàn Hạo Thần hít một hơi thật sâu có chút bất đắc dĩ, đưa tay giúp nàng buộc áo choàng lại rồi nói tiếp: “Cho dù nàng không để ý tới danh dự của mình, thì cũng không nên làm mất mặt Thần vương phủ như vậy.”

Lạc Tử Mộng nghe xong có chút tức giận: “Này, huynh nói chuyện cho rõ ràng một chút, ta có chỗ nào làm mất mặt Thần vương phủ chứ? Bộ dáng của ta rất mất mặt sao?”

Hắn ta cư nhiên ghét bỏ nàng! Nàng có chỗ nào khiến cho hắn ta cảm thấy mất mặt chứ?

“Lạc cô nương nếu đã ở tại Thần vương phủ, thì chính là ng của thần vương hủ, cô nương mặc áo rách quần manh, tóc tai bù xù đi loạn khắp nơi như thế, còn ra thể thống gì nữa.”

Khóe môi Lạc Tử Mộng khẽ giật, đầu đầy vạch đen.

Bộ dáng hiện tại của nàng đã bị xem là áo rách quần manh, nếu như hắn ta nhìn thấy bộ đồ bơi ở thế kỷ 21 của nàng thì chẳng phải sẽ cảm thấy giống như là đã cởi hết rồi sao? Hơn nữa thứ khiến nàng cảm thấy rất vừa ý chính là mái tóc đen mượt thỏa xõa xuống ở bên hông, hôm nay lại bị hắn ta nói giống như là “Tóc tai bù xù” của Qủy dạ xoa vậy.

Người này rốt cuộc có mắt thẩm mỹ không vậy?

Trong lòng có chút không phục, nàng cúi đầu khạc ra một câu: “Ta cảm thấy như vậy cực kỳ tốt.”

Cho dù nàng có nói nhỏ hơn nữa, thì tai Hàn Hạo Thần vẫn nghe thấy được, cả nước hv này, chỉ cần chàng nói một câu thì sẽ không có người nào dám nói chữ “kh”. Cho dù là Hoàng Thượng có ý kiến, hắn ta cũng phải kiêng kỵ ba phần, uyển chuyển nói lại, nhưng nàng rất khá, căn bản là không hề để chàng ở trong mắt.

“Lạc cô nương… ” Liên Vân nhẹ nhàng kéo áo choàng của nàng, ý bảo nàng không thể nói như vậy với Hàn Hạo Thần, nhưng mà lúc Hàn Hạo Thần nhìn lấy Liên Vân đang đứng sau lưng nàng thì lập tức trách cứ: “Liên Vân, nếu như ngươi còn để cho Lạc cô nương ăn mặc như vậy chạy khắp nơi, thì về sau ngươi cũng không cần sống ở trong vương phủ nữa.”

Liên Vân bị dọa sợ đế mức lập tức té quỵ xuống đất: “Dạ, nô tỳ đã biết sai, về sau nô tỳ nhất định ghi nhớ.”

Nhìn bộ dạng đáng thương này của Liên Vân, thần kinh Lạc Tử Mộng bắt đầu căng thẳng, nhưng cũng không biết sao lại thế này. Hắn ta không mắng nàng, nhưng lại làm cho nàng cảm thấy hoảng hốt, đặc biệt là đôi mắt kia, tựa như có thể đâm thủng lòng người ta vậy.

Nàng căng thẳng, lấy hết dũng khí nói: “Này, huynh có thể đừng hung dữ như vậy kh, sẽ dọa người khác sợ chết khiếp đấy.”

Đám người Thiệu Tần vừa nghe xong, hoàn toàn bội phục Lạc Tử Mộng sát đất.

Lạc Tử Mộng hoàn toàn quên mất thân phận của mình, cũng quên mất thân mình đang ở nơi nào, thế nhưng lại không biết điều dám dạy dỗ Hàn Hạo Thần.

Sắc mặt Hàn Hạo Thần đen lại, hơi tức giận, nhưng lại cố gắng bình tĩnh nhắc nhở: “Lạc cô nương, nàng đang ở tại Thần vương phủ thì nên tuân thù theo quy củ của Thần vương phủ, phải biết rõ cái gì là lễ nghi tôn ti, giống như nàng bây giờ không có quy tắc không có khuôn phép, làm mất mặt bổn vương, mặt khác, tục danh của bổn vương cũng không phải là để cho nàng có thể tùy tiện gọi.”

Ở trong mắt mọi người, giọng nói và thái độ của Hàn Hạo Thần như vậy đã là nhẫn nại lớn nhất đối với Lạc Tử Mộng rồi. nếu đổi lại là người khác dám gọi thẳng tục danh của chàng như vậy, chỉ sợ là không phải vào lao ngục thì cũng sẽ bị đánh đến trọng thương nằm liệt trong nhà.

“Quản gia.” Chàng đột nhiên gọi Tần quản gia tới.

“Vương Gia.”

“Chăm sóc Lạc cô nương cẩn thận, không có sự cho phép của bổn vương không được ra khỏi Thần vương phủ nửa bước, dạy nàng một chút quy củ, đợi nàng hết bênh rồi sẽ đi diện thánh.”

Loading...

Tiếu Vương Phi Khuynh Quốc tập 142

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...