Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi tập 1304

Loading...

Ngủ Cùng Sói - Đồng Lang Cộng Chẩm

Vương Gia Đại Thúc Người Thật Xấu

Cửu Tuyền Quy Lai

Chí Tôn Chư Thiên

Vạn Yêu Giới, Tử Trúc Lâm.

Với tư cách là trung tâm quyền lực của lãnh địa Ma Tu Vạn Yêu Giới, biển trúc màu tím mênh mông ở nơi này, không phải bất kỳ người không phận sự nào cũng vào được.

Một bờ đầm trong sạch ở giữa Tử Trúc Lâm, mấy gian nhà nhỏ đơn sơ được tạo nên từ trúc tím, rải rác lộn xộn.

Vào giờ phút này, một người đàn ông trung niên có mái tóc dài màu tím, áo dài rộng thùng thình màu trắng, bên hông đeo một ống sáo ngọc, đang lười biếng dựa vào một tảng đá to.

Một tay nắm lấy cái cần câu, một tay nhấc hồ lô rượu, lắc lắc đầu thánh thiện, giống như đang chìm vào cảnh đẹp.

- Vũ hậu phi hoa tri để sổ, túy lai doanh đắc tự do thân...

Người đàn ông vô cùng hứng thứ, uống rượu ngâm thơ, sau đó lại ngâm lên một điệu hát dân gian, hoàn toàn là tự tìm niềm vui cho riêng mình.

Bỗng nhiên, cái mũi của người đà ông rung rung vài cái, dường như ngửi được mùi của món ăn ngon nào đó, toàn thân giật mình một cái.

Sau khi vội vàng ngồi dậy, người đàn ông quăng cần câu trên tay, xách theo bầu rượu xông vào cửa gian nhà trúc như gió lốc.

Vừa đúng lúc, một người đàn ông trung niên mặc áo dài xám vải thô, mái tóc dài màu đen mở cửa đi ra.

Trên tay người đàn ông, đang bưng một thùng rượu ngon, nét mặt hồng hào, dường như tương đối đắc ý.

- Thơm, thật là thơm!

Người đàn ông tóc tím định chui đầu vào thùng rượu, vô cùng khâm phục người đàn ông tóc đen:

- Tống lão đệ, thật không hổ là người lành nghề trong việc thưởng thức rượu, công phu lên men rượu này cũng thật xuất sắc! Đây chính là thứ mà trước đó ông nhắc tới… Cái gì mà… Rượu nho?

Người đàn ông tóc đen vuốt vuốt chòm râu đã lâu không cắt sửa của mình, cười dài, cất bước đi về phía bờ đầm trong sạch.

- Bài thơ “Lương Châu từ” nổi tiếng của Vương Hàn đời Đường có câu: “Rượu ấm, nho tươi, cùng chén ngọc, chưa uống tỳ bà đã giục vang”, rượu này, lão đệ tôi coi như sửa sang cho ông, Tử Tiêu huynh đã chuẩn bị chén dạ quang chưa?

Tử Tiêu vẫn đang gọt giũa hai câu thơ kia, nghe đến ba chữ “chén dạ quang”, lập tức bóp cổ tay thở dài, hổ thẹn nói:

- Tống lão đệ, tại huynh bất tài! Tôi đã khiến hai tên bất tài Đỗ Khang và Mao Đài đi tìm kiếm chung quanh cho tôi, nhưng không tìm được thứ như cậu nói, chén dạ quang ở đất ngọc trên núi Kỳ Liên, chỉ tìm thấy hai chén ngọc Côn Luân… Vậy… Có chấp nhận được không?

Người đàn ông họ Tống vừa quay người, bất đắc dĩ nói:

- Mặc dù hơi tiếc, nhưng tạm thời hãy dùng đi.

Tử Tiêu vừa nghe thấy vậy, dường như vừa nhận được một sự tha thứ lớn lao, cười hì hì vội vàng đuổi theo, hai mắt trừng trừng nhìn vào thùng rượu, đã đăm đăm.

Tựa như sự biến đổi trong ảo thuật, Tử Tiêu lấy ra hai chén rượu ngọc Côn Luân có ánh sáng màu khá sâu, đặt trên bệ đá xanh.

Người đàn ông họ Tống định rót rượu, nhưng lại cùng với Tử Tiêu nhìn về phía tây nam của Tử Trúc Lâm.

Một hồi công phu, Tử Mạch với chiếc áo dài hoa văn màu sắc, thản nhiên khoanh tay đi tới, ánh mắt hơi kiêu ngạo nhìn về phía hai người Tử Tiêu, có chút bất đắc dĩ.

- Anh, anh lại để cho Tống tiên sinh nghiên cứu chế tạo loại rượu ngon gì đó, từ xa đã có thể ngửi thấy hương thơm ngây ngất.

Tử Mạch hơi tò mò nhìn về phía thùng rượu.

Tử Tiêu lấy sức, nhếch mép vui vẻ nói:

- Lão đệ à, cậu về vừa đúng lúc, Tống tiên sinh ủ cho anh món rượu nho có thể uống được, cậu cũng đến thử đi, nhưng dụng cụ pha rượu chất ngọc này, Đỗ Khang bọn họ chỉ lấy cho anh hai cái, cậu hãy dùng chén ống trúc đi.

Không đợi Tử Mạch nói gì, Tử Tiêu đã lấy ra cái chén làm bằng trúc tím, để Tống tiên sinh rót rượu vào.

Rượu vang đỏ vừa được rót ra, mắt của Tử Mạch đã nhanh chóng bị kích động đến chảy nước mắt, giống như đã tới mấy đời tình người.

Tử Mạch lại thở dài nói:

- Tống tiên sinh, ông có thể coi là bạn tri kỷ hơn nghìn năm nay của anh tôi rồi, mới tới được một thời gian như vậy, đã khiến anh tôi phải khóc mấy lần.

Tống tiên sinh cười ha hả nói:

- Tử Mạch, đời người khó có được tri kỷ, Tống mỗ tôi cũng không ngờ, ở Vạn Yêu Giới này có thể gặp được Tử Tiêu huynh coi rượu ngon như mệnh như vậy, bao nhiêu năm nay, đã ít có rượu, giờ gặp được người cùng sở thích, thực sự là mỗi ngày muốn ngừng mà không được.

- Ôi chao…

Tử Tiêu lúc này đã uống được một ngụm rượu nho lớn, hí mắt hưởng thụ:

- Tống lão đệ, cậu em trai Tử Mạch của tôi, cứ một mực yêu thích hoa hoa cỏ cỏ, về rượu thì dốt đặc cán mai, những thuộc hạ dưới tay tôi, lại chỉ biết tu luyện, tu luyện, rồi tu luyện. Hơn nghìn năm nay nếu mà ông không đến, thật sự sẽ làm anh đây buồn chết!

Tử Mạch liếc mắt:

- Đường đường là ba đại cao thủ của Vạn Yêu Giới, lãnh tụ của Ma Tu, Ma Đế Tử Tiêu, lại để đám thuộc hạ tứ đại ma quân đi khắp thế giới tìm men rượu và dụng cụ pha rượu, cũng may bốn người bọn họ trung thành và tận tâm với anh, bằng không nếu như tin này được truyền đi, thật đúng là làm trò cười cho thiên hạ.

- Vậy thì có gì! Hồ ly của cung Ngọc Hồ, không phải vốn không nghiêm chỉnh sao? Cô ta còn già hơn tôi! Tôi như vậy, dù sao thì so với thủ lĩnh của Long Cốc, nghĩ trăm phương nghìn kế để ra ngoài, lao động vất vả lãng phí tiền của, nên sống thực tại chút đi.

Tử Tiêu nói như không có gì.

- “Đời người đắc ý hãy tận hoan, chớ để bình vàng suông bóng nguyệt”, Tử Tiêu lão huynh, nâng một cái?

Tống tiên sinh nâng chén cười nói.

- Đúng là hãy tận hoan! Trước đây cùng người uống rượu, chưa từng hiểu về thú vui uống rượu như Tống lão đệ!

Tử Tiêu nhanh chóng rót đầy cốc của mình, cẩn thận cùng ông cụng một cái, sợ rượu rơi vãi ra ngoài, sau đó uống một hơi liên tục đến cạn sạch.

Tử Mạch thở dài, sau khi uống hết số rượu của mình, mới nói:

- Anh, lần này em từ rừng yêu dạ trở về, suýt nữa gặp phải phiền phức, may mắn có một tu sĩ của loài người là người mới tới, giúp đỡ em một phen.

- Thật sao? Lại có người vào à?

Tử Tiêu tiếp tục thưởng thức rượu, thuận miệng nói:

- Em không lấy lệnh bài của anh ra? Em trai của Tử Tiêu ta mà cũng dám động thủ, một trăm lẻ tám yêu quái của cung Ngọc Hồ của cô ta, cũng không dám to gan như vậy?

- Em tất nhiên không đem ra, còn muốn cùng bọn họ chơi đùa, chẳng qua không ngờ đúng lúc bắt gặp hai người đó.

Tử Mạch nhìn Tống tiên sinh hơi có thâm ý, nói:

- Tống tiên sinh, không biết ngài đã từng nghe qua hay chưa, một tu sĩ loài người ở thế giới bên ngoài, anh ta tên… Dương Thần.

Chén rượu trên tay Tống tiên sinh dừng lại, bất chợt mắt sáng như đuốc nhìn về phía Tử Mạch.

Vẻ mặt này, rõ ràng đã chứng minh được điều gì.

Vẻ mặt “quả nhiên là như vậy” của Tử Mạch, nói:

- Tôi nói, những người có thể sử dụng công pháp của hỏa quyết, có hàng ngàn hàng vạn, nhưng người này có thể tùy tay sử dụng công pháp thiên hỏa Nam Minh Ly hỏa, nói là chưa từng nghe thấy cũng không quá đáng.

- Dương Thần có thể tùy ý khống chế hai ngọn Ly Hỏa Trường long, không hề tốn sức, tôi lập tức liền nghĩ tới, độc môn công pháp của Tống tiên sinh, dường như cũng tương tự…

Lần này, Tử Tiêu hình như cũng có hứng thú, híp mắt cười quái dị nói:

- Chẳng lẽ, Tống lão đệ Tống Thiên Hành của tôi, còn có đồ đệ?

Tống Thiên Hành vẻ mặt phức tạp thở dài một tiếng, nhấp một ngụm rượu, cười đau khổ nói:

- Cậu nhỏ này… Có duyên thầy trò với tôi, nhưng lại không có danh thầy trò. Chẳng qua như hiện nay, thật đúng là ông trời chủ định… Tôi bị thúc ép không biết làm sao, bị truy sát mà lọt vào nơi này, cậu nhỏ này không biết chừng cũng bị người khác truy sát đến đây?

- Tử Mạch, nếu cậu đã đoán được anh ta và Tống lão đệ có quan hệ, sao không đem vị tiểu huynh đệ đó tới đây gặp mặt?

Tử Tiêu không vui nói.

Tử Mạch bĩu môi:

- Anh, chưa nói đến việc em không có khả năng kết luận anh ta có thực sự biết Tống tiên sinh hay không, Tống tiên sinh là con át chủ mà anh định phái đi “đại hội Thông Thiên”, “đại hội Thông Thiên” năm nay, không phải là nhỏ, sao có thể tùy ý tiết lộ tin tức ra ngoài?

- Em đã nhiều lần muốn mời anh ta cùng đồng hành với em, quay lại Tử Trúc Lâm gặp mặt, nhưng anh ta muốn đi thẳng tới hồ Thông Thiên, em cũng không tiện ép buộc quấy rầy.

- Điều này cũng không sai.

Tử tiêu gật gật đầu, nói:

- Đã nhiều ngày trôi qua như vậy, chắc hẳn đã xâm nhập vào địa bàn cung Ngọc Hồ, nhưng Tống lão đệ muốn đi tìm anh ta, cùng lắm thì tôi sẽ cùng ông đến cung Ngọc Hồ một chuyến!

Tống Thiên Hành trầm ngâm một lát, lắc lắc đầu:

- Cậu nhỏ đó cứng rắn vô cùng, nghe cách nói của Tử Mạch, e rằng tu vi không dưới tu vi của tôi, yêu tu ở Vạn Yêu Giới này, vốn không có cách nào phát huy tu vi thực tế, anh ta có lẽ không thể gặp nguy hiểm.

- Anh ta muốn đến tháp Thông Thiên, trước “đại hội Thông Thiên” cũng không thể vào được, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi tới hồ Thông Thiên, dĩ nhiên có thể tình cờ gặp anh ta.

Tử Tiêu cười ha ha:

- Vẫn là Tống lão đệ suy nghĩ thật chu toàn, đã như vậy, chi bằng chúng ta hãy uống thêm vài chén đi? Món… Rượu nho, trong hầm rượu còn có chăng? Rượu này hình như tác dụng không lớn, có thể uống nhiều, uống thêm đi…

- Anh đã nói như vậy, hôm nay nhất định không say không về.

Tống Thiên Hành cũng lười suy nghĩ nhiều, nhiều năm như vậy cũng chưa từng đi quản tên tiểu tử thối đó, lúc này cũng đã tới đây rồi, muốn quản cũng không có lực, dứt khoát chè chén vui vẻ thôi!

Trong Tử Trúc Lâm, duy chỉ có Tử Mạch nhìn hai người bạn tri kỷ uống rượu thả cửa, lắc đầu liên tục…

Loading...

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi tập 1660

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...