Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi tập 1604

Loading...

Ăn xong chùi mép

Giang Hồ Bất Ai Đao

Greatest Outcast

Mạc Thiếu Bức Hôn: Vợ Mới Khó Chống Đỡ

Chương 1606: Thượng Thanh

Sưu tầm:

Nguồn metruyen

Đả tự:

Hành động này khiến Ngọc Tuyết Ngưng ở xa quan sát sừng sốt, muốn hỏi Dương Thần sao tự tìm lấy cái chết nhưng ngay lập tức suy nghĩ, nghĩ ra điều gì đó trong mắt hiện ra một tia dị sắc

Bên ngoài vết rách không gian hỗn loạn, lôi vân đã tích tụ đến cực điểm.

Sau vài lần ánh lửa nhập nhoằng , vết rách không gian gần như không chịu nổi uy áp của tò lôi từ trên ép xuống, nó gần như muốn tan vỡ.

Dương Thần không có tâm trí đâu để để ý tới Văn Thao mà Văn Thao cũng ngừng công kích.

Thần lôi là không cách nào trượt mục tiêu mà Văn Thao ở rất gần Dương Thần cũng

định trước khó tránh khỏi kiếp nạn.

Ai có thể sống được, có thể độ kiếp, là kẻ thắng.

Ầm ầm...

Không hề có dấu hiệu báo trước, một luồng thần lôi xanh bạc bất chợt đánh xuống như một trụ sáng trong Thông Thiên Tháp, nghiền nát không gian ở đây.

Xuyên qua cách trở không gian, xuyên qua hư không hỗn loạn Thượng Thanh Thần Lôi oanh kích không phân biệt lớn nhỏ, điên cuồng tàn sát, như muốn phá tan mọi thứ trong Thông Thiên Tháp.

Toàn bộ Thông Thiên Tháp bị những đạo thần lôi ngân lam vẽ ngang dọc lung tung,

trong không khí lóe ra ngân quang.

Giây phút này, giống như vĩnh hằng, lại như tức thời.

Dương Thần cùng Văn Thao bị dìm ngập trong một mảnh xanh bạc, như bị một con cự thú Lôi Điện nuốt lấy.

Năng lượng phản vật chất xung quang bay ra, lọt vào lễ rửa tội của Thượng Thanh Thần Lôi, nhanh chóng phiêu tán, biến mất không đờ nổi lực phá hoại kinh khủng của Thượng Thanh Thần Lôi.

- A A A A A A AAA..

Bên trong, Văn Thao phát ra tiếng gào thét thảm liệt chói tai, thân thể được năng lượng phản vật chất bao quanh nhanh chóng bị ăn mòn, như vỏ ngoài của một cái cây đã chết bong ra từng lớp vỏ.

Mà ở phía trên, Dương Thần có phản ứng rất đặc biệt.

Khi Thần lôi đánh vào thân thể Dương Thần, như một quầng sáng màu xanh bạc, bao phủ toàn thân nhưng không có chút thương tốn nào cả.

Hai tay của Dương Thần không biết từ lúc nào đã bốc lên một bên Lam Hỏa một bên Ám Hỏa, hai ngọn lửa bao quanh Dương Thần, không ngừng phập phùng, sinh ra giao hòa, dung hợp...

Nếu quan sát kỹ chỗ giao hòa của Lam Hỏa và Ám Hỏa chính là chỗ sản sinh ra dòng điện màu xanh bạc kia, chỉ là bị hàng loạt Thượng Thanh Thần Lôi che lấp.

Thượng Thanh Thần Lôi giống như hòa với Dương Thần làm một thể không có ý tốn thương Dương Thần mà ngược lại là đồng bạn thân mật khăng khít.

Mỗi một tia thần lôi xuyên qua thân thể Dương Thần, Nguyên Thần như được một lần tẩy rửa, tiến hóa.

Thân thể Dương Thần có nền tảng rất tốt nay càng thêm cường đại, Nguyên Thần lớn mạnh khiến Dương Thần rất vui mừng.

Mà Hỗn Độn đỉnh dưới thân Dương Thần hấp thu đại lượng Thượng Thanh Thần Lôi cũng nhanh chóng hồi phục nguyên khí.

- Quả nhiên là thế... Tiểu tử này đã lĩnh ngộ “Đạo” của Thượng Thanh Thần Lôi, hiểu được bản chất của nó, thần lôi đối với hắn không có gì uy hiếp mà trớ thành một phần bản

thân.

Trong mắt Ngọc Tuyết Ngưng hiện lên vô vàn cảm khái, đối với việc Dương Thần nắm rõ rất nhiều về Thượng Thanh Thần Lôi, hoàn toàn lĩnh ngộ nó cũng không ngoài ý muốn.

Ba tầng Thượng Thanh Thần Lôi, chi hạ xuống một tầng cũng khiến Dương Thần cảm thấy thoát thai hoán cốt.

Mà Văn Thao một bên lại chịu vô vàn thống khổ, gã muốn chạy cũng là việc nghĩ tới cũng khó.

Trước đó, Thái Thanh Thần Lôi có thể phá hư thân thể gã nhưng năng lượng phản vật chất có thể chữa trị vô hạn.

Nhưng lúc này đây, Thượng Thanh Thần Lôi không chỉ thuần túy phá hư thân thể đồng thời còn ăn mòn linh hồn gã. truyện copy từ

Mặc kệ năng lượng phản vật chất cường đại bao nhiêu nhưng ba hồn bảy vía mất đi cũng chẳng khác nào bản thể bị mất, tiêu tan thành mây khói.

Văn Thao có thể dùng năng lượng phản vật chất bảo vệ linh hồn mình không bị thương tổn đã là cực hạn.

Hiển nhiên, uy lực của Thượng Thanh Thần Lôi đã vượt qua trí tưởng tượng của gã, vượt quá khả năng chịu đựng của bản thân.

Thân thể như bị một con dao cắt ra từng thớ thịt, linh hồn như bị tiêm kịch độc nhanh chóng hư thối.

Kinh hoàng trước thiên lôi, thần uy mênh mông cuồn cuộn!

Ầm ầm...

Một thần lôi đánh xuống, hùng tráng uy nghiêm.

Dương Thần đắm chìm trong thần lôi hưởng thụ nó, cảm thụ mình lột xác cường đại không gì sánh được, hoàn toàn không để ý Văn Thao rơi vào trạng thái suy yếu.

Ba tầng thần lôi đánh xuống thời gian như nhau nhưng với hai người lại như băng hỏa lường trọng thiên.

Một người cảm thấy ngắn ngủi một người cảm thấy dài dằng dặc như hàng thế kỷ.

Khi tầng lôi kiếp thứ ba qua đi, không gian bị nghiền nát hỗn loạn nhanh chóng phục hồi, khôi phục như lúc ban đầu.

Thế giới xanh bạc trong Thông Thiên Tháp khôi phục lại sự yên bình so với uy thế kinh khủng lúc trước, Tử Thanh Thần Lôi quấy rối một chút chi là chuyện nhỏ như con thỏ.

Trong không khí, tràn ngập mùi vị cháy khét, đó là dấu vết một số linh thảo trong tầng một Thông Thiên Tháp để lại khi bị hủy diệt.

Dương Thần hít một hơi dài, từ không trung chậm rãi bay xuống, Hỗn Độn đỉnh toát ra sự rực rỡ, oai phong hừng hực vờn quanh Dương Thần, giống như đang nói với Dương Thần nó đã khôi phục rất nhiều thực lực.

Dương Thần đem Bàn cổ Phủ cùng Hỗn Độn đỉnh thu lại, bây giờ hắn tạm thời không cần dùng đến chúng.

Toàn thân thường thường xuất hiện tia điện nhỏ là dòng điện cường đại đặc màu xanh bạc chính là Thượng Thanh Thần Lôi.

Dương Thần cũng cảm giác được Thượng Thanh Thanh Thần Lôi dung hợp với Lam Hỏa cùng Ám Hỏa là lực lượng của thần lôi.

Còn hơn Thái Thanh Thần Lôi, Thượng Thanh Thần Lôi càng thêm sâu một tầng, có thể hủy diệt linh hồn hư vô; có thể nói so với sát thương thực thể thì sát thương linh hồn của nó còn gấp mấy lần.

Dương Thần không biết tu sĩ vượt qua Ngọc Thanh Thần Lôi kiếp có sợ uy lực của

Thượng Thanh Thần Lôi không nhưng Dương Thần tin không phải tu sĩ đã vượt qua Ngọc Thanh Thần Lôi kiếp nào cũng nắm giữ Thượng Thanh Thần Lôi thậm chí Thái Thanh Thần Lôi cũng không biết.

Uy lực Cửu Thiên Thần Lôi quá mức nghịch thiên, nếu có tu sĩ nắm giữ sẽ không thể không truyền lưu.

Sợ rằng, đây hết thảy do công lao của “Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh”, bộ công pháp vô cùng kỳ diệu.

Quay người lại, Dương Thần nhìn thấy Văn Thao đang quỳ rạp dưới đất.

Hai tay Văn Thao chống lấy mặt đất, run run, xung quanh gã năng lượng phản vật chất màu bạc xám dần dần tiêu tán trong không khí, không xót lại chút gì.

Như một đóa hoa màu bạc xám tàn lụi, khi gã héo rũ hoàn toàn cũng là lúc gã kết thúc sinh mệnh...

Hai mắt Văn Thao khôi phục màu đen, màu da cũng đồi màu càng lúc càng giống một người bình thường.

Dương Thần có chút thổn thức thở dài, đây là thời khắc cuối cùng của Văn Thao, tính mạng của gã đã bị Thượng Thanh Thần Lôi lấy hết, linh hồn từ từ tiêu tán.

- Mày không nên cậy mạnh đấy.... Có lẽ mày có cơ hội khác, mạng của mày, thật

cứng...

Dương Thần tới trước mặt Văn Thao, nhàn nhạt nói.

Văn Thảo thở hổn hển, chậm rãi ngẩng đầu, mặt trắng bệch như tờ giấy A4, lộ ra nụ cười tang thương, giống như gã không quan tâm tới sống chết của mình.

- Không nên lộ cái vẻ cao ngạo này, mày biết tao ghét nhất cái gì không, cái loại khiến tao buồn nôn nhất là loại người như mày tự ình là siêu phàm.

Dương Thần nhíu lông mày, cười nói:

- Xem ra thành kiến của mày với tao thật lớn nha... Thật ra, lúc đầu tao xem mày tác quái không có uy hiếp gì nhưng mày đã khiến tao nhìn với cặp mắt khác, những thứ khác tao không biết nhưng có một điều đúng, tao không quan tâm đến cái nhìn của mày, tùy mày thấy sao thì thấy.

Văn Thao cười buồn bã:

- Ha ha... ha ha... Mày có phải rất đắc ý, cuối cùng tao còn thua mày, giống cái lũ

ngu xuẩn Nghiêm Bất vấn, Dương Liệt ngu ngốc đến cuối cùng cũng không thắng nổi mày, mày nhất định cảm giác mày rất giỏi đấy...

- Dương Thần, tao nói ày biết tao không phục! Tao không cam lòng! Dù chết tao cũng không để mày biết mình có bao nhiêu lợi hại, ày thấy tao thua.

- Tao chỉ bại bởi số phận! Vì sao khi còn bé tao không gặp được cao nhân. Vì sao tao phải làm một tên ăn mày què chân? Vì sao vài tên cao cao tại thượng thích xen vào việc người khác tới giúp mày?

- Mày bất quá chỉ may mắn hơn mà thôi, khi mày sinh ra ông trời đã định mày giẫm đạp lên đầu chúng tao mà bản thân mày cũng chi là một quân cờ, một kè đáng thương!

Văn Thao cố hết sức gào thét nhưng thanh âm ngày càng suy yếu.

Thế nhưng, cặp mắt oán độc, châm chọc gắt gao nhìn Dương Thần.

Trong mắt Dương Thần hiện lên một tia bất đắc dĩ, cười tự giễu:

- Tên què, đến lúc này đừng ngớ ngẩn nữa... Tôi biết nói gì lúc này cũng là vô dụng, nhưng từ trước tới nay anh là đối thủ khó nhằn nhất của tôi, thật ra tôi với anh không có thù hận gì quá lớn.

- Trước khi anh chết, tôi nói cho anh biết... Có thể tôi được ông trời giúp mới sống tới ngày này thế nhưng anh không biết, trong lúc anh ở trường học làm cục cưng ngoan, tôi ngay cả làm một tên ăn mày cũng không có tư cách.

- Cũng bởi vì anh mất đi người thân, gẫy chân mới thành ăn mày, vì thế anh cảm thấy thua một người ngay cả người thân cũng không có, chi có thể ăn thịt người, cơ thể bị coi như một vật để thí nghiệm...

- Nếu anh thực sự nghĩ ông trời cho tôi cái gì ưu đãi, có lẽ cho tôi cơ hội sống sót, tôi, đã nắm bắt được, đây chính là khác biệt duy nhất giữa tôi và anh, anh hiểu không...

Loading...

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi tập 1660

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...