Lộc Đỉnh Ký tập 159

Loading...

Vũ Cực Thiên Hạ

Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Tensei Shitara Suraimudatta

Khuynh Quốc Yêu Sủng

Lý Tự Thành đến trước mặt Vi Tiểu Bảo, đập mạnh cây thiền trượng xuống

đất, lớn tiếng quát:

- Đã là bậc đại trượng phu phải biết điều ân oán phân minh. Bữa trước sư

phụ ngươi đã tha mạng cho ta thì nay ta cũng tha mạng cho ngươi. Từ giờ trở đi

ngươi còn liếc mắt ngó con gái ta một lần, hay nói một câu là ta đập ngươi nát ra

như tương đấy.

Vi Tiểu Bảo hỏi:

- Đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tử mã nan truy là nghĩa làm sao? Bữa

trước ở Tam Thánh am, lão cùng tình nhân là Trần Viên Viên đã hứa gả A Kha cho

ta làm vợ. Chẳng nhẽ bây giờ lại muốn nuốt lời? Lão không cho ta nhìn vợ một cái,

nói với vợ một câu thì thật vô lý. Trong thiên hạ làm gì có bậc nhạc phụ đại nhân

vô lý như vậy?

A Kha tức quá đỏ bừng mặt lên nói:

- Gia gia! Chúng ta đi thôi. Không thèm giây lời nói với thằng lỏi nói nhăng

nói càn này nữa. Miệng gã là...mõm chó không thể mọc ngà voi, thì làm gì thốt ra

được những câu tử tế?

Vi Tiểu Bảo hỏi:

- Hay quá, nàng đã nhìn nhận lão rồi. Việc nàng kết thân với ta đã có mệnh

lệnh của song thân. Nàng có chịu nghe không?

Lý Tự Thành tức quá vung thiền trượng lên quát lớn:

- Quân cẩu tạp chủng này! Mi có câm miệng không?

Tiền lão bản và Từ Thiên Xuyên đồng thời nhảy xổ lại, vung đao lên nhằm

chém tới sau lưng Lý Tự Thành.

Lý Tự Thành xoay thiền trượng lại gạt đánh "choang" một tiếng. Hai thanh

cương đao liền bị hất ra.

Mã Ngạn Siêu đã rút đơn đao để ngang trước ngực xông tới đứng chắn cho

Vi Tiểu Bảo.

Hắn quát mắng:

- Lý Tự Thành kia! Lúc còn ở thành Côn Minh, tánh mạng cha con lão do ai

cứu thoát? Lão quả là phường vong ân bội nghĩa, vô liêm sỉ.

Ngày trước Lý Tự Thành đã hoành hành thiên hạ, mở nước xưng đế. Người

thiên hạ chẳng ai không biết, Mã Ngạn Siêu vừa hô tên họ lão, bọn lão khiếu hoá,

Cao Tôn Giả ở trong sảnh đường đều bật tiếng la hoảng.

Lý Tây Hoa quát hỏi:

- Ngươi...ngươi là Lý Tự Thành ư? Té ra ngươi chưa chết. Hay lắm, hay lắm!

Giọng nói của y đầy vẻ phẫn khích.

Lý Tự Thành trợn mắt lên nhìn Lý Tây Hoa hỏi lại:

- Sao? Ngươi là ai?

Lý Tây Hoa đáp:

- Ta hận mình chưa ắn thịt, lột da ngươi được. Ta đã tưởng ngươi đã chết rồi,

nào ngờ ngươi vẫn còn sống. Đấng Hoàng thiên quả thật có mắt. Hay lắm!

Y vốn là người ăn nói văn hoa, hành vi khoát đạt, nhưng lúc này tinh thần rối

loạn nên thốt ra những lời lủng củng, chẳng theo thứ tự chi hết.

Lý Tự Thành ngày trước giết người như nghoé. Mình lão đã thấm máu của

không biết bao nhiêu vạn người, vậy những người kiếm lão để trả thù là chuyện

rất thường, chẳng có chi kỳ lạ. Lão hắng dặng một tiếng, cười nhạt đáp:

- Khắp thiên hạ chẳng biết bao nhiêu ức triệu người muốn giết ta để rửa hận

mà ta vẫn sống đàng hoàng. Ngươi có muốn trả thù cũng không phải chuyện dễ

dàng.

A Kha kéo tay áo lão khe nói:

- Gia gia! Chúng ta đi thôi.

Lý Tự Thành chống cây thiền trượng xuống đất xoay mình ra cửa. A Kha và

Trịnh Khắc Sảng theo sau lão bước ra.

Lý Tây Hoa la lên:

- Lý Tự Thành! Ngày mai cũng vào giờ này, ta chờ ngươi ở đây. Nếu ngươi là

anh hùng hảo hán thì đến cùng ta đơn đả độc đấu, quyết một trận sống mai.

Ngươi có dám hứa hẹ không?

Lý Tự Thành quay lại nhìn Lý Tây Hoa, vẻ mặt khinh khỉnh đáp:

- Thời kỳ lão gia tung hoành thiên hạ, có lẽ ngươi chưa ra khỏi cái bào thai.

Lý mỗ có phải anh hùng hảo hán hay không, cũng chẳng đến thứ ngươi bình luận.

Lão lại chống thiền trượng xuống vọt người đi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không ai nói gì, vì đều nhận thấy mấy câu của

lão nói có lý.

Những hành vi của Lý Tự Thành kẻ khen người chê không giống nhau. Có điều

ai cũng công nhận lão là anh hùng hảo hán dám nói dám làm. Dù là kẻ căm thù lão

thấu xương cũng thừa nhận điều đó. Hiện nay Lý Tự Thành đã tuổi già, nhưng lúc

lão dương mắt dòm ai vẫn thần oai lẫm liệt. Quần hùng trong sảnh đường đều là

những tay võ công tinh thâm, từng trải giang hồ, mà bị luồng nhãn quang của lão

bắn tới cũng không khỏi sinh lòng uý kỵ.

Vi Tiểu Bảo cất tiếng thoá mạ:

- Con mẹ nó! Hiển nhiên lão đã hứa lời gả con gái cho ta làm vợ mà bây giờ

lại chối phăng. Ai bảo lão là anh hùng ta không cần biết. Ta chỉ cho lão là cẩu

hùng chứ đếch phải anh hùng.

Gã thấy Song Nhi đang xé vạt áo buộc vết thương ở bả vai liền lại giúp thị

và hỏi:

- Song Nhi, sao ngươi cũng ở đây? Nếu ngươi không cứu ta kịp thời thì con

vợ tàn ác mưu sát thân phu đã đâm mù mắt ta rồi.

Song Nhi khẽ đáp:

- Nô tỳ vẫn đi theo bên mình tướng công, nhưng tướng công không biết đó

thôi, chứ chẳng phải là truyện ngẫu nhiên.

Vi Tiểu Bảo lấy làm kỳ hỏi:

- Ngươi vẫn theo dõi bên mình ta ư? Sao ta lại không biết?

Cao Tôn Giả la lên:

- Này này! Mau mau giải huyệt đạo cho ta và lấy thuốc giải đưa đây. Nếu

không thì...hừ hừ...Lão gia lập tức bóp nát cái đầu của ngươi đó.

Đột nhiên trong nhà đại sảnh những tràng cười khanh khách, ha hả, hô hố, hì

hì nổi lên không ngớt. Những thuộc hạ của Vi Tiểu Bảo lục tục kép đến.

Cao Tôn Giả bị phong toả huyệt đạo không nhúc nhích được mà vẫn thốt ra

những người hăm nạt khiến mọi người càng cười rộ. Hắn tức giận lớn tiếng hỏi:

- Các ngươi cười gì mà cười lắm thế. Có gì đáng cười đâu? Chờ lát nữa sau

khi ta giải khai được huyệt đạo mà gã vẫn không chịu đưa thuốc giải ra là ta sẽ

bóp nát cái đầu của gã ra cho các ngươi coi.

Tiền lão bản giơ đơn đao lên cười hả hả nói:

- Bây giờ nếu ta chém ba đao vào con mẹ cái đầu lão thì liệu óc lão có vỡ

tan tành bắn ra tung toé không?

Cao Tôn Giả tức giận đáp:

- Cái đó thì lọ ngươi phải hỏi. Dĩ nhiên ta phải vỡ sọ tan óc.

Tiền lão bản cười nói:

- Vậy ta phải nhân lúc lão chưa giải khai được huyệt đạo mà đập tan nát đầu

óc lão trước đi, để lúc lão giải khai được huyệt đạo rồi cũng chẳng thể bóp bể

đầu chủ nhân của ta.

Mọi người nghe nói thi nhau mà cười.

Cao Tôn Giả tức bực nói:

- Không phải ngươi điểm huyệt ta mà lại vung đao chém vỡ đầu ta thì sao

đáng kể là đấng anh hùng?

Tiền lão bản cười đáp:

- Đáng kể hay không đáng kể ta cũng cóc cần, vì ta vốn dĩ chẳng phải đáng

anh hùng.

Lão dứt lời rồi dơ đao lên.

Uỷ Tôn Giả vội la hoảng:

- Vi...Vi đại nhân! Sư ca của thuộc hạ vô lễ, thốt lời mạo phạm đại nhân. Xin

đại nhân lượng thứ cho. Thuộc hạ chịu tội thay y.

Rồi lão hỏi Cao Tôn Giả:

- Sư ca! Sư ca mau xin lỗi đi! Vi đại nhân cũng là cấp trên của sư ca chẳng lẽ

sư ca còn chưa biết ư?

Cổ lão không nhúc nhích được lão phải phân biệt nói với Vi Tiểu Bảo rồi lại

nói với Cao Tôn Giả, chứ chẳng thể nhìn thấy đối phương.

Cao Tôn Giả đáp:

- Nếu gã ưng thuận cho thuốc giải thì đừng nói phải bồi tội, dù có dập đầu

lạy hay làm thân trâu ngựa cho gã ta cũng chịu liền. Bằng gã không cho thuốc giải

thì rồi ta bóp nát cái đầu gã ra.

Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:

- Mụ điếm già kia có chỗ nào tử tế đâu mà lão đối với mụ lại ân thâm nghĩa

trọng?

Gã toan cất tiếng hỏi, đột nhiên thấy lão hương nông rung hai tay một cái rồi

từ trong đám người cất bước đi ra. Lão vừa đi vừa nói:

- Thưa các vị! Tiểu đệ xin cáo từ.

Quần hùng đều giật mình kinh hãi vì trong bọn bảy người bị Phùng Tích Phạm

điểm huyệt, trừ Vi Tiểu Bảo được Song Nhi giải khai cho, còn sáu người nữa vẫn

không nhúc nhích được.

Phùng Tích Phạm phóng nội lực lướt qua lưỡi kiếm để điểm huyệt bằng thủ

pháp cực kỳ lợi hại. Dù người võ công cao thâm, ít ra cũng phải hai, ba giờ mới có

thể hành động được.

Lao hương nông coi bộ khù khờ như ông già nhà quê, vừa rồi lúc lão xoa bài

cẩu đã ấn thành dấu trên mặt bàn, đủ tỏ nội lực rất cao thâm, nhất là bây giờ

trong thời gian ngắn, lão đã tự giải khai được huyệt đạo thì thật là hiếm có. Quần

hùng ngơ ngác nhìn lão kéo lê đôi giày da uể oải bước đi.

Vi Tiểu Bảo nhìn Tiền lão bản nói:

- Tiền đại ca hãy đi giải huyệt cho anh em mình. Cả vị Lý...Lý tiên sinh đây

cũng là người nhà.

Gã nói rồi trỏ vào Lý Tây Hoa.

Tiền lão bản dạ một tiếng, tra đao vào vỏ, toan giải huyệt cho Lý Tây Hoa

thì lão khiếu hoá bỗng cất tiếng hô:

- Minh phục Thanh phản, mẫu địa phụ thiên.

Tiền lão bản "ủa" một tiếng.

Từ Thiên Xuyên từ từ bước tới nắn bóp huyệt đạo sau lưng lão khiếu hoá.

Đoạn lão quanh ra phía trước mặt đưa hai ngón tay khoằm khoằm vào trước mặt

lão.

Nguyên các đồng chí trong Thiên Địa hội rất đông người, khó mà biết hết

nhau. Những ai mới gặp nhau lần đầu thường dùng tám chữ "Thiên phụ địa mẫu,

phản Thanh phục Minh" để làm ký hiệu cho dễ nhận. Nhưng gặp trường hợp có

người ngoài hiện diện tại trường mà không muốn tiết lộ cơ mật thì đảo ngược mật

hiệu đó mà hô lên. Dĩ nhiên người ngoài nghe thấy một cách đột ngột chẳng thể

hiểu được là chuyện gì.

Từ Thiên Xuyên vừa rồi co ngón tay khoằm khoằm làm dấu hiệu hành lễ với

lão khiếu hoá. Đồng thời cũng để người ngoài khỏi biết lễ tiết trong bản hội.

Tiền lão bản và Từ Thiên Xuyên tiếp tục giải khai huyệt đạo cho ba người

nữa là Lý Tây Hoa, Uỷ Tôn Giả và Lục Cao Hiên.

Bây giờ chỉ còn một mình Cao Tôn Giả ngồi phệt dưới đất. Mặt lão đỏ bừng

lớn tiếng quát hỏi:

- Sư đệ! Con mẹ nó! Sao chưa giải huyệt cho ta còn chờ gì nữa?

Uỷ Tôn Giả đáp:

- Giải huyệt thì khó gì, nhưng sư ca không được vô lễ với Vi đại nhân nữa.

Cao Tôn Giả tức giận nói:

- Ai bảo gã không chịu lấy thuốc giải cho ta. Đó là gã đắc tội với ta chứ

không phải ta đắc tội với gã. Bây giờ gã lấy thuốc giải đưa ra và xin lỗi lão gia là

xong.

Uỷ Tôn Giả ngần ngại đáp:

- Cai đó.. thì khó lắm!

Lão khiếu hoá quát:

- Lão lùn tịt mập ú kia! Làm gì mà lải nhải mãi? Đừng nói Vi huynh đệ không

cho thuốc, dù y có ưng thuận ta cũng khuyên y đừng cho.

Lão giơ tay mặt lên trỏ đến véo một tiếng, một giây kình phong bắn về phía

Cao Tôn Giả. Tiếp theo mấy tiếng veo véo vang lên, những huyệt đạo bị phong

toả đều được giải khai.

Đột nhiên trái banh thịt từ dưới đất nảy lên nhảy xổ về phía Vi Tiểu Bảo.

Lão khiếu hoá liên vung chưởng đánh ra. Cao Tôn Giả người đang lơ lửng trên

không cũng phóng chưởng phản kích. Thân hình hắn bị hất tung lên, võ công lại rất

tinh thâm, hắn sà xuống vung song chưởng nhằm đánh vào đầu lão khiếu hoá.

Lão khiếu hoá vung chân trái nhằm đá vào sau lưng Cao Tôn Giả. Cao Tôn

Giả lại phóng chưởng trả đòn. Chưởng lực của hắn đụng vào thoái lực đối phương,

con người to lớn lại bật lên.

Cao Tôn Giả lơ lửng trên không như một trái banh lớn, lão khiếu hoá chưởng

đánh, chân đá thuỷ chung không đánh được trúng chiêu nào.

Đừng tưởng Cao Tôn Giả con người thô lỗ nặng nề là vụng dại, hắn ra tay

cực kì linh hoạt. Chân hắn không chấm đất, thân hìnổntòn ủng vẫn xoay chuyển

được theo ý muốn.

Lý Tây Hoa và quần hùng Thiên Địa Hội đều là những người biết nhiều hiểu

rộng mà chưa từng thấy lối đánh nào kỳ quái như của Cao Tôn Giả.

Uỷ Tôn Giả và Lục Cao Hiên lại để hết tinh thần theo dõi cách phát chiêu

của lão khiếu hoá thấy đòn nào cũng cực kỳ mãnh liệt. Tấm thân nặng hơn hai trăm

cân của Cao Tôn Giả hoàn toàn trông vào luồng lực đạo của lão khiếu hoá mới

có thể bay nhảy trên không theo ý muốn mà không rớt xuống.

Hai người càng đấu càng hăng. Quyền phong và chưởng lực ào ạt xô ra bức

bách quần hùng đèu phải đứng dựa lựng vào tường.

Đột nhiên Cao Tôn Giả quát một tiếng thật to rồi ra chiêu "Ngũ đỉnh khai

sơn". Tay mắt hắn phóng chưởng rồi nắm lại thành quyền giáng xuống đỉnh đầu lão

khiếu hoá.

Lão khiếu hoá la lên:

- Hay quá!

Lão hạ thấp người xuống sử chiêu "Thiên vương thác tháp" đánh ngược lên,

hai luồng lực đạo khủng khiếp đụng nhau. Cao Tôn Giả lại nảy người lên, xương

sống đụng phải xà nhà bật lên những tiếng "rắc, rắc". Ngói trên nóc và đất cát rơi

xuống lả tả. Trong nhà đại sảnh bụi cát mịt mờ.

Cao Tôn Giả lại sà xuống đánh. Lão khiếu hoá co mình lại rồi đột nhiên né

tránh. Cao Tôn Giả xô vào quãng không rớt mạnh xuống đất đánh huỵch một

tiếng.

Lão khiếu hoá nổi lên tràng cười ha hả. Tiếng cười chưa dứt Cao Tôn Giả đã

vọt lại nhanh như chớp. Hắn đưa cái đầu nhằm đâm vào bụng lão khiếu hoá.

Lão khiếu hoá thấy tư thế xô tới cực kỳ uy mãnh, liền né sang một bên tránh

khỏi, rồi đưa tay mặt đẩy mạnh vào đít Cao Tôn Giả. Lão vừa nhả nội kình vừa

quát lên một tiếng thật to.

Nguyên luồng kình lực của Cao Tôn Giả đã cực kỳ mãnh liệt, lại thêm nội kình

của lão khiếu hoá đẩy mạnh đi . Hai luồng kình lực hợp làm một để xô Cao Tôn

Giả vào tường thì cái đầu của hắn nhất định phải nát như tương, không còn nghi

ngờ gì nữa.

Quâng hùng thấy thế không nhịn được cất tiếng la hoảng.

Uỷ Tôn Giả vội chụp một tên Ngự tiền thị vệ đang ỏ dưới đất liệng ra vừa

kịp thời đón vào chỗ tường đó.

Chát một tiếng rùng rợn! Đầu Cao Tôn Giả đâm vào bụng tên thị vệ rồi cả

cái đầu hắn xuyên qua lần da thịt đâm sâu vào tường vách trổ thành cái lỗ lớn.

Hắn lảo đảo đứng lên thì trên đầu còn dính một mảnh da thịt bầy nhầy ở nơi

bụng của tên thị vệ.

Hắn đưa hai tay lên xoa xít một hồi, tức giận quát hỏi:

- Con mẹ nó! Chơi cách này là kiểu gì đây?

Quần hùng thấy thế không khỏi kinh hãi.

Lão khiếu hoá lớn tiếng hỏi lại:

- Còn đánh nữa hay thôi?

Cao Tôn Giả đáp:

- Ngày trước ta thân thể cao lớn thì lão đừng hòng đánh được ta...

Lão khiếu hoá hỏi lại:

- Hiện nay thì sao?

Cao Tôn Giả lắc đầu:

- Hiện nay thì ta đánh lão không thắng được. Chi bằng thôi quách.

Đột nhiên Cao Tôn Giả nhảy lên húc đầu vào chỗ tường có xác tên thị vệ

còn dính ở đó.

Một tiếng "sầm" rùng rợn! Tường bị xuyên thủng một lỗ thật lớn. Cả người lão

và thi thể tên thị vệ đều chuồn ra ngoài.

Uỷ Tôn Giả giật giọng gọi:

- Sư ca! Sư ca!

Hắn cũng nhảy qua lỗ hổng ra ngoài.

Lục Cao Hiên nói:

- Vi đại nhân! Xin cho thuộc hạ chạy đi coi.

Hắn tung chân lên, chân trước đầu sau, con người bằng bặn xuyên qua lỗ

hổng vọt ra ngoài. Đồng thời hắn chắp hai tay lại hành lễ với Vi Tiểu Bảo. Tư thế

rất là ngoạn mục.

Quần hùng không nhịn được lớn tiếng hoan hô.

Bọn Từ Thiên Xuyên, Tiền lão bản đều tự hỏi:

- Không biết Vi hương chủ thu ở đâu được hai tên bộ hạ này? Võ công của

họ thật là ghê gớm! So với bọn mình, chúng còn cao thâm gấp mười.

Lý Tây Hoa chắp tay nói:

- Tại hạ xin cáo từ!

Rồi theo cửa lớn bước lẹ ra ngoài luôn.

Vi Tiểu Bảo nhìn lão khiếu hoá, chắp tay hỏi:

- Thưa huynh đài! Huynh đài cho bọn này đi được chăng?

Gã vừa nói vừa trỏ vào bọn thị vệ bị phong toả huyệt đạo.

Lão khiếu hoá cười khà khà đáp:

- Tại hạ mà biết trước họ là thủ hạ của Vi huynh đệ thì đã không dám đắc tội.

Lão đưa tay ra kéo bọn Triệu Tề Hiền. Không thấy lão sờ nắn gì cả, chỉ chụp

một cái đã giải huyệt xong cho mấy tên thị vệ.

Vi Tiểu Bảo nói:

- Tiểu đệ xin đa tạ huynh đài!

Gã lại cho bọn Triệu Tề Hiền, Trương Khang Niên về trước.

Từ Thiên Xuyên liếc mắt nhìn Song Nhi hỏi:

- Phải chăng vị cô nương này là tâm phúc của Vi huynh đệ?

Vi Tiểu Bảo đáp:

- Phải rồi! Chúng ta có việc gì cũng không cần dấu y.

Lão khiếu hoá nói:

- Cô này tuy còn nhỏ tuổi mà đầy lòng trung nghĩa ít người bì kịp. Vừa rồi

nếu y không liều mạng cứu chúa thì cặp mắt của Vi hương chủ đã bị hư rồi.

Vi Tiểu Bảo dắt tay Song Nhi đáp:

- Đúng thế! Đúng thế! Tiểu đệ may mà được y giải cứu.

Song Nhi thấy hai người tán tụng mình, đỏ mặt lên, cúi đầu xuống không dám

nhìn quần hùng.

Từ Thiên Xuyên tiến lên một bước nhìn lão khiếu hoá hô:

Ngũ nhân phân khai nhất thủ thi

Thân thượng hồng anh vô nhân tri

Lão khiếu hoá đọc tiếp:

Tự thử truyền đắc chúng huynh đệ

Hậu lai tương nhận đoàn viên thì

Vi Tiểu Bảo khi mới vào Thiên Địa Hội đã được anh em truyền thụ những khẩu

hiệu cùng nghi tiết cho gã học thuộc lòng.

Những câu này rất quê mùa từa hồ có nghĩa mà lại không thông.

Nên biết những anh em trong Thiên Địa Hội phần đông là hán tử giang hồ,

màcó đến quá nửa là không biết chữ. Nếu dùng những khẩu hiệu, ám ký lời lẽ sâu

xa thì họ không thể nhớ được.

Vi Tiểu Bảo thấy lão khiếu hoá đọc mấy vần thơ để nhận nhau, gã cũng lên

tiếng:

Sơ tiến Hồng Môn kết nghĩa huynh

Đương thiên minh thệ biểu chân tình

Lão khiếu hoá đọc tiếp:

Tòng bách nhị chi phân tả hữu

Trung tiết Hồng hoà kết nghĩa đinh

Vi Tiểu Bảo lại đọc:

Trung nghĩa đường tiền huynh đệ tại

Thành trung điểm tướng bách vạn binh

Lão khiếu hoá đọc:

Phúc đức từ tiền lai thệ nguyện

Phản Thanh phục Minh ngã Hồng anh

Vi Tiểu Bảo hỏi:

- Tiểu đệ Vi Tiểu Bảo hiện làm hương chủ Thanh Mộc Đường. Xin huynh

trưởng cho hay cao tính đại danh, hiện giữ chức gì? Thuộc về đường nào?

Lão khiếu hoá đáp:

- Huynh đệ tên gọi Ngô Lục Kỳ hiện làm Hồng kỳ hương chủ ở Hồng Thuận

đường. Bữa nay may gặp Vi hương chủ cùng anh em, rất lấy làm hoan hỷ.

Quần hùng nghe lão xưng danh liền nhớ tới Thiết cái Ngô Lục Kỳ, tiéng tăm

lẫy lừng thiên hạ. Ai cũng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, nhất tề nhìn lão kính cẩn

thi lễ.

Bọn Từ Thiên Xuyên đều thông tên họ và đưa những lời ngưỡng mộ, khâm

phục.

Nguyên Ngô Lục Kỳ làm đề đốc Quảng Đông, trong tay nắm giữ binh quyền

một tỉnh. Năm trước lão được Tra Y Hoàng khuyến khích, lại có chí phản Thanh

phục Minh, liền ngấm ngầm gia nhập Thiên Địa Hội, giữ chức Hồng Kỳ hương chủ

trong Hồng Thuận đường.

ở Thiên Địa Hội, chữ "Hồng" rất được chú trọng. Chữ "Hồng" là do chữ "Hán"

mà ra. Chữ "Hán" bớt đi chữ "Thổ" thì biến thành chữ "Hồng", ý nói người Hán đã

mất đất để người Hồ chiếm giữ. Do đó các anh em trong hội tự xưng là "Hồng

Anh", ngụ ý lúc nào cũng không quên trùng hưng cố quốc, khôi phục giang sơn.

Hồng Kỳ hương chủ không phải là hương chủ chính thức. Hồng Kỳ hương chủ

không xử lý công việc mà cũng không thống lãnh anh em trong bản đường, nhưng

địa lại trên hương chủ chính thức. Vậy Hồng Kỳ hương chủ là một chức rất tôn cao

trong Thiên Địa Hội, kế tiếp liền với Tổng đà chúa Trần Cận Nam.

Ngô Lục Kỳ làm Hồng Kỳ hương chủ trong Thiên Địa Hội, trước nay giữ chân

tướng rất ẩn bí. Cả bọn Từ Thiên Xuyên, Tiền lão bản cũng chưa biết mặt.

Ngô Lục Kỳ nắm tay Vi Tiểu Bảo cười nói:

- Vi hương chủ! Hương chủ phải đi Vân Nam hành động để đối phó với đại

Hán gian Ngô Tam Quế, huynh đệ được Tổng đà chúa truyền lệnh phải đến vùng

Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quế Châu bốn tỉnh để tuỳ cơ tiếp ứng cho

hương chủ.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Huynh đệ nhận được lệnh liền phái mười mấy anh em đắc lực đến Vân Nam

đặng ngấm ngầm trợ thủ cho hương chủ. Nhưng Vi hương chủ xử trí rất tài tình, các

anh em trong Thanh Mộc đường cũng đều tinh minh mẫn cán, nên dù gặp hiểm

nghèo cũng qua một cách dế dàng. Vì thế mà bọn Hồng Thuận đường chẳng có

chỗ nào để ra sức cho hương chủ nữa.

Lão kể tiếp:

- Mấy bữa trước đây nghe nói Vi hương chủ cùng các vị anh em đến Quảng

Tây, Ngô mỗ liền hoá trang tới tụ hội với anh em.

Vi Tiểu Bảo cả mừng đáp:

- Té ra là thế! Ân sư hết lòng chiếu cố cho tiểu đệ, lại được Ngô hương chủ

chân tâm giúp đỡ, tiểu đệ rất lấy làm hân hạnh và cảm kích vô cùng.

Đoạn gã tán dương:

- Đại danh của Ngô hương chủ lẫy lừng bốn bề, chẳng ai không biết, mà lại là

anh em trong hội, thật khiến cho tiểu đệ sung sướng không bút nào tả xiết.

Thực ra họ tên Ngô Lục Kỳ, bữa nay Vi Tiểu Bảo mới được nghe là lần đầu.

Gã thấy bọn Từ Thiên Xuyên tỏ lòng kính cẩn, nỗi hân hoan lộ ra ngoài mặt nên

gã cũng tâng bốc mấy câu.

Ngô Lục Kỳ cười đáp:

- Vi huynh đệ đâm chết gian thần Ngao Bái mới xứng đáng là một vụ tứ hải

văn danh. Chúng ta đã là anh em trong nhà, vậy bất tất phải khách sáo nữa. Ngô

mỗ có đắc tội với bọn thị vệ dưới trướng Vi huynh đệ mới mời được Vi huynh đệ

tới đây. Xin Vi huynh đệ miễn trách cho!

Loading...

Lộc Đỉnh Ký tập 250

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...