Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 16

Loading...

Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Mỹ Nhân Vi Hạm

Akuyaku Reijo Wa, Shomin Ni Totsugitai

Dược Thiếu Phàm ngồi trong phòng ăn , anh thong thả đọc báo , anh lạnh nhạt như thế còn cô gái đang ngồi bên cạnh thì cúi mặt xuống tô cháo , từ từ ăn từng muỗng cháo . Lúc nãy anh còn uy hiếp cô nếu không ra khỏi toilet thì anh sẽ bêu xấu cô với mọi người. Từ Tử Hàn cắn cái muỗng , trong lòng không ngừng ai oán , sao anh lại có thể xấu tính như vậy chứ ???

"Từ Tử Hàn...em ăn kiểu gì vậy ?" - Dược Thiếu Phàm bỏ tờ báo xuống . Đưa hai tay nâng đầu cô lên . Giọng nói trầm thấp vang lên. Từ Tử Hàn nhíu mày "Hửm...???"

"Ngẩng mặt lên mà ăn !" - "Dược Thiếu Phàm , anh muốn em ăn cháo đến bao giờ đây ?" - Cô bặm môi , ai oán nói.

"Tối nay có thể ăn cơm."

"Thật sao ?"

"Ừm."

"Tuyệt quá." - Cô híp mắt reo lên . Nở nụ cười tươi tắn mà nói.

"Ăn tiếp đi." - Anh hất mặt về phía tô cháo trên bàn ra lệnh . Cô ngoan ngoãn ăn .

"Trưa anh có về nhà không ?"

"Không ."

"ohhh" - Từ Tử Hàn nghe câu trả lời của anh , có chút thất vọng , sau đó chán nãn ăn cháo.

"Vì vậy , em phải mang cơm đến cho anh !"

"Hả ?"

"Thế nào ?"

"Tại sao chứ ?"

"Anh bận nên không thể về nhà , em làm vợ thì phải có trách nhiệm mang cơm đến cho anh chứ ." - Dược Thiếu Phàm đánh nhẹ một bên gò má ửng hồng của cô , vẻ mặt thích thú nói.

"Không đi đâu...em không biết đường..." - Cô từ chối .

"Tiểu Lãnh sẽ đưa em đi !" - Dược Thiếu Phàm thong thả uống tách cà fê , anh lạnh nhạt nói. Từ Tử Hàn chu miệng bất mãn , không thèm trả lời .

"Nếu không thích em không vần phải đến."

"Thật sao ?" - Cô ngước mắt nhìn anh khuôn mặt rạng ngời.

"Phải . Chỉ có điều..." - Anh nhướn người tới gần cô , Từ Tử Hàn trợn tròn mắt nhìn anh . "Bức hình của em sẽ được xuất hiện khắp nhà và cả hai tên kia cũng sẽ có."

Từ Tử Hàn trừng mắt nhìn anh....Anh...uy hiếp cô ?? Cô bặm môi , nuốt nước miếng , hạ hỏa , rồi mỉm cười "Em...sẽ đi !"

"Ngoan lắm !" - Anh đưa tay xoa đầu cô , khóe miệng cũng giương lên . "Nhớ đem hai phần."

"Sao anh ăn nhiều vậy ?"

"Em sẽ ăn cùng anh !" - Dược Thiếu Phàm đứng dậy , hai tay đút vào túi quần . Rồi sải bước đi. Còn cô thì phụng phịu nhìn theo bóng lưng của anh. Đem cơm cho anh ? Vậy có thể thấy được bộ dạng lúc anh đang làm việc . Từ Tử Hàn thích thú với suy nghĩ ấy . Cô đứng dậy nói với đầu bếp , vì nhà bếp với phòng ăn thông với nhau nên rất tiện cho việc đi lại ."Bác đầu bếp à , trưa nay cho cháu mượn nhà bếp chút nhé."

"Vâng !" - Đầu bếp cung kính trả lời.

Hôm nay cô muốn làm cơm cho anh. Chắc chắn anh sẽ bất ngờ lắm . Sau đó cô đi lên phòng chờ đợi thời gian trôi qua thật nhanh.

-----------

Buổi trưa - 12:p.m....

Sau khi làm cơm trưa xong , Từ Tử Hàn xếp gọn gàng vào hộp đựng cơm , rồi xếp lên nhau thành ba tầng. Cô chạy lên phòng để thay đồ . Từ Tử Hàn mặc chiếc áo sơmi sọc caro xanh , bên ngoài là chiếc áo len trắng rộng và dài nhìn rất ấm cúng , cùng chiếc quần leggin đen và đôi giày oxford cổ ngắn cùng màu. Cô Nhìn cô rất giản dị và dễ thương. Ngay cả kiểu tóc cũng hợp với cô , tóc được chia ra làm hai phần buộc gọn bên vai phần đuôi uốn cong.

"Bác quản gia , cháu đi nhé !" - Cô chạy nhanh ra cửa nhưng cũng không quên chào tạm biệt quản gia.

"Phu nhân đi cẩn thận."

Thấy cô đi ra tài xế tên Tiểu Lãnh vội mở cửa xe cho cô , anh cúi đầu chào "Phu nhân , tôi họ Lãnh , ngài có thể gọi tôi là Tiểu Lãnh."

Từ Tử Hàn cúi đầu chào rồi bước vào. Chiếc xe Porsche lăn bánh đi ra khỏi biệt thự Dược gia. Thành phố rộng lớn dần dần hiện ra trước mặt cô , Từ Tử Hàn nhìn qua cửa sổ , cảnh vật thật đẹp từ từ khuất xa ở phía sau , chỉ thấy sự tấp nập ở đây . Chiếc xe rất nhanh chóng dừng lại ở trước cửa chính của Công ty Dược Thiên , Từ Tử Hàn bước ra khỏi xe , cô nghẹn họng nhìn tòa cao ốc hùng vĩ này . Đây là công ty của anh sao ? Sao lại có thể hùng vĩ đến thế...

"Phu nhân , có cần tôi đưa ngài vào không ?" - Tiểu Lãnh cung kính nói.

"A...không cần...tôi tự vào được rồi." - Nói xong hít một hơi thật mạnh , cô bước vào trong công ti.

"Xin hỏi , phòng của chủ tịch Dược ở đâu vậy ?" - Cô bước tới quầy lễ tân , thật lịch sự hỏi. Cô gái ở quầy lễ tân ngước mặt lên nhìn. Cô gái trước mặt cô nhìn vừa giản dị lại dễ thương . Cô mỉm cười lịch sự nói "Xin lỗi , tiểu thư có hẹn trước không ạ."

"Chị cứ nói có người tên Tử Hàn gặp , anh ấy nói tôi đến đây mà." - Từ Tử Hàn trả lời.

"Vâng , vậy cô chờ chút ." - Cô gái ở quầy lễ tân nhấn nút gọi trên điện thoại đẩ bàn "Có người tên Tử Hàn muốn gặp chủ tịch ạ , cô ấy nói là do chủ tịch gọi cô ấy đến."

"Phiền tiểu thư đi vào thang máy , lên tầng 60 , phòng của chủ tịch nằm ở phía bên phải cầu thang . Cô cứ vào đó, thư kí Tĩnh sẽ đưa cô vào." - Cô gái ở quầy lễ tân tận tình hướng dẫn cho cô.

"Cảm ơn chị." - Từ Tử Hàn mỉm cười , cúi đầu cảm ơn rồi đi tới thang máy.

Ở trong thang máy hiện tại chỉ có một mình Từ Tử Hàn , tim của cô cứ liên tục đập , cô cầu mong đừng có ai bước vào . Vì nơi này thật sự quá nghiêm nghị và đông người . Cô sẽ hồi hộp chết mất. Vừa mới cầu trời khấn phật xong , cửa thang máy đột ngột mở , Từ Tử Hàn giật mình nhìn 3 cô nhân viên đi vào , trời ạ , cô vừa mới cầu xong mà , không cần phải như vậy chứ ? Ngay cả ông trời cũng không giúp cô sao...hic... Làm ơn mau mau lên tầng 60 đi...Trong lòng cô không ngừng cảm thán.

"Nè nè..đó là ai vậy ?"

"Không biết...nhìn cô ta kìa hai tay cầm hai cặp lồng đựng cơm....không biết ở đâu ra nữa."

"Hahaa....quê mùa chết đi được."

"Phải đó...haha...chắc là osin nhà ai rồi."- Ba cô nhân viên vừa mới vào thay nhau thì thầm to nhỏ , mỉa mai Từ Tử Hàn , từng câu từng chữ của họ đều lọt vào tai cô...Nhưng cô cũng đã quen rồi nên cũng chẳng sao ? Lên đến tầng 55 , cửa thang máy lại mở , Từ Tử hàn nhìn theo cửa thang máy thấy một người đàn ông bước vào , cô buồn chán quay mặt vào trong , sao mà cứ vào thang máy hoài vậy, ba nữ nhân viên kia đột nhiên cười tít mắt nói "Chào anh ! Kình thiếu."

"Chào mọi người." - - Người đàn ông đó cũng vui vẻ chào lại.

"Chị dâu...sao chị lại ở đây ?" - Người đàn ông đó đột nhiên tiến gần cô , vỗ vai cô một cái . Từ Tử Hàn giật mình quay lại. "Lạc Kình...xin chào."

"Đem cơm cho Thiếu Phàm sao ?" - Lôi Lạc Kình nhìn hai cặp lồng cơm , liền hỏi.

"Ưm...phải !" - Từ Tử Hàn gật đầu nói.

"Coi bộ...chị rất thương chồng nhỉ." - Anh cười chế giễu .

"Là anh ấy bắt ép em đó chớ...." - Cô bĩu môi lí nhí nói . "Mà...anh đừng gọi em là chị dâu nữa. gọi là Tử hàn được rồi."

"Haha...được. Phải rồi , đây là phu nhân của chủ tịch ."- Đột nhiên anh đẩy người cô ra phái trước , ba nữ nhân viên kia nhất thời sợ hãi . Họ không ngờ đây là vợ của Chủ tịch , vừa nãy còn chê này chê nọ , lần này họ chết chắc rồi. "mà nè , em đeo kính làm gì vậy ? theo như anh biết thì em đâu có bị cận . Tháo ra đi" - Lôi Lạc Kình đưa tay tháo mắt kính của cô ra "A...nè..." - Từ Tử Hàn trợn tròn mắt . Vốn dĩ cô đeo mắt kính là để che mặt mà...Người ta đã cải trang vậy rồi....

"Xin...chào...Phu nhân." - Ba nữ nhân viên kai cúi đầu chào , khi họ ngước mặt lên thì không khỏi kinh ngạc . Cô gái trước mắt họ thật khác vừa nãy , đôi lông mi dài cong vút bao quanh cặp mắt to tròn đen láy , cái mũi nhỏ xinh , ẩn phía dưới là đôi môi đỏ mọng , hai bên má ửng hồng tự nhiên. nhìn cô chẳng khác gì búp bê babie .

"Chào mọi người." - Cô cũng lịch sự cúi đầu.

*Đinh..." - Thang máy lên đến tầng 60 thì mở cửa.

"Xin lỗi...tôi đi trước." - Từ Tử Hàn vội vã cúi đầu chào rồi đi ra .

"Nè Tử Hàn , để anh đưa em vào trong phòng cậu ta cho . Dù sao anh cũng đang có việc cần gặp cậu ta." - Lôi Lạc Kình cũng đi ra theo.

"Ừm...cảm ơn anh."

Ba nữ nhân viên kia thấy cô đi ra liền thở phào nhẹ nhõm , cũng may là cô ấy không nói gì , nếu như cô mà nói họ sẽ bị sa thải khỏi công ty mất . Những gì vừa nãy họ mỉa mai Từ Tử Hàn bây giờ đã cảm thấy hối hận . Quả không hổ danh phu nhân của chủ tịch , xinhđẹp hệt như thiên sứ...

"Chào trợ lý Lôi." - Hai thư kí ngồi ở bàn làm việc trước cánh cửa màu trắng to lớn , liền đứng dậy chào anh.

"Chào , Thiếu Phàm có ở trong đó không vậy ?"

"Có ạ ."

"Được rồi ,cảm ơn , Tử Hàn đây là Vương Thinh Thinh và Tĩnh Nhạc , thư ký của Thiếu Phàm."

"Chào hai chị." - Cô lịch sự chào. Thư ký Vương và thư ký Tĩnh cũng cúi đầu chào cô.

"Đây là phu nhân chủ tịch . Từ Tử Hàn." - Lôi Lạc Kình tươi tắn giới thiệu cô với hai người kia. Từ Tử Hàn thì nép lại sau lưng anh. Cô bây giờ đang rất ngượng ngùng . Cô tự hỏi , sao đi tới đâu anh cũng giới thiệu cô với mọi người vậy ? Cô đâu có nhờ anh.

"Xin chào phu nhân . Mời vào." - Hai thư kí đứng dậy mở cửa cô cho.

"Cảm...cảm ơn." - Từ Tử Hàn rụt rè đi vào. Căn phòng làm việc của anh rộng cựckì , còn có cả kệ đựng sách cao nữa , Dược Thiếu Phàm đang ngồi trên bàn say sưa làm việc . Từ Tử hàn từ từ bước tới "Thiếu...Phàm...cơm..." Dược Thiếu Phàm nghe thấy giọng cô liền ngước mặt lên "Ngồi xuống đó đi." - Anh hất mặt về phía ghế sofa đặt ở gần cửa sổ sát đất. Cô ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống.

" Chà...hai người định ăn cơm chung sao ?" - Lôi Lạc Kình bước vào tươi tắn nói.

"Cậu không có việc để làm sao ?" - Mắt vẫn nhìn vào gđống giấy tài liệu trên bàn , anh lên tiếng.

"Tôi tới đây là đưa cho cậu bản kế hoạch tháng này , cần có chữ kí của cậu ."

"Để ở đó đi."

"Hừm...vậy tôi đi đây .Tử Hàn anh đi nhé."

"Vâng . Chào anh."

từ Tử Hàn ngồi ở trên ghế , đôi mắt to tròn chăm chú nhìn anh , bộ dáng của anh khi làm việc thật nghiêm túc , trên người tỏa ra một luồng khí thế cao ngạo . "Tử Hàn..." - Đột nhiên Dược thiếu Phàm lên tiếng gọi cô.

"Hửm..??"

"Dọn cơm ra bàn bên kia đi." - Anh hất mặt về phía cái bàn hình chữ nhật ở phái bên phải . "Oh." - Từ Tử Hàn mở cặp lồng ra , cô lấy từng tầng xuống đặt trên bàn. " Xong rồi , anh ra đây anh đi."

Dược Thiếu Phàm ngồi xuống chiếc ghế đặt ở đầu bàn , đó là vị trí của người chủ trì . Anh cầm đũa bắt đầu ăn.

"Thiếu Phàm....anh thử xem có vừa miệng không ?"

"Được !" - Dược Thiếu Phàm gắp một miếng thịt bỏ vào miệng , cô nhìn anh ăn , cặp mắt đang trông chờ câu trả lời "vị Không giống như đầu bếp Văn làm."

"Hì...là em làm đó. Sao hả ? Có được không."

"Rất ngon , là em làm sao ?" - Dược thiếu Phàm quay sang nhìn cô.

"Phải ! Lúc trước em có học làm vài món cơ bản." - Từ Tử Hàn vui vẻ trả lời.

"Giỏi lắm..." - Anh đưa tay nhéo nhẹ má của cô , khóe miệng cong lên . Nỉ non nói. Từ Tử Hàn nghe được lời khen của anh trong lòng cảm thấy rất vui.

"Vậy sau này , mỗi trưa cứ đem cơm cho anh."

"Hả ?" - Từ Tử Hàn đang ăn , liền dừng lại , trố mắt hìn anh.

"Vì anh rất bận , không thể về nhà ăn cơm trưa được." - Anh nhàn nhã trả lời.

"Em không thích đến công ti đâu." - Từ Tử Hàn phụng phịu trả lời.

"Tại sao ?"

"Vì ở đây đông người với lại cảm giác không quen lắm . Vừa nãy em gặp lạc Kình anh ấy giới thiệu em với những người xung quanh , họ cứ cúi đầu chào em . Cảm giác rất khó chịu."

"Em nên tập làm quen lên . Vì em là vợ của anh nên việc này là lẽ đương nhiên. Từ Hàn...em phải sớm thích nghi đi." - Anh nhìn cô , khuôn mặt tuy không có chút biểu tình nhưng trong lời nói lại rất dịu dàng.

"Ừm...Em biết rồi." - Từ Tử Hàn gật đầu "Sau này , em sẽ học thêm nhiều món khác để nấu cho anh ăn."

"Được...nhưng đừng cố sức quá. Chỉ cần nấu bữa trưa là được , còn buổi sáng và tối cứ để đầu bếp Văn làm." -

"Vâng." - Cô tủm tỉm cười nhìn anh.

"Ăn thêm đi." - Dược thiếu Phàm gắp miếng cá bỏ vào chén của cô , cưng chiều nói.

"Cảm ơn ."

Từ Tử Hàn và Dược Thiếu Phàm ngồi cui vẻ ăn cơm . Nhìn họ như cặp vợ chồng son . Người này gắp thức ăn cho người kia , thật sự rất hạnh phúc...!

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 17

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 15

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...