Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 2

Loading...

Quyền Thần

50 Sắc Thái Fifty Shades of Grey

Chiguhagu Koi Moyou

Đôi Tai Của Ác Quỷ

Từ Tử Hàn cứ òa khóc như một đứa trẻ , đến khi không còn sức để khóc mới ngủ thiếp đi….đêm khuya thanh tĩnh , Biệt thử của Từ gia phá lệ yên tĩnh , các bảo vệ đi tuần tra xung quanh , bất chợt có 1 bóng đen lướt qua , nhanh như chớp , không để lại bất cứ một tiếng động nào. Từ ban công lầu hai , nơi phòng ngủ của Từ Tử Hàn , bóng đen ấy thoáng chốc đã lên đến cửa , đèn trong phòng vẫn sáng , bóng đen kì lạ nhìn qua cửa sổ , thì thấy chủ nhân cha căn phòng này đang say ngũ nhanh tay mở cửa sổ rồi thật tự nhiên đi vào. "Ngay cả cửa sổ cũng không đóng sao ?" - Bóng đen ấy nghĩ thầm . Nơi chiếc giừơng êm ái , có một nữ nhân đang nằm yên giấc , trên khóe mắt vẫn còn đọng nước. Đưa bàn tay rắn chắc và xinh đẹp như một nghệ sĩ piano lên đôi mắt kia , khóe miệng vô thức giương lên , tạo một đường cong hoàn mỹ , "Bảo bối ! Về nhà nào" , nói xong liền bế Từ Tử Hàn lên , ôm trọn trong vòng tay của anh .Người con gái này thật kiều nhỏ , thật xinh đẹp… . Rồi như cách ban đầu , ra khỏi Từ gia.

Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy trên chiếc giừơng tròn rộng lớn ,căn phòng mà cô đang nằm tràn ngập màu tím , từ bức tường , rèm cửa cho đến đồ dùng đều là màu tím xinh đẹp. Trong phòng còn ngát hương Lavender mà cô yêu thích. Nhanh chóng nhận ra đây không phải là phòng cô , cô nhất thời sợ hãi cô hét lên . Bằng cách nhanh nhất đi vào toilet để rửa mặt . Từ Tử Hàn chạy ra khỏi phòng , trước mặt cô là một tòa nhà được thiết kế theo kiến trúc phương Tây , trần nhà cao vút , ở giữa còn hắn một chùm đèn pha lê ấp lánh được gọt dũa rất tinh tế . Bộ sofe màu trắng ngà trải dài bao quanh chiếc bàn tròn thủy tinh được đặt chính giữa đại sảnh. Người giúp việc cứ đi tới đi lui , nhiều không đếm nổi."Đây là đâu" - Từ Tử Hàn run rẩy đi xuống phía dưới , đôi mắt lại sắp đọng nước .

" Dậy rồi sao!?" - 1giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cô , khiến cho cô giật mình quay lại mà bật người ra đằng sau , Dược Thiếu Phàm nhanh cóng đưa tay đỡ lấy thân cô , mặt sát mặt mà lên tiếng"không cần phải giật mình như vậy đâu"

"Anh là ai , sao tôi lại ở đây!?" - Từ Tử Hàn đưa tay cố sức đẩy anh ra , nhưng bất lực liền lên tiếng.

"E là vợ tôi , vậy tôi là gì của e !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười.

"Anh...là chồng tôi?"- Từ Tử Hàn trố mắt hỏi.

" Ngoan lắm ! Chịu nhận tôi là chồng rồi sao !?" - Dược Thiếu Phàm đắc thắng lên tiếng .

Còn cô thì mắt chữ A miệng chữ O , trừng mắt nhìn anh , bực tức vô cùng khi nhận ra mình bị lừa "Anh..." cái miệng nhỏ xinh của cô chưa nói hết câu liền bị anh chặn lại bằng cách hôn cô . Môi lưỡi dây dưa với nhau , Từ Tử Hàn giãy dụa. Cô càng giãy dụa ,anh càng thích thú , lưỡi của anh quấn lưỡi của Từ Tử Hàn , tham lam hút hết mật ngọt từ miệng cô , một hồi lâu mới buông cô ra . Đầu óc Từ Tử Hàn quay cuồng , ngay cả sức đứng cũng không có , bất lực đành phải gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của anh thở dốc . Đối với màn chào đón buổi sáng như vậy thật sự khiến cô tức giận mà rủa thầm anh."Dược...Dược Thiếu Phàm . Anh thật là..,quá đáng."

"E là vợ tôi . Tôi có quyền !" - bằng cách ngắn gọn nhất , anh bình thản trả lời . "Phải rồi , chiều nay chúng ta sẽ kết hôn đó . E ở nhà chuẩn bị đi nhé. Tôi đi làm. Có gì cứ hỏi quản gia" - Dược Thiếu Phàm buông cô ra , dặn dò.

"Kết...hôn"

"Phải rồi."

"Không thích"

"E có quyền lựa chọn sao !?" - Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười , lộ rõ bản chất nắm quyền.Từ Tử Hàn chỉ biết cúi đầu , bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vạt áo. Dược Thiếu Phàm đưa tay xoa đầu cô , khuôn mặt không chút biểu tình "Ăn sáng đi. Đồ của em đã được đưa đến rồi"

Từ Tử Hàn gật đầu , nhưng một suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô , cô liền chạy ra cửa lập tức hét lên " Dược Thiếu Phàm....anh dám bắt cóc tôi." Chính là lúc anh vừa ra tới cửa , cô liền sực nhớ hôm qua cô ngũ ở Từ gia . Vậy mà bây giờ lại thức dậy ở nhà anh . Kinh hãi mà hét lên.

Dược Thiếu Phàm nghe được, quay đầu lại , khóe miệng khẽ nhếch lên, khuôn mặt đầy hứng thú " Tôi bắt cóc em đem về nhà làm vợ." rồi lại sải bước đến chiếc xe BMW đang đứng chờ anh , mà anh cũng không quên để lại một câu châm chọc cô " Bảo bối ,em chậm tiêu như vậy chắc trí nhớ cũng không tốt , nên đừng có đi lung tung , nếu không sẽ lạc đấy." Từ Tử Hàn như muốn bốc khói , nói không lên lời , đành cắn răng bực tức đi vào.

Từ Tử Hàn ăn sáng trong trạng thái vô cùng bực bội , cô tưởng tượng miếng bít tết kia là anh , mà dùng dao nỉa đâm , chọc , dùng hết sức mà chuốc giận. Sau khi cơn giận đã được giải ỏa , cô lại tiếp tục ăn...

"Bác quản gia" - Sau khi ăn xong , cô gặp quản gia hỏi chuyện.

"Vâng , có chuyện gì sao ạ!?" - Quản gia một mực cung kính đáp.

"Dược Thiếu Phàm là người thế nào ?" - Cô ngây thơ hỏi. Cô muốn biết rốt cuộc anh là người thế nào mà đột nhập vào Từ gia 1 cách dễ dàng như vậy.

"Tiểu thư , cô không thể gọi thẳng tên của ông chủ như vậy ! Như vậy ông chủ sẽ không vui đâu." - Quản gia trạ lời.

"Ưm...vậy anh ấy là ai vậy."

Quản gia ngỡ ngàng , nói cũng phải , trước giờ rất ít ai biết đến tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Kim , bởi lẽ anh không mấy thích những tên "chó săn" , nên những người biết anh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

" Ông chủ là người rất tài giỏi , chưa đến 15tuổi đã tốt nghiệp bằng thạc sĩ , sau khi ông chủ nghiên cứu và chỉnh trang lại ngành dược sĩ rồi bắt đầu thành lập tập đoàn Hoàng Kim , chỉ sau 2 năm tập đoàn đã nằm trong top 10 ĐNÁ , tiếp tục 1 năm sau đã trở thành tập đoàn lớn mạnh , đứng đầu và bao trọn trên khắp ĐNÁ...."

Từ Tử Hàn ngỡ ngàng thật không ngờ Dược Thiếu Phàm lại là một người tài giỏi như vậy . Vì thế nên cha cô mới đến cầu cứu anh sao !? Nhưng cô không hề hay biết anh ngoài mặt là một Tổng đài tài giỏi Ành còn Là 1 người lãnh khốc , mưu trí hơn người , làm việc quyết đoán , đối với phụ nữ chỉ có 4 chữ "chán ghét phiền toái . Là 1 trong 10 tài phiệt trẻ tuổi nhất Thành Đài Bắc là lão đại có thế lực lớn nhất trong thế giới Hắc Đạo cũng như trên ĐNÁ . Ai nqhe đến tên Hung Thần đều khiếp sợ . Bởi lẽ anh rất tàn nhẫn , đối với những kẻ dám chống đối anh , anh đều diệt hết . Dược Thiếu Phàm từng mở rất nhiều cuộc truy sát những kẻ phản bội hay bất tài . Một khi đã bị anh nhắm tơi thì chỉ duy nhất có một con đường đó chính là CHẾT.

Chỉ cần nghe sơ vậy thôi , cô cũng đủ biết anh là người như thế nào rồi. Bây giờ trong lòng cô , sự sợ hãi đang dâng trào.

"Tiểu thư !" - Thấy Từ Tử Hàn cứ đứng ngẩn ngơ ở đó , quản gia bèn lên tiếng.

"Ưm...bác quản gia à . Vậy Dược Thiếu...à không Dược tổng là xã hội đen hả !?" - Từ Tử Hàn ngây thơ hỏi. Quản gia đổ mồ hôi , ông tự hỏi , cô giả vờ không biết hay không biết thiệt vậy , ông đã nói anh là người đứng đầu trong Hắc đạo rồi mà..."Vâng , phải ạ."

"oh ~ cháu muốn đi tham quan ngôi nhà này,có được không . Anh ấy nói cháu không được đi lung tung nên chắc cháu đi cùng bác được nhỉ !?"

" Vậy để tôi sai người đi cùng Tiểu thư !"

"Được!" - Từ Tử Hàn hào hứng trả lời.

"A Tuyết , mau dẫn tiểu thư đi tham quan đi" - Quản gia ra hiệu cho cô hầu gái có tên là A Tuyết dẫn cô đi tham quan.

Nhà của anh rất to nha , đó là tòa biệt thư với kiến trúc phương Tây , cửa sổ sát đất cao lấp lánh xen kẻ với từng bức tường kiên cố màu trắng ngà . Bên trái là một khu vườn hoa xinh đẹp . Đủ các loại hoa , có những loài cô cũng không biết tên , nhưng lại không có hoa oải hương...khiến cô có chút buồn . Cách đó không xa là một nhà kính thiết kế hình vòm , cô tự nghĩ nếu như đã có vườn hoa này rồi thì tại sao Dược Thiếu Phàm lại còn xây thêm nhà kính để làm gì chứ !!! "A Tuyết , tại sao đã có vườn hoa rồi Dược Thiếu Phàm còn xây thêm nhà kính làm gì !?"

"Nhà kính là nơi ông chủ trồng những loài hoa quý , theo như tôi biết thì trong đó có những giống hoa không thích hợp với khí hậu của Đài Loan nên phải trồng trong máy điều hòa." - Cô hầu gái tận tình giải thích.

"Thì ra là vậy", - Một người lạnh lùng như anh mà cũng yêu thích hoa sao ta !?

Ở đây giống như một thế giới thu nhỏ vậy , những thứ xa hoa , quý giá đều có , Sân golf , hồ bơi , vườn cây ,....Mà nhà anh rộng bao nhiêu ha vậy. Còn sang hơn tỷ phú nữa. Đi hoài cũng mỏi chân , nên cô đi vào sảnh nằm xem ti vi vì ghế sofa chính giữa là hình chữ nhật dài hai bên là ghế sofa tròn bao trọn lấy cái bàn thủy tinh ở chính giữa , thoáng chốc đã gần trưa.. . Trưa hôm nay Dược Thiếu Phàm phá lệ về nhà ăn cơm để có thể nhìn mặt cô . Vừa bước vào cửa anh đã lên tiếng châm chọc "Xem ra , em rất rãnh."

Nghe tiếng nói , theo phản xạ cô quay sang phía có giọng nói liền kinh hãi địnnh bỏ chạy."Nếu em dám chạy tôi sẽ thả hổ cắn em đó." - Đoán trước cô sẽ bỏ chạy nên anh lên tiếng.

"Hổ...anh giỡn với tôi sao. Ai lại nuôi hổ trong nhà chứ !?" - Từ Tử Hàn nghi hoặc hỏi. Làm như cô là con nít không bằng . Lại uy hiếp cô bằng cắch đó.

"Đi theo tôi" - Dược Thiếu Phàm kéo tay cô đi lên lầu , đưa tay mở,cửa phòng anh ra , huýt sáo một cái . Từ trong phòng anh một cặp mắt sáng rực màu vàng từ từ hiện lên , dần dần từ trong bóng tối một con Bạch hổ xuất hiện, thân hình nó cao lớn , cặp răng nanh dài bén nhọn , bộ móng vuốt sắc bén , chậm rãi đi ra.

Mặt cô tái nhợt không còn chút máu , đôi chân tê cứng không thể nhúc nhích được , miệng cô mấp máy , toàn thân Từ Tử Hàn run rẩy , sau 1phút định hình cô đã ngất xỉu. Dược Thiếu Phàm nhìn cô ngất vì sợ hãi, khuôn mặt lộ rõ sự thích thú , liền bật cười . Sau đó bế cô đi vào phòng anh. Người hầu cùng quản gia trong nhà nhất thời ngỡ ngàng khi thấy ông chủ của họ thường ngày mặt lạnh như tiền , ngay cả nói chuyện cũng rất kiệm lời chứ huống hồ chi là cười tươi như vậy . Thật là 1 chuyện hiếm thấy. Nhìn cô đang nằm say "ngủ" , anh lại bật cười , anh đưa tay vuốt đầu con Bạch Hổ , mắt thì vẫn chăm chú nhìn nữ nhân kia . Khuôn mặt đầy thích thú cất tiếng " Nè Tiểu hổ , mi nói xem , có phải là rất đáng yêu đúng không !?" Bạch Hổ chỉ dụi cái đầu vào tay anh như đồng tình với câu nói đó vậy. Khoảng mấy phút sau Từ Tử Hàn tỉnh dậy , khi mở mắt ra , điều đầu tiên cô thấy là khuôn mặt lạnh như tiền của Dược Thiếu Phàm , và bên cạnh là 1 con bạch hổ. Khuôn mặt cô lần nữa lại tái nhợt "Có...có...h...hô...hổ....tại...sao.có...tro...trongggg nhà........." - Từ Tử Hàn run rẩy ngồi dậy.

"Thú cưng của tôi." - Một câu nói ngắn gọn được đáp trả lại cho thắc mắc của cô.

"H...hổ...thú cưng." - Mắt chữ A miệng chữ O , cô hỏi.

"Phải." - Anh nhếch mép cười"Yên tâm , thú cưng của tôi ăn chay , với lại tôi nuôi nó từ nhỏ , cũng huấn luyện nó rồi. Không cắn người bừa bãi đâu."

"Ăn chay !?" - Từ Tử Hàn thắc mắc , cọp mà cũng ăn chay sao !?

"Phải , trừ rau củ ra thì nó không ăn."

"Vậy ăn chay kiểu gì chứ . Anh giỡn với tôi sao !?" - Tuy vẫn còn sợ nhưng cô vẫn gân cổ lên hét.

"Đối với loài hổ , ăn chay...tức là không ăn thịt người..." - Anh nhàn nhã trả lời.

"Vậy...vậy sao...! - Cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hình như anh rất thích trêu chọc cô , đến khi nào cô khóc mới chịu dừng nên anh lại mở miệng nói tiếp "Trừ phi tôi cho phép."

Rầm...trong đầu cô bây giờ như bị một tảng đá mấy chục tấn đè vậy . Anh có phải người không vậy . Người ta nuôi chó , nuôi mèo còn anh thì nuôi hổ....không lẽ anh là Dã thú. "Anh....có phải người không vậy !?" - Vừa nói dứt câu , cô liền lấy tay bụm miệng , tự biết là không nên nói vậy , cô chỉ buột miệng thôi mà , chắc không chết đâu.

"Chưa 1 ai nói tôi là con người." - Đôi mắt anh trầm xuống , nhưng khuôn mặt vẫn rất bình thản. Trước giờ , thật sự chưa ai nói anh là con người vì anh lãnh khốc ,làm việc rất tàn nhẫn , 1 khi đã giết người thì anh sẽ không để bất kì ai sống sót. Người người gọi anh là Hung Thần cũng vì lí do đó. Từ Tử Hàn chăm chú nhìn anh , cô tự nghĩ có phải anh cũng rất cô đơn !?

"E không muốn ăn trưa sao !?" - Dược Thiếu Phàm cau mày nhìn cô.

"Muốn chứ." - Từ Tử Hàn lùi lại phía sau để bước xuống giừơng , vì cô không giám nhìn con Bạch Hổ to lớn kia đâu . Nhìn thấy hành động đó của côô , Dược Thiếu Phàm nhếch miệng cười . Sau đó cũng đứng dậy " Đi thôi Tiểu Hổ." Hiểu lời chủ , con Bạch Hổ đi theo sau , còn cô thì lo sợ đi từ từ sau con Bạch Hổ ,miệngg lẩm bẩm "Tiểu Hổ sao !? Đại Đại Hổ mới đúng." Dù cô nói rất nhỏ nhưng từng chữ đều lọt vào tai của Dược Thiếu Phàm . Càngg lúc anh càng thấy Từ Tử Hàn rất thú vị.

Trên bàn phòng ăn đã được dọn sẵn , ngồi xuống bàn ăn , Dược Thiếu Phàm phất tay ra lệnh ọi người lui xuống , trong phòn ăn chỉ còn cô , anh , và...Tiểu Hổ.

Từ Tử Hàn ngậm đôi đũa nhìn anh đăm đăm , không chớp mắt , anh cũng chẳng quan tâm vẫn nhàn nhã ăn cơm. "Nè..." - Cuối cùng cô cũng lên tiếng."Cho tôi gọi điện thoại....ba mẹ tôi chắc đang lo lắng."

"Không cần . Từ gia cũng biết rồi. Sáng nay tôi đã phái người sang đó lấy đồ của em." - Dược Thiếu Phàm buông đũa xuống , nhàn nhạt trả lời.

"Vậy sao. Họ..." - Từ Tử Hàn ấp úng nói.

"Em bị bán cho tôi rồi. Họ cũng không quan tâm đâu . Hừm...bây giờ thứ họ quan tâm..." - Anh chống cằm vẻ mặt có chút khinh miệt , đang chăm chú nhìn cô gái trước mặt , tay cầm đũa ,nhưng mặt thì lại cúi xuống , Dược Thiếu Phàm cười nửa miệng , nhấn mạnh từng chữ vừa phát ra " Đó chính là tiền và công ti của họ.Em-Bị-Bỏ-Rơi-Rồi."

"Em bị bỏ rơi rồi."Câu nói lập lại trong đầu cô . *Cạch , Kenggg* - Tay cô không còn sức , chiếc đũa đang cầm trên tay bị rơi xuống đất. Cô cắn chặt môi , đôi mắt rũ xuống , "Bị bỏ rơi" - thứ mà cô sợ nhất chính là bị bỏ rơi. Từ Tử Hàn im lặng , đầu vẫn cúi xuống , Dược Thiếu Phàm đôi mắt vẫn đặt trên người cô , một phút cũng không có phản ứng gì. Điều anh đang trông chờ...đó chính là phản ứng của cô , hoảng loạn , sợ hãi , tức giận hay là sẽ khóc.

"Em không muốn ăn cơm sao ?" - Dược Thiếu Phàm cười châm chọc. Từ Tử Hàn đáng thương lắc đầu. Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước , từng giọt nước bắt đầu rơi xuống , từng giọt từng giọt rơi xuống bàn tay nhỏ nhắn đang đan chặt vào nhau . Từ Tử Hàn run rẩy cắn chặt môi cô vẫn đang cố gắng kìm nước mắt dù nó đang không nghe lời cứ chảy xuống. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , kéo chiếc ghế bên cạnh Từ Tử Hàn ngồi xuống ,như ý anh muốn , cô đã khóc , dù vậy trong lòng anh có chút không vui nhưng sự nhễu cợt mà anh muốn cô nếm thử vẫn còn. "Ngước mặt lên." - Dược Thiếu Phàm lười biếng đưa tay chống cằm , giọng điệu ra lệnh. Từ Tữ Hàn lắc nhẹ đầu , nhưng vẫn không ngừng run rẩy. Dược Thiếu Phàm cau mày , giọng của anh chùn xuống , trong tiếng nói hiện rõ sự không vui và có chút tức giận. "Đừng để tôi lặp lại lần thứ 3 , Từ Tử Hàn ! Ngẩng mặt lên." Từ Tử Hàn sợ hãi ngẩng mặt lên nhưng không nìn anh mà nhìn đi đâu đó , đôi bàn tay nhỏ xinh vội vàng lau nước mắt."Nói xem . Bây giờ em thấy thế nào?" - Dược Thiếu Phàm nhếch mép cười châm chọc.

"...Tôi...đã làm gì sai!?"-Giọng cô run rẩy , chữ được chữ mất .

"Hình như là không có" -Dược Thiếu Phàm vẫn chưa muốn buông tha cho cô , tiếp tục chế giễu.

"Sao họ lại bỏ rơi tôi."

"Vì em là con rối của họ."

Từ Tử Hàn giương mắt nhìn anh. Đôi mắt đầy sợ hãi , đầy buồn bã. Tiếp tục lau khóe mắt cô cười khổ. Sau đó cô đứng dậy bỏ đi vào phòng. Anh thì vẫn ngồi đó cười thích thú , miệng lẩm bẩm "Xem ra , em sẽ bị tôi bắt nạt dài dài rồi." Rồi cũng đứng dậy bước lên lầu , Tiểu hổ thấy chủ nhân bỏ đi , cũng đứng dậy đi theo....

Trong phòng của Từ Tử Hàn bây giờ đang vang lên tiếng nức , "Em bị bỏ rơi rồi" , "Vì em là con rối của họ" , từng lời mà Dược Thiếu Phàm nói cứ văng vẳng trong đầu cô....Cô tự hỏi rốt cuộc thì cô đã làm gì sai !? Tại sao cả thế giới này ai cũng khước từ cô !? Tại sao...

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 3

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 1

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...