Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 20

Loading...

Truy Tìm Dracula

Tầm Tần Ký

Kẹo Ngọt

Ông Xã Thú Tính Đêm Đêm Gợi Tình

Ăn cơm trưa xong Từ Tử Hàn cứ mè nheo với anh. Cô muốn ra ban công trước nhà ngắm tuyết rơi. Phía bên phải trước nhà có một ban công , có mái hiên che phủ , nơi đó cũng được trồng rất nhiều hoa. Sau một hồi đeo bám anh cuối cùng cô cũng được ra ngắm tuyết rơi. Dược Thiếu Phàm mặc chiếc áo khoác to đứng đằng sau bao bọc lấy cô . Từ Tử Hàn đưa tay hứng những bông tuyết nhỏ. "Hết kì nghỉ đông em sẽ đi học lại."

"Học ?"

"Phải , em đang học năm hai đại học ! Vì ba mẹ muốn em giúp họ nên em phải nhảy lớp...Ừm...nhưng mà em học rất giỏi đó nha..." - Từ Tử Hàn cười khổ . Cô không giống những đứa trẻ khác , lúc nào cũng cố gắng hết sức , lúc nào cũng phải làm theo lời Từ Hải Thành...

"Không cần , em sợ anh không thể nuôi nổi em sao ?" - Anh siết chặt cô hơn , đặt cằm lên vai của Từ Tử Hàn , dịu dàng nói.

"Không phải ! Em không muốn quá phụ thuộc vào anh . "

"Vậy sao. Em học ngành gì."

"Kế toán."

"Anh chọn cho em trường khác trong vòng kiểm soát của anh !"

"Hả ?"

"Ở đó sẽ không ai dám khinh thường hay bắt nạt em."

Từ Tử Hàn có chút ngỡ ngàng , cô im lặng một chút , thì ra anh quan tâm cô đến như vậy sao . Khóe mắt cô bỗng ngấn nước .

"Chỉ cần em sống vui vẻ , đừng buồn bã nữa" - Dược Thiếu Phàm khẽ cười , anh dựa mặt vào má cô , cưng chiều nói."Em phải luôn nhớ , trên thế giới rộng lớn này không phải chỉ có một mình em...mà còn có anh ! Vì vậy đừng bao giờ tự gây tổn thương cho chính mình."

"Cảm ơn anh !" - Cô mỉm cười , đôi mắt đỏ hoe , nhưng nụ cười vẫn được giữ nguyên trên khuôn mặt nhỏ xinh. "Không cần phải cảm ơn."

"Em yêu anh !" - Từ Tử Hàn nghiêng đầu nhìn anh , thì thào nói. Dược Thiếu Phàm ngây người nhìn cô , sau đó liền hôn Từ Tử Hàn , nhẹ nhàng từ từ chiếm lấy vị ngọt đôi môi đỏ mọng ấy , anh dùng lưỡi tách răng cô ra , quấn lưỡi cái lưỡi thơm tho của Từ Tử Hàn . Càng lúc càng thô bạo , Từ Tử Hàn bị anh làm cho đầu óc choáng váng tay cũng không tự chủ mà leo lên cổ anh . Lưỡi quấn lưỡi , bí mật mang theo nước miếng của hai người . "Anh yêu em , Từ Tử Hàn." - Lời ngọt ngào biến mất trên đôi môi mỏng đầy khiêu gợi của Dược Thiếu Phàm. Từ Tử Hàn ôm lấy anh , trong lìng tràn ngập hạnh phúc .

*Tin tin...*"Nè , hai người đang ôm nhau kia !" - Tiếng còi xe hơi phát ra trong sân nhà anh . Dược Thiếu Phàm cau mày ngước mặt lên , Từ Tử Hàn cũng vì thế buông anh ra quay đầu lại nhìn.

Chiếc siêu xe Reventon dừng ngay trước cửa của tòa nha phương Tây cao lớn. Đó là chiếc xe đua mạnh nhất và đắt nhất mà Lamborghini từng sản xuất và nó đứng thứ 3 trong danh sách dòng xe Lamborghini. Từ trong xe bước ra là một người thanh niên ngũ quan tinh tế , mái tóc high light đỏ đen , đeo một cái kính mát gọng vàng khoác trên mình áo sơmi Arrow đen chỉ cài hờ 3 nút dưới , cùng chiếc quần Jean lịch lãm . Người đàn ông này thật tuấn tú , trên khuôn mặt ấy nở một nụ cười thân thiện "Thiếu Phàm... Tôi đến thăm cậu đây !" - Đó chnh là Lương Trịnh Thâm.

"Để xe ở chỗ khác !" - Nụ cười trên khuôn mặt Dược Thiếu Phàm lúc nãy tắt lịm ngay cả thanh âm cũng trở nên lạnh lẽo hơn.

"Gì ?"- Lương Trịnh Thâm há hốc miệng nói.

"Mau !"

Lương Trinh Thâm bĩu môi quay vào trong xe , lái chiếc xe ra chỗ khác , sau đó bực tức bước đến chỗ của Dược Thiếu Phàm , nhoẻn miệng cười tươi "Xin chào , anh là Lương Trịnh Thâm , bạn của Thiếu Phàm . Tên tiếng anh là Jack. "

"Chào anh , em là Tử Tử Hàn." - Cô vui vẻ trẻ lời.

"Oh... Thật là một mỹ nhân nhỏ-có ai nói em như vậy chưa ?" - Lương Trịnh Thâm cười toe toét xoa nhẹ đầu cô.

"Hả..." - Từ Tử Hàn khó hiểu nhìn anh.

"Đi vào nhà , ngoài này lạnh lắm !" - Dược Thiếu Phàm đanh mặt liếc Lương Trịnh Thâm một cái rồi ôm ngang eo cô đi vào nhà , để lại Lương Trịnh Thâm đang ngớ người đứng nhìn."Này , cái đồ nhỏ mọn." - Anh hét lên sau đó cũng sải bước đi vào nhà.

Từ Tử Hàn ngồi ăn trái cây kế bên Dược Thiếu Phàm , lâu lâu anh lại đút cho cô ăn , Lương Trinh Thâm ngồi đối diện thấy một màn như vậy trong lòng đầy cảm thán . Trời ạ , cái tên máu lạnh này mà cũng có lúc dịu dàng sao ? Thật là hiếm có.

"Cậu đến đây làm gì ?" - Dươc Thiếu Phàm lạnh nhạt hỏi.

"Thì đến thăm cậu . Cậu đó hôm qua gặp tôi chỉ quăng một chữ "chào" rồi bỏ đi . Sao cậu phũ quá vậy ?" - Lương Trịnh Thâm thở dài ai oán nói."Chắc không phải vội về nhà với vợ chứ ?" - Anh cười gian nhìn chằm chằm vào cô , khuôn mặt trắng nõn bỗng chốc ửng đỏ . Lương Trịnh Thâm thấy vậy càng thích thú trêu ghẹo "Haha...thật vậy sao ? Hèn gì ngay cả câu hỏi thăm cũng không có . Tử Hàn à ,hôm qua cậu ta về trễ em có làm gì cậu ta không vậy ?"

"Đủ rồi đấy !" - Dược Thiếu Phàm gằn giọng nói.

"Xì..." - Lương Trịnh Thâm bĩu môi .

"Anh cũng là bạn của anh Lạc Kình và Nhất Thiên sao ?" - Từ Tử Hàn chợt hỏi.

"Phải , là bạn rất thân đấy. Phải rồi Thiếu Phàm hôm nay cho tôi ăn cơm ké ở đây nhé . Thiên và Kình đi "vui vẻ" với nhau rồi...chậc..." - Lương Trịnh Thâm thở dài nói , vừa nói vừa tặc lưỡi.

"Vui vẻ là sao ?" - Từ Tử Hàn ngây ngô hỏi .

"Thì là..."

"Nếu cậu còn nói nữa thì tôi sẽ đá cậu ra khỏi đây ngay lập tức." - Dược Thiếu Phàm lên tiếng cắt ngang lời của Lương Trịnh Thâm . Anh không cho phép bất cứ ai làm "vấy bẩn" bảo bối của anh.

"Vậy...thì thôi." - Lương Trịnh Thâm liền im bặt , còn Từ Tử Hàn thì nhíu mày khó hiểu."Thiếu Phàm , hai anh đi vui vẻ là sao ??" - Cô quay sang kéo tay anh hỏi. Dược Thiếu Phàm nhìn cô vợ nhỏ , trong lòng đầy cảm , anh trừng mắt nhìn Lương Trịnh Thâm như muốn ăn tươi nuốt sống khiến cho cậu ta sợ đến phát run. "Tức là hai cậu ta đi chơi với nhau. Và dẫn theo bạn gái."

" Hai anh ấy có bạn gái rồi sao ?"

"Nhất Thiên thì chưa có . Nhưng Lạc Kình thì lại có rất nhiều , 1 ngày cậu ta có thễ cặp 1 lúc 2 cô đấy." - Lương Trịnh Thâm xen ngang.

"Vậy anh ấy là một người rất lăng nhăng."

"Bingo ! Rất chính xác."

Dược Thiếu Phàm nhìn cô thở dài , cái tên chết tiệt kia không biết qua đây để làm gì nữa . Cứ ngồi đó nói nhảm.

"Trịnh Thâm , cậu bớt nói nhảm đi." - Dược Thiếu Phàm nhìn Lương Trịnh Thâm nhàn nhạt nói.

"Chậc...người gì mà khó tính vậy ?" - Lương Trịnh Thâm tặc lưỡi nói.

"Ông chủ , đã đến giờ ăn cơm ạ." - Quản gia nhìn đồng hồ đã gần 7 giờ , nên bước đến cúi đầu nói.

"Được , vậy cứ dọn ra trước đi !" - Dược Thiếu Phàm phân phó , sau đó kéo Từ Tử Hàn đứng dậy , anh mĩm cười "Đi ăn cơm."

"Ừm..." - Cô híp mắt trả lời. Sau đó quay sang Lương Trịnh Thâm "Trịnh Thâm , anh cũng vào ăn cơm đi."

"Được." - Lương Trịnh Thâm cười vui vẻ , tự nhiên đi trước tới phòng ăn ngồi xuống bàn. Dược Thiếu Phàm nhíu mày đi tới .

"Ai da...tôi chỉ ở đây ăn thôi sau đó về nhà ngay mà . Cậu không cần phải cau có vậy chứ." - Lương Trịnh Thâm vừa ăn vừa nói.

"Tử Hàn , ăn đi." - Anh chẳng thèm để ý lời nói của cậu ta , dùng đũa gắp thức ăn cho Từ Tử Hàn.

"Cảm ơn anh ." - Cô cười tươi nói.

"Sau này cứ đem cơm đến cho anh , cứ đi thang máy dành riêng cho chủ tịch là được."

"Vâng."

Lương Trịnh Thâm vừa ăn vừa nhìn cặp vợ chồng kia , người này gắp thức ăn cho người kai , vô cùng hạnh phúc , giờ thì anh đã hiểu cảm giác của Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình khi ngồi ăn cơm chung với họ . Nhưng mà vậy cũng tốt , dù sao Dược Thiếu Phàm cũng dần dần trở lại là con người. Anh cảm thấy đúng thật cô gái tên Từ Tử Hàn này rất thú vị.

Ăn cơm xong ,đúng như lời Lương Trịnh Thâm nói , cậu ta chỉ ở lại ăn cơm , ăn xong thì đi về ngay . Bây giờ chỉ còn Từ Tử hàn và Dược Thiếu Phàm ở nhà . Anh đang xem xét tài liệu ở dưới sảnh còn có thì ngồi kế bên vừa xem ti vi vừa ăn trái cây.

"Tử Hàn..." -Dược Thiếu Phàm chợt gọi cô.

"Hửm ?"

"Em ngồi không như vậy thì xếp gọn đống giấy này đi." - Dược Thiếu Phàm mắt vẫn không ngước lên , chỉ tay về đống giấy tờ bên kia ra lệnh.

"Hả ? Em đang ăn mà..." - Từ Tử hàn chu môi bất mãn nói.

"Mau lên đi."

Cô bặm môi nhìn anh , sau đó đưa tay xếp đống giấy lại , cái miệng nhỏ xinh không ngừng lầm bầm "Đồ độc ác...người ta đang ăn mà...Anh thật không dễ thương chút nào..."

"Dường như anh đã nghe thấy , liền ngước mắt nhìn cô , thanh âm trầm thấp vang lên "Em vừa nói cái gì ?" Từ Tử Hàn giật mình quay đầu nhìn anh , cô lắc đầu "Không...không có nói gì hết..."

"Từ Tử Hàn..." - Giọng nói anh chùn xuống , khiến cho cô sợ toát mồ hôi , cúi đầu lí nhí nói "Em..."

"Sao ?"

"Em nói..anh là đồ độc ác .... anh...không dễ thuơng chút nào" - Hai bàn tay nhỏ xinh đan vào nhau , cái đầu vẫn cúi đầu nói.

"Từ Tử Hàn..."

Nghe tiếng gọi của anh , Từ Tử Hàn ngẩng đầu lên , khuôn mặt vô cùng đáng thương nhìn anh .

"em thật to gan." - Dược Thiếu Phàm nói xong liền nhếch miệng cười tà , sau đó đưa tay chọc lét cô , Từ Tử hàn sợ hãi van xin "Á...hahha...đừng mà...dừng lại...nhột quá...nhột quá đi...haha..."

"Sao hả ,sau này có dám nói anh như vậy không ?"

"Không dám....Không dám nữa." - Tử Tử Hàn thở phì phò nhìn anh , đôi mắt vì cười quá nhiều mà ngấn nước.

"Được rồi , mau xếp gọn lại đi." - Dược Thiếu Phàm khẽ cười , đưa tay nhéo nhẹ cái mái má của cô , cưng chiều nói....

Cô cứ ngồi kế anh cho đến khi anh làm xong . Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn cô , thấy cô liên tục ngáp rồi dụi mắt , liền lên tiếng "Đi ngủ thôi."

"Hửm...anh làm xong rồi sao ?"

"Phải . đi thôi."

"Ừm.."

Dược Thiếu Phàm đưa tay tắt ti vi , chiếc ti vi tự động hạ xuống trong chiếc hộp đựng . Anh cùng cô đi lên tầng 1 , đến phòng của cô Từ Tử Hàn vốn định đi vào nhưng anh lại chặn cửa nói "Không phải phòng này."

"Không phải phòng này...???" - Cô khó hiểu nhìn anh.

"Là phòng bên kia."

"Phòng bên kia..." - Cô chỉ tay vào căn phòng bên cạnh. Dược Thiếu Phàm gật đầu . Cô tròn mắt hỏi "Là phòng của anh mà."

"Phải , từ bây giờ nó sẽ là phòng của em...và anh." - Dược Thiếu Phàm chậm rãi nói.

"Sao ?"

"Mau lên , có cần anh bế em không ?"

"Nhưng...nhưng..."

"vậy để anh bế em vào." - Anh cúi người xuống định bế cô lên . Từ Tử HÀn hốt hoảng hét "Em tự vào...em...sẽ tự vào." - Từ Tử hàn đỏ mặt nói , sau đó đi vào phòng anh , lúc vào phòng còn ngập ngừng , rồi lắc đầu , ... làm đủ mọi hành động mới chịu vào thẳng. Dựpc Thiếu Phàm nhìn hành động của cô liền bật cười , anh để gọn tập tài liệu lên bàn sau đó đi lên giường nằm xuống , ngoắc ngoắc cô lại . Từ Tử hàn ngoan ngoãn đi đến . phung phịu ngồi xuống giường , Dược thiếu Phàm đưa tay kéo , lực của anh khá mạnh lên toàn thân cô ngã vào người anh . Từ Tử Hàn đỏ mặt nói "Anh...Anh..."

"Ngủ ngon !" - Dược Thiếu Phàm ôm chặt cô , sau đó đắp chăn lại , hôn lên môi cô , nỉ non nói. Anh ngủ ngon là vậy nhưng người con gái nằm trong lòng anh thì không hề. Cô cứ trằn trọc không ngủ , tim thì đập thình thịch , trong lo sợ anh sẽ làm gì cô . Nên lâu lâu lại ngước mắt nhìn anh . Anh dù đã nhắm mắt nhưng đều biết mọi hành động của cô , trong lòng thích thú cười không nguôi , sau đó thấy trời đã tối mà cô cứ không ngủ liền mở miệng "bảo bối , ngủ sớm đi.Anh không làm gì em đâu" Từ Tử hàn giật mình , thì ra anh vẫn chưa ngủ sao ??? Còn biết cô đang nghỉ gì nữa ? Xấu hổ quá ??? Khươn mặt cô đỏ bừng , đầy cảm thán . Nhưng sau đó cũng rất nhanh đi vào giấc ngủ... Dược Thiếu Phàm cảm nhận được hơi thở đều đặn của cô , biết là cô đã ngủ nên khẽ mĩm cười , ôm cô vào trong lòng chặt hơn sau đó cũng từ từ đi vào mộng đẹp...

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 21

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 19

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...