Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 3

Loading...

Harry Potter và Hòn đá Phù thủy (Quyển 1)

Quan Khí

HELVETICA

Quái Vật Ký Sinh

Đến buổi chiều váy cưới được đưa đến nhà của Dược Thiếu Phàm. Những bộ váy cưới đó đều do những nhà thiết kế nổi tiếnh ở Anh. 1 bộ trị giá hơn mấy ngàn dollar. Có khoảng 5 người giúp việc và 2 thợ trang điểm trước cửa phòng của Từ Tử Hàn, một người giúp việc lên tiếng "Tiểu thư , có thể mở cửa không ạ." "...." "Tiểu thư." - Người giúp việc gõ cửa. *Cạch* "Có chuyện gì sao !?" - Từ Tử Hàn mở cửa , thấy nhiều người đứng trước cửa liền thắc mắc hỏi. "Thưa , đây là 5 bộ váy cưới do ông chủ chuẩn bị , còn đây là thợ trang điểm Lisa và Zoe. Họ sẽ giúp cô trang điểm . Ông chủ dặn 5h cô phải có mặt ở nhà thờ ạ." - Người giúp việc cung kính đáp. "Được rồi. Mời vào" - Từ Tử Hàn khẽ cười cúi chào 2 cô thợ trang điểm. Chỉ sau ít phút , cô đã trang điểm xong. Zoe liền lên tiếng khen ngợi "Woa ! Cô thật sự rất đẹp đó . Ừm...nhìn xem : đôi mày liễu thanh tú , đôi lông mi dài cong vút cùng cặp mắt to tròn cái mũi nhỏ xinh. Còn nữa cái miệng xinh đẹp , môi đỏ tự nhiên , 2 bên má lại ửng hồng...Phu nhân à , cô quả thật là 1 mỹ nhân đó , không cần trang điểm cũng đã nổi bật rồi." "Vậy sao...cảm ơn." - Từ Tử Hàn gượng cười. "Tiểu thư , mời thử áo cưới ạ." - Người giúp việc đưa cho cô 1 trong số bộ áo cưới kia. "Không cần đâu . Lấy cho tôi bộ váy trắng đó đi." - Cô chỉ vào chiếc váy cưới màu trắng được đặt trên giừơng. Người giúp việc đưa cho cô . Từ Tử Hàn lcầm lấy và mặc thử. Cô vốn đã xinh đẹp, bây giờ còn khoác trên mình chiếc váy trắng kúp ngực lại càng thêm lộng lẫy. Từ Tử Hàn từ từ đi xuống dưới sảnh . Mọi người không khỏi ngạc nhiên trước người con gái xinh đẹp thuần khiết này. Cô bước lên xe , tài xế bắt đầu nổ máy , chiếc từ từ lăn bánh rời khỏi tòa biệt thự rộng lớn ca hoa kia đi vào trung tâm thành phố rồi dừng trước 1 nhà thờ cao to treo tấm bảng "Nhà Thờ Maria" . Sau đó được về sĩ đưa vào bằng cửa sau , tránh gây náo loạn. Cô được đưa đến phòng chờ , ngồi xuống bàn trang điểm , cô ngước mắt nhìn người con gái trong gương...xinh đẹp sao !? Dù cô xinh đẹp như thế nào , cô vẫn cô đơn.... "Phu nhân...bó hoa cưới của ngài đây a." - Người hầu gái đưa bó hoa cho cô. "Cảm ơn." *Cạch* "Phu nhân , đến giờ rồi , mời theo tôi" - Một tên vệ sĩ đi vào một mực cung kính chào cô . Từ Tử Hàn hít một hơi thật mạnh rồi đứng lên đi theo tên vệ sĩ bước ra ngoài lễ đường... Tiếng nhạc vang lên , từ phía cửa xuất hiện một người đàn ông mặc Comple đen kế bên là một cô dâu xinh đẹp. Các quan khách không khỏi ngạc nhiên . Hãy nhìn xem , Một cô dâu xinh đẹp nhất mà họ từng thấy . Mái tóc đen png được uốn lọn , trên đầu đội một chiếc việng miệng nhỏ kèm theo là khăn trùm trắng của cô dâu , tóc mái được vén sang 1 một bên , đôi mày liễu thanh tú lộ ra , ẩn dưới hàng kông mi dài cong vuốt kia là đôi mắt to tròn , con ngươi đen láy , cái mũi nhỏ xinh , đôi môi đỏ mọng. Cô lộng lẫy trong chiếc váy cưới màu trắng , nhìn cô rất thuần thuần khiết , ở eo có buộc 1 cái nơ màu hồng phấn to , từ phần eo trở xuống chiếc váy được gắn thêm vải ren , chân váy có những viên kim cương lấp lánh được đính xung quan , chiếc váy dài che mất đôi chân thon thả của cô , trên tay Từ Tử Hàn cầm một bó hoa cưới màu tím , là hoa hồng tím rất hiếm. Cô dâu từ từ bước đến gần chũ rể đang đứng cạnh Cha . Người đàn ông này tuy khuôn mặt vẫn đang lạnh lùng nhưng cũng rất đẹp trai . Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng , đôi lông mày rậm , hàng lông mi dài , đôi mắt màu hổ phách sắc bén đầy uy lực , ẩn dưới cái mũi cao là đôi môi mỏng quyến rũ , Trên người anh toát ra khí chất Ngạo Thị Thiện Địa (Xem thường trời đất.) Người mặc ple từ từ đưa tay của Từ Tử Hàn cho anh , đưa bàn tay rắn chắc của mình ra Dược Thiếu Phàm nắm chặt lấy tay của cô. Tiếp theo đó là người Chủ hôn bắt đầu lên tiếng "Hỡi các anh chị em cchúng...." "Thôi được rồi . Không cần dài dòng vậy đâu , tuyên bố luôn đi." - Dược Thiếu Phàm cắt ngang lời của Chủ hôn . Vì anh ngjĩ , anh thì còn nhiều việc để ggiải quyết , còn cái tục lệ dài dòng đó anh chẳng cần . Dù sao cũng không ai dám chống đối anh . Trán của người chủ hôn đẫm mồ hôi , trong lòng vừa sợ lại vvừa bất ngờ . Những người có mặt ở đây thì xôn xao , họ cứ nghĩ rằng là do anh quá nôn nóng kết hôn. Còn Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh. Bực bội Dược Thiếu Phàm lên tiếng "Tôi không có thời gian đâu." Lúc này chủ hôn mới hoàn hồn tuyên bố "Ta xin tuyên bố....kể từ hôm nay hai con là vợ chồng. Con có thể hôn cô dâu." Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo cô lại gần . Mặt sát mặt , anh nở nụ cười hút hồn nhìn thẳng vào cặp mắt đen láy của Từ Tử Hàn rồi ặt đôi môi mỏng của mình lên đôi môi đỏ mọng của cô . Tiếng vỗ tay từ phía dưới vang lên trầm trồ. Buổi tiệc này được tổ chức ở ngoài trời , là một cuộc hôn nhân bí mật. Chỉ có những khách mới quan trọng và những người bạn của Dược Thiếu Phàm , Từ Tử Hàn từ nãy tới giờ vẫn cứ đang lóng ngóng như đang tìm kiếm ai đó , chợt sau lưng có tiếng gọi. " Xin chào ,chị dâu." "Ơ....anh là" - Từ Tử Hàn nghi hoặc hỏi. "Em là Lôi Lạc Kình , bạn thân của chồng chị đó." - Lôi Lạc Kìng tươi tắn trả lời. "Gọi tôi là Tử Hàn." - Cô cúi đầu chào , anh ta là bạn của Dược Thiếu Phàm sao !? Trong lòng cô đầy nghi ngờ. "Chà , không ngờ cô lại đẹp tới vậy đó. Thật là một mỹ nhân nhỏ." - Một tiếng nói lại phát ra." Xin chào , tôi là Phong Nhất Thiên . Bạn chủa Thiếu Phàm." Phong Nhất Thiên đưa tay ra trước mặt của Từ Tử Hàn. Cô cũng lịch sự bắt tay. "Nào , cùng cạn ly đi. Xem như lần đầu gặp mặt thì phải chào hỏi chứ." - Lôi Lạc Kình đưa cho cô 1 ly rượu vang n Từ Tử Hàn đưa tay ra cầm lấy. "Uống cạn." - Phong Nhất Thiên. Cười tươi , đưa ly rượu lên miệng rồi nói. Từ Tử Hàn giật mình , uống cạn sao ? Tửu lượng cô vốn không tốt , uống hết ly naày chắc cô say mất. Đành phải âúng từ chối "Thật ngại quá...tôi...." "Cô ấy uống rượu không tốt." - Dược Thiếu Phàm từ đằng sau bước tới giật lấy ly rượu trong tay của cô. Từ Tử Hàn giật mình , Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình thì ngớ người , Lôi Lạc Kình lên tiếng trêu ghẹo “Chà chà , thương vợ nhỉ.” Dược Thiếu Phàm liếc Lôi Lạc Kình khiến cho anh ta im bặc. Từ Tử Hàn lại ngó qua ngó lại tìm kiếm . Phong Nhất Thiên thấy cô như đang tìm cái gì đó liền hỏi “ Tiểu Hàn , em tìm gì vậy.” “Ba…mẹ….!” – Cô lí nhí trả lời , nhường như không phát ra tiếng. Dược Thiếu Phàm nhìn cô đang cúi đầu , tay siết chặt lấy vạt váy cưới , lãnh đạm nói “Hạ không đến.” Từ Tử hàn ngước mặt lên nhìn anh , cô cố gắng gượng cười “Oh ! em…em đi vào phòng chò , em hơi mệt.” Nhìn cô rời đi , trong lòng Dược Thiếu Phàm có chút không vui , không phải là do anh không mời bọn họ đến , mà do chính họ không dám đến dự lễ cưới của cô. Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đứng đó nhìn anh , Lôi Lạc Kình lại lên tiếng trêu ghẹo “Nè….Đứng đó thẫn thờ làm gì hả !?’ “Được rồi , mau kết thúc lễ cưới đi , rồi đi theo tôi giải quyết một số việc.” – Dược Thiếu Phàm chán nản nói. “Ok.” Dược Thiếu Phàm phẩy tay gọi một người vệ sĩ đến rồi ra lệnh “Đưa phu nhân về nhà trước đi.” , người vệ sĩ gật đầu rồi lui ra. Dược Thiếu Phàm đi thay Âu phục rồi bước ra cùng Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đi đến 3 chiếc xe Porsche đậu ở gần cổng của Nhà thờ. “Ông chủ.” – Chính là lúc anh định đi vào xe thì một tên vệ sĩ chạy lại. Dược Thiếu Phàm quay lại hỏi “Chuyện gì” “Thưa…không thấy phu nhân đâu ạ.” – Người vệ sĩ cúi đầu trả lời. Dược Thiếu Phàm cau mày khó chịu nhìn tên vệ sĩ kia. Vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh , anh ra lệnh “Cho người tìm đi”. “Chuyện gì vậy !?” – Lôi Lạc Kình từ trong xe ló đầu ra hỏi. “Cô ấy lại chạy đi đâu rồi.” – Dược Thiếu Phàm trả lời “Đi tìm đi” – Anh hất mặt về phía nhà thờ , Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên chán nản đi tìm. Còn anh thì bình thản bước đi”Nếu tôi mà tìm được em , thì tôi sẽ cho em biết tay” – Dược Thiếu Phàm lẩm bẩm , tuy không tức giận nhưng anh hiện tại đang có việc gấp , anh cũng không thể bỏ mặc cô được vì anh biết hiện tại cô đang trốn ở đâu đó mà khóc. Theo quán tính , anh chậm rãi đi về phía góc khuất sau nhà thờ , quả nhiên , Từ Tử Hàn đang ngồi xổm dưới đất , gục mặt xuống đầu gối , anh thở dài bước đến lên tiếng “Mặc váy cưới mà ngồi như vậy sẽ dơ hết đó.” Từ Tử Hàn giật mình ngước mặt lên , khuôn mặt nhỏ bé đầy nước mắt , cô vội vàng lau mặt , đứng thẳng dậy bước đến gần anh , sợ hãi nói”Xin…xin lỗi. Tôi…” Thấy cô sợ hãi như vậy , Dược Thiếu Phàm trong lòng lại dâng lên một cảm xúc kì lạ . Anh lại muốn chọc ghẹo cô rồi , anh vờ nổi giận , nắm chặt lấy bả vai cô , hung dữ nói “em muốn gì đây hả . Bây giờ tôi đang có việc gấp , vì em mà bây giờ tôi trễ giờ rồi. Chết tiệt !” Từ Tử hàn bị dọa sợ đến xanh mặt , nhưng vẫn cắn chặt môi không dám khóc , cô sợ đến nói không lên lời . Thấy bộ dạng cô bây giờ , Dược Thiếu Phàm nín cười “Chỉ vì họ không đến lễ cưới của em nên em khóc sao . Em bị bỏ rơi rồi thì còn nhớ đến họ làm gì chứ . Đồ ngốc này. Về nhà đi.” “Tôi…biết rồi.” – Từ Tử Hàn gật đầu , anh liền buông cô ra , hai vai cô giờ rất đau , vì bị bỏ r bất ngờ , cô loạng choạng xém té , anh kịp thời nắm tay cô kéo lại. Từ Tử Hàn vừa nãy bị anh dọa giờ không dám đến gần anh liền rút tay lùi lại. Dược Thiếu Phàm trố mắt nhìn cô , còn cô thì sợ hãi từ từ đi r axe . Dược Thiếu Phàm liền bật cười , đút hai tay vào túi quần , anh thong thả đi ra ngoài. Vệ sĩ đưa cô vào xe rồi lái xe đi ra khỏi. Lôi Lạc Kình gác tay lên vai anh , cười khẩy nói “ Nhìn mặt cậu đang rất vui nhỉ.” Dược Thiếu Phàm hất tay anh , đi thẳng lên xe , Lôi Lạc Kình vờ giận dỗi nói “Cái tên này…” “Được rồi . Cậu chấp gì cậu ta chứ . Đi thôi.” – Phong Nhất Thiên cười nói. Cả ba chiếc xe đồng loạt phóng đi . Nhà thờ lại trở về trạng thái yên tĩnh như lúc trước…..

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 4

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 2

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...