Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 36

Loading...

Bẫy Văn Phòng

Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Mushishi

Dark Mage

Như thường lệ Dược Thiếu Phàm đưa Từ Tử Hàn đến trường . Dừng ở đoạn đường gần trường , cô nhanh chóng bước xuống , khi đi cũng không quên chào tạm biệt . Hôm nay cô rất vui , anh đã chọn một trong những chiếc áo sơmi và ca vat cô mua hôm qua , cây ghim cài bạch kim nằm ngay ngắn trên chiếc cavat màu lam . Bước vào giữa trường , đột nhiên một đám sinh viên nữ tiến lại gần cô . Một cô gái hùng hổ nói "Cô là Từ Tử Hàn ?"

Từ Tử Hàn có chút lo lắng , đám sinh viên này vẻ mặt thật rất hung tợn . Suy nghĩ một hồi cô bình tĩnh cất tiếng "Phải , có chuyện gì sao ?"

"Hừ , mặt thì đẹp nhưng sao lại ranh mãnh đến thế . Dám đi dụ dỗ con trai ?" - Giọng nói chanh chua từ đám sinh viên phát ra.

"Cậu nói vậy là sao ?"

"Mày còn giả vờ , dám đi dụ dỗ Âu đại ca , suốt ngày đeo bám anh ấy . Thật không biết xấu hổ."

"Không có , là do anh ta tự bám theo tôi."

"Hừ , mày còn chối." - Vừa sứt câu , nữ sinh viên ấy dơ tay lên định tát cô . Từ Tử Hàn nhắm mắt chờ cái tát ấy nhưng một bóng đen xông lên phía trước cầm chặt lấy tay ả kia hất mạnh. Từ Tử Hàn chờ mãi không thấy động tĩnh gì mới mở mắt ra , trước mặt là Triệu Dĩnh Tâm , xung quanh là bốn ám vệ.

"Tiểu thư. Cô không sao chứ ?" - Triệu Dĩnh Tâm cất tiếng hỏi.

"Không...không sao !"

"Nè , cô là ai hả , biến đi." - Sinh viên tên Kỳ Hiểu Phùng quát lớn.

"Các ngươi dám động vào cô ấy thì đừng trách ."

"Hứ , tưởng ta sợ sao . Xông lên đi. Đánh chết con Từ Tử Hàn cho nó chừa tật đi quyến rũ người khác." - Tiếng hét lên vang lên , từ phía sau một đám thanh niên từ đâu xông vào , bao quanh lấy Từ Tử Hàn và năm ám vệ . Triệu Dĩnh Tâm nhíu mày cất tiếng "bảo vệ phu nhân."

Ngay lập tức hai phía cùng xông lên , Từ Tử Hàn đứng ở giữa không khỏi sợ hãi , sợ đến phát run . Đám nữ sinh kia thì đứng ra lệnh. Từ trên tầng hai , một bóng người cao gầy đứng nhìn đăm đăm ,vô cùng thích thú , khóe miệng nhếch lên "Đó là hậu quả cho việc dám chống đối tôi."

"Âu thiếu, tiếp theo nên làm thế nào ?" - Một giọng nói ngọt ngào vang lên phía sau .

"Ta...sẽ ra cứu cô ấy !"

"Sao ? Nhưng..."

"Vốn dĩ ta làm như vậy cũng chỉ vì muốn cho Tử Hàn phải thay đổi suy nghĩ về ta." - Âu Văn Tịnh cười khẩy , thong thả bước đi. Hắn sai người tung tin đồn bậy mục đích là lợi dụng đám fan kia để giả vờ cứu cô như vậy Từ Tử Hàn sẽ nhanh chóng thục về hắn. Bóng đen mảnh khảnh đứng từ trên nhìn xuống , tay siết chặt thành quả đấm , quan sát thật kỹ khe hở của vòng bảo vệ Từ Tử Hàn , bàn tay giương lên , bóp cò súng , ánh mắt đầy phẫn hận mà nổ súng .

*Chíu - Đó là cây súng giảm âm thanh , với không gian ồn ào như thế thật khó để có thể nghe được tiếng súng. Đột nhiên một ám vệ công ra rời khỏi vòng bảo vệ để đánh tên kia khiến cho khe hở rộng mở , viên đạn phóng như bay về phía Từ Tử Hàn.

"Tử Hàn." - Âu Văn Tịnh phát hiện ra viên đạt , vội la lên. Từ Tử Hàn sợ hãi đứng bất động nhìn viên đạ , cô nhắm chặt mắt , cả người phát run.

*Phụt - Cả cơ thể nhỏ bé bị thân hình cao to ôm chầm lấy . Nhận ra hương thơm và hơi ấm quen thuộc , mọi sợ hãi trong lòng cô chợt giảm xuống . Là anh !? Là Dược Thiếu Phàm !? Anh ấy đã cứu cô . Từ Tử Hàn mở mắt ra , một dòng nước nhỏ giọt xuống mặt cô . Dược Thiếu Phàm đưa tay che mắt cô lại , thanh âm trầm thấp vang lên "Không cần nhìn."

Mọi người đều im lặng , viên đạn cắm vào vai anh , máu phun ra , đầy áo anh , Dược Thiếu Phàm cưng chiều lau vết máu trên khuôn mặt trắng nõn của cô , Từ Tử Hàn cố gắng đẩy tay anh ra , run rẩy nói "Thiếu Phàm , bỏ.... ra...."

"Ngoan ! Đứng im"

"Mau...mau bỏ...t....ay ra đi..." - Dùng hết sức cô mới kéo được tay anh , máu....rất nhiều máu ở vai anh. "Th...Thiếu.....Ph...a...Phàm..."

"Các ngươi muốn bị đuổi học ? Bọn tạp chủng các ngươi muốn chết sớm sao ?" - Mặc cho cô đang sợ hãi , Dược Thiếu Phàm quay sang đám sinh viên kia , ánh mắt màu hổ phách trở nên sắc bén , như muốn giết chết lũ sâu bọ kia.

"Chủ tịch ! Sao ngài !?" - Một giọng nói già nua hối hả nói. Đó là hiệu trưởng An Phúc , vừa nãy được thông báo là ở sân trường xảy ra đánh nhau , ông liền vội chạy xuống . Lúc chạy xuống thì đã không còn kịp.

Dược Thiếu Phàm liếc một cái , khiến ông sợ hãi run lẩy bẩy. "Tất cả những người ở đây , lập tức sẽ bị đuổi khỏi Diamond . Và ngay cả ông . An Phúc. Việc ngày hôm nay , từng người một sẽ phải chịu hậu quả ." - Anh lạnh lùng nói. Âu Văn Tịnh sững người nhìn . Người đàn ông đó , chính là người đứng đầu ở trường học này sao , tuy bị thương nhưng khí thế vẫn như vậy . Cả người như phát ra một cỗ chí mạng đầy thanh cao . Ánh mắt hắn đầy căm phẫn , tại sao lúc hắn định cứu cô . Anh lại xuất hiện !? Chết tiệt , Âu Văn Tịnh rủa thầm một câu.

"Chủ...chủ tịch xin người hãy tha lỗi..." - An Phúc khẩn cầu . Dược Thiếu Phàm lạnh mặt mặt liếc nhìn Âu Văn Tịnh đang đứng từ xa , lạnh nhạt nói "Với những người ăn hại , độc đoán như vậy thì cần gì phải giữ lại , tôi mặc kệ các người có như thế nào toàn bộ sinh viên có mặt ở đây đều sẽ bị đuổi khỏi Diamond."

"Thiếu Phàm à , đừng đuổi họ . " - Từ Tử Hàn kéo áo anh , tay cô vẫn còn rất run , vai anh đang chảy máu , cô phải đưa anh đến bậnh viện..."Chúng...chúng ta về nhà...đi về nhà đi...."

"Anh vẫn chưa giải quyết xong."

"Anh đang chảy máu kìa , có gì...mai hãy nói . Thiếu Phàm....theo em đến bệnh viện đi. Có được không ?" - Cô run rẩy đưa tay vịn chặt vết thương lại . Đôi mắt nài nỉ nhìn anh , khóe mắt chợt ngấn nước . Nhìn bộ dạng cô như vậy anh cũng không nỡ , dù sao cô vẫn còn sợ , không nên để cô ở đây.

"Được , chúng ta đi về." - Anh đưa tay xoa đầu cô , dịu dàng nói . Dược Thiếu Phàm quay sang Triệu Dĩnh Tâm ra lệnh "Dọn dẹp đống này đi." Rồi sải bước đi đến nơi đậu xe . Âu Văn Tịnh quay lên phía tầng một , chỗ mà lúc nãy anh đứng , mày đẹp nhíu lại . Xem ra anh phải dạy dỗ lại kẻ không biết nghe lời đó thôi. Doãn Thinh Thinh vừa bước vào cổng đã thấy Từ Tử Hàn cùng người đàn ông hôm nọ bước ra , trên vai còn đang chảy máu . Sân trường bỗng huyên náo , vẻ mặt ai cũng đầy lo lắng sợ hãi . Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng chắc chắn là chuyện rất nghiêm trọng , đến cả Hiệu trưởng , và những giáo viên cũng đang rất sợ hãi....

Vì vai anh bị thương nên cô đã nhờ ám vệ lái xe dù rằng anh có thể tự lái. Từ Tử Hàn ngồi phía sau cùng anh , bàn tay nhỏ bé không ngừng run rẩy , vai anh đã được cầm máu , nhưng vẫn còn một ít máu chảy ra. Từ Tử Hàn đưa tay lên lau những giọt máu đỏ tươi , khuôn mặt cũng tái mét . Dược Thiếu Phàm cầm lấy tay cô ,thanh âm ttầm thấp vang lên "Tay em dơ hết rồi kìa."

"Xin lỗi...." - Cô nấc nhẹ , bàn tay siết chặt lấy tay anh , không ngừng run rẩy "Là tại em , nếu không phải em cứ ương bướng đòi đi học thì anh....thì anh....sẽ không bị thương. Em xin lỗi...xin lỗi anh...."

"Ngốc quá , không phải lỗi của em." - Dược Thiếu Phàm xoa đầu cô , anh mới là người có lỗi , đồng ý cho cô đi học là một sai lầm lớn nhất trong đời anh . Đã vậy còn khiến cô sợ hãi .

"Em xin lỗi , em....em...không nên như vậy , em sẽ không cần đi học nữa , vai anh...phải làm sao đây ...." - Tiếng nói bị đứt quãnhg , Cô bật khóc , cả người run lên , nhìn cô tự trách bản thân khiến anh rất đau lòng . Dược Thiếu Phàm vòng tay ôm lấy cô . Dịu dàng nói "Hàn nhi , đừng khóc , không phải lỗi của em." Dù anh có nói thế nào thì cô vẫn cứ khóc nức nở . Nhưng cũng thật may người bị thương là anh không phải cô , nhớ lại lúc sáng , do cô vội vã mà để quên hộp cơm ,nên anh đành quay lại trường . Lúc bước vào nhìn thấy đống hỗn loạn đó , Dược Thiếu Phàm liền nhíu mày , ki phát hiện ra tiếng súng , anh đã hốt hoảng lao tới phhía Từ Tử Hàn. Thử nghĩ nếu hôm nay anh không đến kịp chẳng phải anh sẽ mất cô mãi mãi sao ? Dược Thiếu Phàm nhẹ nhàng vỗ về cô , nhưng Từ Tử Hàn vẫn tự trách bản thân . Bởi vì cô nghĩ rằng anh đang rrất đau , lỗi là do cô , tại sao cô lại cứ đòi đi học chứ ? Ở nhà là được rồi , hằng ngày mang cơm trưa cho anh , buổi chiều chờ anh về , buổi tối cùng anh trò chuyện . Từ Tử Hàn không ngừng tự trách bản thân . Dược Thiếu Phàm lặng yên c cô khóc không ngừng cho đến khi mệt rồi thì thiếp đi. Ám vệ lái xe đến bệnh viện trung tâm y học Dược Nhất thì dừng lại . Hắn chạy xuống mở cửa giúp anh.

"Đưa phu nhân vào phòng vip." - Dược Thiếu Phàm bước xuống. Lãnh đạm nói.

"Vâng ! Chủ tử , có cần tôi giúp ngài..."

"Không cần , ta tự vào."

"Vâng."

------

Từ Tử Hàn nhíu mày tỉnh dậy , cô ngó xung quanh căn phòng này màu trắng và thoang thoảng mùi thuốc khử trùng , cô vội bật dậy , ánh mắt lo lắng , khẽ nói “Thiếu…Phàm…”

“Phu nhân , ngài tỉnh rồi sao ?” – Triệu Dĩnh Tâm cung kính nói . Từ Tử hàn ngây người nhìn , cô cất tiếng “Anh ấy ở đâu ?”

“Thưa , ngài ấy đang ở trong phòng phẩu thuật để gắp vỏ đạn ra ạ.”

Gắp vỏ đạn ? Giống như lúc trước cô bị thương sao ? Sẽ rất đau đớn , Từ Tử Hàn vội chạy đi , ngay cả dép cũng không mang , Triệu Dĩnh Tâm hốt hoảng đuổi theo , Dừng ở phòng phẫn thuật phía Nam khu D . các ám vệ đang đứng chờ ở ngoài , rốt cuộc là anh đã ở đó bao lâu ? Từ Tử Hàn chầm chậm bước lại , mấy ám vệ đứng đó cúi đầu chào . “Thiếu Phàm ? Sao rồi ?”

“Thưa , bác sĩ vẫn chưa ra ạ.” – Tường Quan cung kính đáp , nhìn bộ dạng của cô , anh chắc rằng phu nhân đã rất lo lắng , khi tỉnh dậy liền chạy tới đây.

Từ Tử Hàn ngồi phịch xuống ghế . Tất cả là tại cô…Một dòng nước ấm chảy quanh gò má trắng nộn , cô sợ đến người phátrun , cô hiểu cảm giác khi bị viên đạn cắm vào vai như thế nào , thực rất đau … Từ Tử hàn cúi đầu khóc nức nở , cho đến khi một giọng nói phát ra. “Tiểu Hàn.”

Cô ngước đầu lên , nhận ra bóng dáng của Từ Chính sau làn nước ướt đẫm . Cô chạy lại ôm lấy anh “Anh ơi…Làm sao đây ? Thiếu Phàm đã ở trong đó rất lâu rồi , em rất muốn vào trong đó , nhưng lại sợ làm vướng tay vướng chân Bác sĩ…em rất lo cho anh ấy….huhuuu….”

“Không sao đâu !” – Từ Chính vỗ lưng cô , anh vừa xuống sân bay thì đến trường Diamond tìm cô nhưng khi đến đó thì mới biết được sự việc liền vội vã chạy đến đây . Cũng may người bị thương không phải là cô…mà là…Kẻ Thù của anh…

• Bên trong phòng phẫu thuật

“Thưa ông chủ đã xong rồi ạ.” – Bác sĩ Thạc băng bó vết thương cho Dược Thiếu Phàm xong , cung kính nói . “Vết thương cũng không quá sâu , có thể cử động tay được nhưng không nên va đập mạnh với thứ gì đó kẻo đường may sẽ bị rách.

“Được rồi.” – Anh khoác chiếc áo vào , quay sang ám v6ẹ ra lệnh “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Thưa , đây ạ.”

Dược Thiếu Phàm bấm dãy số dài , sau đó áp vào tai “Hàn nhi đã tỉnh chưa.”

“Thưa phu nhân đang ngồi chờ ở ngoài cùng với Từ Chính.” – Giọng nói của Tường Quan vang lên.

“Từ Chính ?”

“Vâng anh ta đã về rồi ạ. Lúc nãy , phu nhân ngồi khóc , anh ta đã xuất hiện , Phu nhân đã chạy lại ôm lấy anh ta. Có vẻ như , Từ Chính đang âm mưu cái gì đó. Vì lúc hắn xuất hiện , biết được tin ngài bị thương , vẻ mặt đã thay đổi.”

Dược Thiếu Phàm trầm mặc một hồi , với một tên như Từ Chính mà dám đối phó với anh , quả thật không biết lượng sức mình , lại còn dám ôm ấp vợ anh. Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt cất tiếng “Được rồi , cứ trông chừng cô ấy , đừng để cho Từ Chính đưa đi.”

“Vâng.”

“Bác sĩ Thạc , tôi có chuyện cần ông làm.” – Dược Thiếu Phàm quay sang ông bác sĩ già , nhàm chán ra lệnh.

“Có chuyện gì ạ ?”

“Hãy làm theo những gì tôi nói. Một câu , một hành động cũng không được sai sót hay để lộ sơ hở gì.”

“Vâng !”

Anh nghiêng người nói , phân phó rất nhiều , xem ra anh đã chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo để cho Từ Tử Hàn đừng có lúc nào cũng nói chuey65n hay dựa vào Từ Chính . Dù sao anh mới là chồng cô mà….

Ít phút sau , Bác sĩ Thạc bước ra , Từ Tử Hàn nghe thấy tiếng mở cửa , vội vàng chạy lại , “Bác sĩ…anh ấy…??”

“Phu nhân đừng quá lo , chúng tôi đã may vết thương lại , nhưng mà viên đạn có vẻ cắm rất sâu , tạm thời tay phải sẽ không cử động được. Ngay cả vviệc cầm đũa , viết cũng khó khăn . Có lẽ mọi sinh hoạt của ngài ấy tạm thời sẽ phải có người chăm lo. Tôi đã chuẩn ngài ấy đến phòng tổng thống để dượng sức , phu nhân có thể vào thăm . Và chỉ có một người được vào thôi.”

Nghe xong , cả thân người cô như không còn sức , vừa mừng lại vừa lo . Anh không sao cũng tốt , nhưng mà…một người có thế lức lớn như anh mà phải để người ta chăm sóc từng ly từng tí như vậy , thì anh còn gì là mặt mũi nữa . Cô thất thần đi đến phòng tổng thống , cô suy nghĩ rất nhiều , cô sẽ tự tay chăm sóc cho anh , giống như lúc trước anh chăm sóc cô vậy.

*Cạch – Từ Tử Hàn đẩy cửa vào , dịu dàng nói “Thiểu phàm…là em.”

“Lại đây.” – Dược thiếu Phàm mỉm cười , buông tờ báo xuống , ngoắc cô lại. Từ Tử Hàn bước tới, nhìn cánh tay phải đặt bất động trên giường , cô cảm thấy rất đau lòng . Nước mắt lại tuôn ra . Anh đưa tay lau khóe mắt cô , lạnh nhạt nói “Sao lại khóc ?”

“Em…xin lỗi…”

“Em đã nói với anh bao nhiêu câu xin lỗi rồi ? Anh đã nói là anh không sao mà.” – Dược Thiếu Phàm thở dài , kéo cô nằm xuống bên cạnh.

“Em…nhất định sẽ chăm sóc cho anh , đến khi anh bình phục.”

“Được ! Em xejm , em hấp tấp như vậy ngay cả dép cũng không chịu mang.” – Anh híp mắt nói , kế hoạch của anh đã thành công. Anh sẽ tha hồ mà bắt nạt cô….Đó là hậu quả cho việc cô dám ôm ấp người khác ngoài anh….

“Là…do em lo cho anh mà.” – Từ Tử Hàn chu môi bất mãn. Dược thiếu Phàm cúi người hôn nhẹ lên cánh môi cô , vui vẻ nói “Chiều nay sẽ về nhà , khôngc ần ở đây nữa.”

“Vâng !”

------------

• Buổi chiều….

Dược Thiếu Phàm đã được chuyển về nhà , quản gia cùng mọi người trong nhà , xếp thành hai hàng dài chào đón anh và Từ Tử Hàn , Nhìn bên ngoài không ai biết rằng anh bị thương . Từ Chính cũng theo anh và cô về nhà. Ngồi trên ghế sofa dưới sảnh , Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói “Cậu , quay về đây có việc gì sao ?”

“Phải , tôi định sẽ đầu tư một công ty lớn ở Đài Bắc.” – Từ Chính nở nụ cười thân thiện trả lời.

“Ô…vậy còn công ty bên Anh ?”

“Tôi đã phân phó hết rồi.”

“Cậu định sẽ ở khách sạn sao ?”

“Tôi đã mua một căn hộ gần đây rồi.”

“Vậy sao ?”

“Anh à , uống trà nè. “ – Từ Tử Hàn từ trong bếp bưng hai ly hồng trà ra , một ly đưa cho anh , còn một ly đưa cho Dược Thiếu Phàm “Thiếu Phàm , của anh.”

“Cảm ơn.” – Từ Chính vui vẻ nói . cô ngồi xuống kế bên Dược Thiếu Phàm. , híp mắt hỏi. “Anh về Đài Bắc luôn sao ?”

“Phải , chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau đấy.”

“Thật sao ?”

“Ừ , tôi đang có việc , chào anh !” – Hắn đứng dậy , đưa tay ra , tỏ vẻ muốn bắt tay với Dược Thiếu Phàm . Anh cũng đứng dậy , đưa tay raa , khóe miệng cong lên , cất tiếng “Chào!”

Khi Từ Chính ra đến cửa , Dược Thiếu Phàm bước ra , hắn quay đầu lại chào , nói khẽ “Bây giờ…chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau , mong rằng anh sẽ giúp đỡ” Khuôn mặt Dược Thiếu Phàm không có chút biểu tình ghé sát người gần tai Từ Chính , lạnh lùng nói “Tôi rất sẵn lòng để tiếp đón cậu !”

Cuộc chào hỏi kết thúc ở đó , Từ Tử Hàn tuy không nghe họnói gì nhưng trong lòng bỗng nhiên có chút lo lắng , cô bước đến bên Dược Thiếu Phàm , dịu dàng nói “Thiếu Phàm , vào nhà đi !”

“Được !” – Anh nắm tay cô đi vào , Dược Thiếu Phàm ngồi xuống ghế sofa , nhâm nhi tách trà của cô , quay sang nhìn cô , cưng chiều cất tiếng “Hàn nhi , gọt ít trái cây ra đây nhé”

“Vâng !” Từ Tử Hàn đứng dậy , đi vào trong bếp . Thấy cô đã đi vào trong bếp , mặt của Dược Thiếu Phàm đanh lại , sai Quản gia lấy laptop đưa cho anh …. Kiểm tra một số tài liệu xong ,anh cầm điện thoại gọi cho Lôi Lạc Kình “Tôi đã gửi cho cậu , tài liệu cần làm ngày hôm nay , Mấy ngày gần đây cậu và Nhất Thiên hãy tiếp quản công ty cho thật tốt , có gì cứ đến nhà tôi . còn nữa , triệu tập và ra lệnh cho tất cả anh em đi làm việc mà tôi đã giao vào tháng trước . Phái ám vệ đi theo dõi Từ Chính . Bất cứ hành động nào cũng phải báo cáo lại cho tôi. Từ Chính…hắn sắp ra tay rồi , kêu Thâm hãy cẩn thận đề phòng hắn . Hắn sẽ nghĩ tôi đang bị thương mà làm mưa làm gió đấy.”

“….”

“Được rồi , cứ thế mà làm . Phải tuyệt đối giữ bí mật này , hãy giả vờ như không có chuyện gì !”

“…”

Dược Thiếu Phàm quăng điện thoại trên bàn , khéo miệng khẽ nhếch lên , anh ngả người về phiá sau , cặp mắt màu hổ phách trở nên hung tợn , anh nói khẽ “Tôi sẽ chờ xem , cậu…có thể làm được gì !”

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 37

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 35

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...