Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 39

Loading...

Cô Gái Đồ Long

Hào Môn Kinh Mộng - 99 Ngày Làm Cô Dâu

Dragon Quest 2 - Dấu Ấn Rồng Thiêng Ii

Sora Yori Takaku

Từ Tử Hàn mang thai cũng đã gần 3 tháng . Bụng cô càng ngày lộ ra hơn. Dược Thiếu Phàm đã sai người may cho cô nhiều bộ đầm bầu để cho cô thoải mái , anh cũng đã tìm hiểu rất nhiều về phụ nữ khi mang thai . Lúc nào cũng chăm sóc cho cô thật cẩn thận. Lôi Lạc Kình , Phong Nhất Thiên và Lương Trịnh Thâm từ khi biết tin cũng hay đến nhà chơi. Được mọi người quan tâm như vậy cô cảm thấy rất vui.

Chớp mắt đã đến mùa hè , bây giờ hiện đang là tháng năm , cái thai cũng tròn 4 tháng . Người ta thường nói phụ nữ có thai cảm xúc thường rất kì lạ , rất khó chịu . Từ Tử Hàn cũng vậy , tuy không quá khó chịu nhưng cảm xúc cô mỗi lúc mỗi khác . Đang cười nếu gặp một chuyện gì đó thì lại òa khóc , lại hay khó chịu với anh. Dược Thiếu cũng không khó chịu hay bực bội , ngược lại anh càng nuông chiều cô . Vì anh rất am hiểu về những vấn đề đó nên dù cô có ra sao , hay làm gì quá đáng anh cũng chấp nhận được . Biết cơ thể cô vốn yếu đuối nên anh đang cố hối thúc cô ăn nhiều hơn , nuôi cô mập mạp một chút như vậy sẽ tốt cho lúc sinh.

"Thiếu Phàm , hôm nay anh lại không đi làm sao ?" - Từ Tử Hàn ngồi bên cạnh chăm chú nhìn chồng . Anh hiện đang ngồi xem ti vi , chỉ trả lời gọn một câu "Phải."

"Anh không sợ như vậy công ty sẽ phá sản sao ?"

"Hah...nếu chỉ vì anh không đến công ty thường xuyên mà công ty đã phá sản thì anh cần gì phải tốn công nuôi những người đó. Còn nữa trong công ty còn có Lạc Kình và Nhất Thiên . Tuy hai cậu ấy hay thích nói đùa lại ham chơi nhưng phân chia công việc rất rõ ràng." - Dược Thiếu Phàm cười tươi nói .

"Nói cũng phải. Ưm...Thiếu Phàm , chán quá." - Cô vươn vai một cái. Aiz...quả thật từ lúc cô có bảo bảo , cô chỉ toàn ở nhà không đi đâu cả. Thật là chán chết.

"Mai anh sẽ dẫn em đi chơi. Có được không ?" - Thấy cô chán nãn như vậy, Dược Thiếu Phàm mới cất tiếng. Để cô ở nhà .mãi cũng sẽ không tốt cho cô và bảo bảo. Ra ngoài hóng gió sẽ tốt hơn.

"Thật sao ?"

"Phải."

Từ Tử Hàn dựa vào vai anh, cô vừa xoa cái bụng vừa híp mắt cười .

"Thiếu Phàm...anh nghĩ bảo bảo sẽ là con trai hay con gái ?"

"Chắc sẽ là con trai .”– Anh khẽ cười vuốt tóc cô .

“Vậy sao . bảo bảo ngoan sau này phải giống như pa pa của con , thật tài giỏi nhé.” – Cô vuốt bụng , dịu dàng nói , ánh mắt vô cùng cưng chiều nhưng sau đó cô lại nói thì thầm “Nhưng không được bắt chước tính xấu của pa pa , luôn ăn hiếp người khác đó nhé.”

Dược Thiếu phàm ngưng việc đang làm quay sang nhìn cô , người vừa nói xấu anh thì lại đang rất vui vẻ nói tiếp . Anh đặt tay lên eo cô , thanh âm chùn xuống , khe khẽ nói “Từ Tử Hàn…em vừa nói gì ?” Từ Tử Hàn giật mình nhìn anh , cô mím môi lắc đầu , anh lại giả vờ cười gian lên tiếng “Em vừa nói gì ?”

“Không…không có…em…chỉ…” – Cô lắp bắp trả lời , vừa nói vừa xua tay . Dược thiếu Phàm nhếch miệng cười , bắt đầu cù léc , Từ Tử Hàn hốt hoảng hét lên “Đừng…Thiếu Phàm…hah.a…nhột quá…” Anh vẫn mặc kệ , bắt tiếp tục cù , động tác của anh không quá nhanh , chỉ nhẹ nhàng , chỉ sợ động đến thai nhi.

“Em…hahha…xin lỗi mà…Sẽ…không dám nói xấu anh nữa đâu…” – Cô vừa cười vừa nài nỉ anh . Thật nhột chết cô mà.. Đột nhiên bụng cô có một lực nhẹ , sinh linh nhỏ bé trong bụng cô vừa mới đạp , cô nhíu mày , khẽ nói “Ưm…Thiếu Phàm…” Thấy biểu hiện khó chịu của cô , anh vội dừng lại , lo lắng hỏi “Sao vậy ? Em đau ở đâu sao ?”

“Bảo bảo…bảo bảo vừa mới đạp em đó..” – Đôi mắt to tròn mở căng lên , cô đưa tay đặt lên bụng , lại một hành động đáng yêu nữa xảy ra “Nè , lại đẹp nữa rồi. Anh xem.”

“Thật sao ?” – Anh vui mừng vội áp mặt vào bụng cô , lắng nghe âm thanh hạnh phúc ấy , quả thật nó đang đạp . Anh cười tươi nói “Chắc chắc là con trai ! Haha…” Khuôn mặt anh rạng ngời hạnh phúc , cô đưa tay vuốt nhẹ , lém lỉnh nói “Bảo bão à , con muốn bảo vệ ma ma phải không ? Ngoan lắm…” Dược Thiếu Phàm nghe câu nói của cô , đưa tay nhéo nhẹ bên má của Từ Tử Hàn , anh khẽ cười , kéo cô lại , để đầu cô dựa vào vai anh , vòng tay ôm lấy cô , nỉ non nói “Xem ra bảo bảo sau này sẽ rất giỏi.”

“Thiếu Phàm , sau này bảo bảo ra đời , anh không được yêu thương bảo bảo hơn em đó.” – Từ Tử Hàn thấy anh lúc nào cũng khen đứa bé trong bụng cô , liền phụng phịu nói.

“Em xem em kìa , sao lại đi ghen với con chứ ?”

“Hứ…không biết , anh không được thiên vị đấy.” – Cô ngước mắt nhìn anh . Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc . Vợ anh , thật là trẻ con , lại đi ghen tị với chính con mình sao ? Haha…cô thật là đáng yêu . Anh cúi người hôn lên cánh môi đỏ mọng của cô , cưng chiều mà nói “Anh sẽ luôn yêu em.”

“Ưm…” – Cô ôm lấy anh , dịu cáu đầu nhỏ vào lồng ngực anh . Dược Thiếu Phàm khẽ cười , cô bây giờ là như thế , nhưng sau này có khi nào khi bảo bảo ra đời lại sẽ không thèm ngó tới anh ???

------------

Buổi chiều ngày hè , Từ Tử Hàn đi ra vườn chăm sóc cho vườn hoa của cô , cô đã trồng thêm hoa hồng xanh vào tháng trước. Đang chăm sóc thì đột nhiên có một chiếc xe Porsche đen xuất hiện trong sân nhà cô.

"Tiểu Hàn..." - Từ trên xe một người đàn ông mặc bộ Âu phục xám , tươi cười bước ra.

"Từ Chính !" - Nhận ra đó là anh trai cô , Từ Tử Hàn đưa người ám vệ bình tưới nước đi tới , vui vẻ chào hắn . Cũng đã một tuần rồi , cô chưa gặp hắn.

"Em đang làm vườn sao ?"

"Vâng . Anh vào nhà đi !"

Từ Chính nhìn cô mặc bộ đầm bầu màu hồng phấn xinh đẹp , bụng cô cũng đã to hơn trước , ánh mắt hắn bất chợt xuất hiện tia lửa đỏ. Hắn chợt gọi cô "Tiểu Hàn , chúng ta ra ngoài hóng gió một chút nhé."

"Hóng gió sao ? Em sợ...Thiếu Phàm không cho em đi." - Cô ấp úng trả lời.

"Không sao , chỉ một chút thôi. Anh là anh trai em mà !" - Từ Chính khẽ cười , xoa nhẹ đầu cô. Từ Tử Hàn đành gật đầu đồng ý . Dù sao Từ Chính cũng là anh cô , đi một chút thôi rồi về.

Từ Tử Hàn đi theo Từ Chính lên xe , chiếc xe lăn bánh khỏi Dược gia . Ngay cả quản gia cũng không biết chuyện đó. Chiếc xe chạy thật nhanh trên đường dài , với tốc độ rất nhanh , cô ngồi ở ghế kế bên trong lòng đột nhiên có cảm giác thật kì lạ , cô liền lên tiếng "Anh à , chúng ta đi đâu vậy ?"

"Đến một nơi rất xa !" - Hắn lạnh nhạt nói , trong câu nói có rất nhiều ẩn ý mà ngay cả cô cũng không hiểu chỉ thấy có chút sợ sệt , chiếc xe đã rời khỏi trung tâm thành phố... "Cho em xuống , em...muốn về nhà ! Từ Chính !"

"Không được !" - Dứt lời , Từ Chính đưa tay đánh sau gáy cô , khiến Từ Tử Hàn ngất đi . Hắn nhếch môi cười , lại tiếp tục tăng tốc....

Dược gia....

"Các người nói gì ?" - Dược Thiếu Phàm tức giận , đập mạnh xuống bàn .

"Phu...phu nhân lúc nãy đã đi cùng Từ Chính đi ra ngoài." - Quản gia lo sợ nói , vừa nãy ông từ trong bếp đi ra , không thấy cô liền hối hả tìm cô , ám vệ gần đó nói là cô đã đi ra ngoài cùng Từ Chính . Ông tức tốc gọi điện cho Dược Thiếu Phàm.

"Con bà nó , tôi kêu các người chông chừng cô ấy , vậy mà các người lại để cô ấy đi." - Dược Thiếu Phàm tưức giận định xông lại nắm cổ áo ông nhưng Lôi Lạc Kình kịp kéo anh lại "Thiếu Phàm...bình tĩnh lại. Trước tiên phải tìm cô ấy đã."

"Phải đó , mau lên , nếu không sẽ không kịp." - Phong Nhất Thiên cũng cất tiếng. Lúc ở công ty , khi thấy Dược Thiếu Phàm nhận điện thoại liền nổi giận anh cùng Lôi Lạc Kình mới đi theo . Thì ra cô đã mất tích.

"Cậu hãy xác định vị trí của Tử Hàn."

"Đựơ..c" - Dược Thiếu Phàm lấy điện thoại ra , tay anh cũng bất đầu run...đây không biết là lần thứ mấy anh đã điên lên và hốt hoảng khi cô mất tích . Nhưng lần này không chỉ một mình cô còn có cả đứa con mà cô thương yêu. Vị trí được tìm thấy , đèn tín hiệu liền reo lên "Ở Thượng Hải !?" - Lôi Lạc Kình nói.

"Chuẩn bị trực thăng." - Dược Thiếu Phàm cất tiếng. Nếu để anh tìm được hắn , anh nhất định sẽ băm hắn thành trăm mảnh.

-----------

* Thượng Hải....

Từ Tử Hàn mơ hồ tỉnh dậy , đầu cô khá đau nhức , cô nhìn xung quanh , đây là đâu ? Máy móc , dụng cụ phẫu thuật. ? Đây là phòng phẫu thuật ??? Từ Tử Hàn sợ hãi khi phát hiện ra mình nằm trên bàn mổ , hai tay hai chân bị trói chặt. Chỉ thấy Từ Chính đang nói chuyện với bác sĩ , cô vội hét lên "Từ Chính...Từ Chính...thả em ra , anh định làm gì vậy hả ?"

Nghe tiếng gọi của cô , Từ Chính quay đầu lại , hắn bước đến , đưa tay xoa đầu cô "Em biết không ? Anh...chưa từng xem em là em gái . Tiểu Hàn...anh rất yêu em."

"Không...không...."

"Anh không cho phép ai dám cướp em khỏi anh. Ngay cả Dược Thiếu Phàm." - Từ Chính đanh mặt lại , khuôn mặt hắn khiến cô thật rất sợ.

"Anh sẽ giết chết đứa con của em và hắn. Bằng mọi giá , anh sẽ phá nát những gì mà hắn đang có. Tiểu Hàn đừng lo , sẽ không nguy hiểm đến tính mạng của em đâu , bác sĩ sẽ cố gắng hết sức."

"Không...không...đừng , em cầu xin anh , đừng làm gì với con của eem. Từ Chính , đừng hại bảo bảo , em cầu xin anh , đừng mà..." - Từ Tử Hàn sợ hãi hét lên , cô òa khóc , tại sao hắn lại làm như vậy.

"Là do em lựa chọn hắn mà không lựa chọn anh !"

"Đừng , thả tôi ra , THẢ TÔI RAAAA . Khôông được làm hại con của tôi . " - Cô vùng vẫy , bật khóc nhưng Từ Chính lại giữ chặt cô lại , hắn ép cô , hôn lên đôi môi cô , Từ Tử Hàn tức giận cắn mạnh lên môi hắn , khiến một dòng máu tươi chảy ra. Hắn nhú mày , giữ chặt mặt cô "Dược Thiếu Phàm có gì tốt ? Chính hắn đã hại chết cha mẹ chúng ta , ép hôn em , cướp công ty của cha anh . Hắn là đồ bỉ ổi , là đồ khốn , em tại sao lại yêu hắn ?"

"Không phải , anh ấy không phải là người như vậy . Nếu không phải do ông ắy tham lam thì mọi chuyện không ra nông nổi này." - Cô cương quyết nói , giọng nói đầy oán hận.

"Im đi , Tiểu Hàn , anh sẽ không cho em và hắn ở bên nhau. Em đừng mơ." - Hắn quay sang bác sĩ ra lệnh "mau moi đứa bé đó ra."

"Đừng mà...cầu xin anh đừng làm vậy...!?? TẠI SAO , TẠI SAO NGÀY CẢ ANH CŨNG ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ VẬY !?? Cầu xin các người đừng hại con tôiiiii." - Từ Tử Hàn thống khổ kêu la , van xin nhưng đều vô dụng . Cô tự hỏi rốt cuộc thì tại sao Từ Chính lại nhẫn tâm với cô như vậy !??? Hắn cũng tàn nhẫn và độc ác như Từ Hải Thành. Mũi kim thuốc mê chạm vào tay cô , Trong lúc gần như ngất đi cô đã cầu cứu anh , cầu cứu Dược Thiếu Phàm "Cứu em...Thiếu...Phàm...cứu...bả bảo..."

Dao mổ bắt đầu chạm vào bụng cô , khẽ nhấn xuống nhưng chưa kịp đè mạnh cánh cửa phòng đột nhiên bay ra. *Rầm..- Ông bác sĩ cùng những y tá kia giật mình . Từ Chính thì tức giận nhìn ra cửa , tại sao anh lại có thể tìm ra nhanh đến thế ? Dược Thiếu Phàm nhìn thấy cảnh tượng của cô , không khỏi nổi giận . Cả thân người ngùn ngụt sát khí , anh lao tới nắm lấy cổ áo bác sĩ giật mạnh rồi hất xuống đất "Khốn khiếp , các người định làm gì cô ấy hả ?"

"Không...không phải , do...do ngài ấy bắt ép chúng tôi." - Vị bác sĩ già nua kinh hãi nói. Anh cũng chẳng màng , vội cởi trói cho cô , thật là may , anh vừa đến kịp lúc. Anh bế cô lên bước ra ngoài.

"Thằng chó , đứng lại. " Từ Chính chửi mắng . Hắn tuy đã bị bao vây nhưng vẫn không sợ mà hét lên . Anh quay đầu lại , vâẫn còn sự giận dữ ấy , lòng căm phẫn ấy , không chút tiếc thương dùng chân đá thật mạnh vào người Từ Chính , làm hắn bị bật ra xa , hộc đầy máu. Cặp mắt màu hổ phách đục ngầu liếc nhìn hắn , thanh âm lạnh lẽo phát ra trong không gian tĩnh lặng đến rợn người "Tao sẽ tính sổ với mày." Rồi quay người bỏ đi , Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên sai người lôi Từ Chính đi , đồng tgời cũng đưa ông bác sĩ theo, không phải là muốn trừng trị ông ta mà anh chỉ muốn cho Thiếu Phàm biết , hắn đã nói gì .

---------

Trở về nhà cũng đã gần tối , Từ Tử Hàn đến giờ vẫn chưa tỉnh dậy , bác sĩ vừa khám qua cho cô lần nữa rồi ra ngoài bẩm báo với anh . Bác sĩ Thạc cung kính mở lời "Phu nhân không bị thương tích gì cả , thai nhi chỉ bị động một chút , không sao . Nhưng mà...chủ tịch , ông phải chuẩn bị tâm lí , vì theo như tôi biết , phu nhân vừa mới bị đả kích và khủng hoảng tinh thần rất lớn . Khi cô ấy tỉnh dậy , có lẽ là sẽ bị khủng hoảng tinh thần một thời gian. Ngài phải cô giữ bình cho cô ấy , nếu không thai nhi cũng sẽ bị kích động mà xảy thai. Tôi xin phép ở lại đây để theo dõi tình hình của phu nhân ạ."

Dược Thiếu Phàm nghe xong cả người như kiệt sức , làm sao anh có thể chịu được khi nhìn thấy cô đau khổ như vậy . Quả thật cô còn quá non nớt để chịu sự đả kí ch như vậy , trầm mặc một hồi anh gật đầu , phẩy phẩy tay ra hiệu cho ông lui xuống. Cánh cửa trắng mở rộng ra , trên chiếc giừơng êm ái màu tím nhạt , Từ Tử Hàn đang say ngủ , nhìn khuôn mặt vẫn còn vương vài giọt nước mắt của cô , Dược Thiếu Phàm hâận không thể giết tên khốn Từ Chính ngay lúc này. nếu anh ra khỏi nhà , chỉ sợ lúc cô tỉnh dậy không thấy anh sẽ lại càng thêm sợ.

"Đừng , xin đừng làm hại đến con tôi ĐỪNG MÀ...THIẾU PHÀM CỨU EMMM." - Từ Tử Hàn hét lên , cô vội bật dậy , ánh mắt vô hồn nhìn xung quanh , Dược Thiếu Phà.m ôm chặt lấy cô , anh đau lòng nói "Là anh , không sao hết. Em đừng sợ Hàn nhi , đừng sợ. "

"Buông ti ra , buông ra , Thiếu Phàm cứu em...huhuhhhh...Cứu em....bảo bảo , bảo bảo !" - Cô òa khóc , vùng vẫy , đẩy anh ra , cô đưa tay lên sờ bụng , vừa chạm vào vừa thét lên . Anh nhìn cô . Ánh mắt cô lúc này thực rất vô hồn , anh sợ hãi chạy lại giữ lấy tay cô mà nói "Hàn nhi , là anh , Thiếu Phàm đây ! Bảo bảo vẫn còn em đừng lo . Không ai có thể làm hại mẹ con em. Bình tĩnh lại."

"Không , thả ra , đừng làm hại con tôi , tránh raaaaaaaa . Thả ra , biến đi , tại sao lại đối xử với tôi như vậy ? Thiếu Phàm...Thiếu Phàmmmm ....huhhhuhh..." Cô không ngừng gào thét . Cô không nhận ra anh . Chỉ biết dùng sức đánh anh , tránh xa anh. Đến khi không còn sức thì lại ngất đi. Dược Thiếu Phàm đau đớn ôm cô vào lòng . Ngay cả nước mắt cũng chảy dài . Anh thật là đáng chết , tại sao lại để cô ở nhà một mình ? Tại sao lại không dặn người chông chừng cô thật kỹ , nhìn cô sợ hãi , lại hoảng loạn đến ngay cả anh cũng không nhận ra khiến cho anh vô cùng đau khổ . Rốt cuộc thì anh phải làm sao !???

Đặt cô nằm xuống giừơng , đắp chăn cẩn thận , anh bước ra ngoài , dặn dò quản gia chuẩn bị ít cháo cho cô , anh đi đến phòng khách , anh hung hăng đạp mạnh cánh cửa khiến cánh cửa màu trắng nằm gọn xuống đất , anh bước đến , thanh âm như khiến cả căn phòng này rơi xuếng hầm băng "Nói đi , các ngươi đã làm gì khiến cho cô ấy đến nỗi phải hỏqng loạn ?"

"Ông bác sĩ lúc nãy hoảng sợ , khuôn mặt tái xanh , run run nói "Chúng...chúng tôi chưa làm gì cả...Chỉ có...Chỉ cô Từ tổng nói chuyện với cô ắy thôi..."

"Hắn đã nói những gì ?"

"Ngài ấy...ngài ấy nói..." - Ông kể lại toàn bộ những gì mà Từ Chính đã làm và đã nói với cô . Dược Thiếu Phàm aíêt chặt tay lại , cả người nổi đầy gân xanh , Lôi Lạc Kình vội ngăn anh lại "Thiếu Phàm , ông ta cũng chỉ bị ép , bình tĩnh lại . Cái cậu cần làm bây giờ là giúp cho Tiểu Hàn bình thường lại."

* Loảng xoảng....Rầm... - Tiếng đổ vỡ vang lên , tiếng đó phát ra từ phòng cô , lão quản gia già hối hả chạy đến "Ông chủ...phu nhân cô ấy..." - Không cần nghe hết câu , anh liền tức tốc chạy sang phòng cô , Lôi Lạc Kình cũng chạy theo.

Anh chạy vào phòng chỉ thấy Từ Tử Hàn ngồi dưới đất co người sợ hãi, cả người như phát run , xung quanh là đống đổ vỡ của miễng chai , thủy tinh , và cả chén cháo cũng đổ đầy sàn , những người hầu đứng gần đó cũng không ngừng run rẩy , anh đau lòng bước đến giữ chặt lấy người cô , khi bị chạm vào Từ Tử Hàn liền giật mạnh người , cô định hét lên nhưng bị anh ôm chặt lại , anh ôm chặt lấy cô , thặt chặt , Từ Tử Hàn òa khóc như một đứa trẻ , cô đánh tới tấp vào người anh , không ngừng van xin buông cô ra , anh hít một hơi thật mạnh , ngăn không cho nước mắt tuôn ra "Hàn nhi , là anh , em đừng như vậy...cầu xin em...Hàn nhi...em hãy bình tĩnh lại . Bảo bảo vẫn còn , anh thì ở đây , không ai , sẽ không ai làm hại em và bảo bảo nữa. Anh xin em...Hàn nhi...hãy bình tĩnh lại . Nhìn anh...em nhận ra anh mà...phải không ??"

Từ Tử Hàn chợt im lặng...cô lại nức nở , nhưng bàn tay nhỏ bé siết chặt áo anh , những tiếng nấc ngày một vang rõ hơn "Thiếu Phàm...bảo bảo...sắp bị hắn...sắp bị Từ Chính giết chết . Rất đáng sợ...huhu...cứu em..em sợ lắm....huhuhhhhh"

"Không cần phải sợ . Có anh ở đây . Không cần sợ , ngoan...đừng khóc...."

"Anh không phải là người xấu...anh không hại chết cha mẹ em...Hắn ta chỉ toàn nói dối...tất đáng sợ...hắn ta còn hôn em nữa...huhhh." - Nói đến đó , cả người cô lại phát run lên , cô ôm chặt đầu , sợ hãi đến mức ngay cả nói cũng không thể . Thấy hành động lạ thường của cô , anh vội nói " Hàn nhi , em sao vậy !??? Đừng làm anh sợ...Tử Hànnnn." - Lúc anh gọi tên cô , Từ Tử Hàn đã ngất đi. Anh ôm chặt vợ trong lòng . Anh phải làm sao ?? Nhìn thắy cảnh tượng đó , ngay cả Lôi Lạc Kình còn thấy đau lòng huống chi là anh. Cô ra nêng nỗi đó cũng do Từ Chính gây ra . Dược Thiếu Phàm bế cô đi ra khỏi phòng , đưa cô sang phòng khác . Lôi Lạc Kình nhìn theo bóng lưng Dược Thiếu Phàm , anh thấy đây là lần đầu tiên tên máu lạnh ấy lo đến phát run như vậy . Dược Thiếu Phàm lo cho cô đến mức khóc thì quả thật tim gan đã trao cho cô rồi....

-----

"Nói đi , cô ấy bị gì ?" - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt cất tiếng. Bác sĩ Thạc đứng kế bên nhìn Từ Tử Hàn co ro ngồi trên giừơng không ngừng phát run kia , ông lắc đầu nói "Chủ tịch. Xem ra , phu nhân bị kích động rất lớn. Ngài phải cố gắng làm cho cô ấy bình thường lại . Vì chỉ có ngài mới làm được."

Dược Thiếu Phàm thở dài , anh phẩy tay , bước lại bên giừơng , nắm tay cô kéo lại , cưng chiều nói "Hàn nhi , em đừng nhơ vậy , em còn có bảo bảo , còn có anh , có mọi người , em phải vui vẻ lên biết không !? Đừng sợ , Từ Chính sẽ không thể làm hại em nữa đâu."

Từ Tử Hàn ngây. Người nhìn anh , một dòng nước nóng lại lăn dài trên gò má cô , cô không gáo thét như lúc nãy nữa , mà im lặng , có lẽ cô đã không còn sức , thấy cô như vậy anh đau lòng , thực tất đau , cả tim như bị ngàn mũi dao đâm vào . Anh ôm lấy cô , bao bọc cả thân thể nhỏ bé ấy , Từ Tử Hàn cũng không động tĩnh gì ,,chỉ im lặng để mặc cho anh ôm....

. Anh đút cho cô vài muỗng cháo nhỏ , rồi lại thôi , vì cô không muốn ăn tiếp , đặt cô nằm xuống. Nhìn khuôn mặt say nhủ của cô , thật bình yên...anh hôn nhẹ lên cánh môi cô . Đôi mắt chùn xúng "Anh xin thề , sẽ không để ai động vào em một lần nữa." Rồi đứng dậy , mở cửa , huýt sáo một cái , con bạch hổ to lớn chợt xuất hiện đi vào trong phòng cuộn mình nằm dưới giừơng "Trông chừng cô ấy." Anh đi ra khỏi cửa , thật nhanh chóng lái xe ra khỏi cổng . Anh phải đi giải quyết voịêc cần làm thật nhanh trước khi cô tỉnh dậy . Anh phải ở bên cô...

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 40

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 38

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...