Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 6

Loading...

Trâm 4: Chim Liền Cánh

Nam Thần Cao Lãnh Ở Sát Vách: Hôn Sai 55 Lần

Tiểu Ma Thần Zenki

Luyến Ái Cấm Kỵ Điều Lệ

Dược Thiếu Phàm ôm Từ Tử Hàn ngủ đến gần 10h mới dậy . Anh ngồi dậy , chỉnh tư thế ngủ lại cho cô , kéo chăn đắp cẩn thận , rồi bước xuống giường . Anh chỉnh trang lại quần áo rồi từ từ mở cửa phòng đi ra.

“ Thiếu Phàm , ái chà…giờ cậu mới ngủ dậy sao.” – Tiếng Lôi Lạc Kình từ sảnh vang lên.

“Chắc không phải là hôm qua hoan ái quá đấy chứ.” – Phong Nhất Thiên cười vang , hùa theo chế giễu.

Dược Thiếu Phàm liếc mắt nhìn hai cái người ngồi ở dưới sảnh rất tự nhiên ngồi xem ti vi. Lạnh lung hỏi “Đến đây làm gì.”

“Hôm nay tổng giám đốc không đi làm , nên tôi tới xem có việc gì đó mà..” – Lôi Lạc Kình cười khẩy trả lời.

“Cậu rãnh đến vậy sao ?” – Dược Thiếu Phàm bước xuống cầu thang , ngồi xuống ghế sofa đối diện Lôi Lạc Kình và PhongNhất Thiên , nhệch miệng cười nhạt.

“ Một người cuồng công việc như cậu mà cũng có lúc nghỉ làm. Nên chúng tôi muốn đến tìm hiểu đó mà. Chậc…thật là lạ à nha.” –Phong Nhất Thiên bỏ tách trà xuống , lên tiếng nói.

“Liên quan gì đến mấy cậu. Nếu rãnh vậy thì đi công tác đi.”

“Ấy ấy , đừng làm như vậy. Được rồi....vậy chúng tôi ở lại ăn trưa nhé." Lôi Lạc Kình la lên. Cái tên này , anh chỉ là nói đùa với hắn tí thôi , mà lại muốn điều anh đi công tác sao. Chậc....

Khuôn mặt Dược Thiếu Phàm vẫn lạnh như tiền , không lên tiếng . Hai người kia đủ hiểu anh không đông ý.

"Thôi mà , cho chúng tôi ở lại đi . Dù sao cũng gần trưa rồi mà. Một bữa cơm thôi , đừng có khó khăn như vậy chứ." - Phong Nhất Thiên vỗ vai Dược Thiếu Phàm .

"Được thôi. Ăn xong thì mau đi đi."

"Ok." Cả hai người cùng đồng thanh.

"Lên thư phòngg bàn chuyện" Dược Thiếu Phàm đứng dậy , hất mặt về phía cửa thư phòng ở trên tầng 1. Rồi sải bước đi. Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình cũng đứng dậy đi theo.

Ở trong thư phòng , Dược Thiếu Phàm ngôi trên ghế ở bàn làm việc , còn hai người kia thì ngồi đối diện. Cửa sổ sát đất ở phía sau Dược Thiếu Phàm bị tấm rèm cửa che khuất. Ánh sáng cũng khó khăn chiếu sáng căn phòng. Tuy là ban ngày nhưng thư phòng cũng chẳng sáng được bao nhiêu. Ánh sáng cứ mập mờ , làm tăng thêm phần ngột ngạt , nghiêm nghị của không gian nơi đây.

"Tình hìngh Từ gia thế nào." - Thanh âm trầm thấp vang lên , Dược Thiếu Phàm mở loptop lên , mắt nhìn vào màn hình . Miệng thì hỏi.

"Đây là tài liệu . Cậu xem đi." - Phong Nhất Thiên lấy ra một xấp tài liệu đưa cho Dược Thiếu Phàm.

"Dạo trước , nhờ chúng ta mà công ti của Từ Hải Thiên không bị phá sản . Tôi đã phái người đi giải quyết tình hình , đem toàn bộ hàng hóa đi kiểm tra thì biết được ông ta đã nhập rất nhiều hàng hóa chất lượng kém . Gần đây , ông ta còn nhập thêm hàng lậu nữa . Lấy tiền của công ti để chi trả những thứ không cần thiết...." - Lôi Lạc Kình nghiêm túc nói.

""Hừm..những kẻ không sài được thì bỏ đi." - Ánh mắt sắc bén lướt qua xấp tài liệu , rồi ném nó qua một bên.

"Ý cậu là...."

"Tống ông ta vào tù đi." - Dược Thiếu Phàm cười nửa miệng nói.

"Còn Tử Hàn ?" - Phong Nhất Thiên chợt hỏi.

"Đừng cho cô ấy biết , với lại hạng người như ông ta không đáng để cô ấy quan tâm . Dù sao cũng đâu phải cha ruột. Đối với ông ta , Tử Hàn chỉ là vật trao đổi thôi." - Dược Thiếu Phàm nói. Trong mắt thoáng thấy tia lửa đỏ. Là vì anh đang tức giận cho cô hay anh đang lo cô sẽ phát hiện ra anh hại cha của cô ?

"Cậu yêu cô ấy à." - Lôi Lạc Kình nghi ngờ hỏi.

"Phải." - Dược Thiếu Phàm dứt khoát trả lời.

"Tại sao."

Tại sao ư !? Vì cô xinh đẹp , ngây thơ trong sáng , chưa từng vấy bẩn bụi trần . Nhưng một cô gái như thế lại có trái tim quá mỏng manh , có quá khứ quá đáng thương. Nghĩ đến đó đôi mắt anh trở nên dịu dàng hẳn. Anh yêu cô....phải ! Lần đầu gặp cô , anh đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp thuần khiết của cô. Trái tim anh lần đầu tiên biết rung động trước một người. Nhưng anh lại không thích nói điều đó với người khác , chỉ giữ trong lòng như độc chiếm cảm giác ấy cho riêng mình."Cô ấy thú vị , rất nhát , dễ tin người. ...Tử Hàn.. Cô ấy có tâm hồn rất thuần khiết." Nghĩ đến thú vị và tính dễ tin của cô anh lại ngớ tới cảnh tượng lúc sáng . Khóe miệng vô thức cong lên Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình ngẩn ngơ nhìn anh . Làm bạn với anh từ cấp hai đây là lần đầu tiên hai người thấy anh cười với nét mặt dịu dàng như vậy.

Như vậy cũng tốt , có một người ở bên cạch anh quan tâm cho anh là được. Lôi Lạc Kình mỉm cười nói "Vậy sao."

"Nói tiếp chuyện lúc nãy đi." - Dược Thiếu Phàm lại trở nên lạnh lùng.

"Được thôi."

Trong khi , bên thư phòng đang bàn bạc thì lúc này, trong phòng của Từ Tử Hàn , cô vừa tỉnh dậy. Trong người còn chút mệt và nhức đầu. Cô ngồi dậy , trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng lúc nãy , ngay lập tức khuôn mặt bỗng chốc hóa đỏ. Cô ôm mặt lẩm bẩm nói."Làm sao đây. Mình làm sao dám gặp anh ta chứ. Mà anh ta nói tối hôm qua...mình....mình...cưỡng bức anh ta...có phải thật không..,"

"không thể nào , sao mình lại có thể biến thái như vậy chứ."

"nhưng....nhìn mặt anh ta rất nghiêm tục...."

"Chúa ơiiiii , phải làm sao đây...hic...sao mình dám nhìn mặt anh ta được chứ."

"Nhưng giờ chắc anh ta không có ở nhà đâu. Ha , đói quá..."

Cứ như thế , chỉ vì câu nói của anh mà khiến cho cô lo lắng , ngồi độc thoại từ nãy giờ. Chuẩn bị xong cô mở cửa phòng ra, nhìn xung quanh thật kỹ , xem anh có ở nhà không. Nhìn một hồi , không thấy anh cô mới thở phào nhẹ nhõm mà đi xuống dưới sảnh. Thấy quản gia đang đứng ở gần nhà bếp , Từ Tử Hàn đi lại vui vẻ nói "Chào bác quản gia." Quản gia thấy cô , cung kính cúi đầu nói "Vâng , chào phu nhân."

"Bác quản gia à , sau này đừng khách sao như vậy . Cứ bình thường được rồi." - Thấy ông như vậy , cô có chút khó xử và xa lạ.

"Không được đâu phu nhân . Như vậy thật vô phép." - Quản gia lắc đầu nói.

"Nhưng như vậy thì xa lạ lắm , Bác quản gia cũng là người 1 nhà mà..." - Từ Tử Hàn buồn bã nói.

"Nếu tôi không cư xử đúng mực thì ông chủ sẽ trách phạt." - Thấy cô buồn bã , trong lòng ông có chút áy náy."Phu nhân , trong người của cô còn chưa khỏe hẳn , đừng đi lung tung kẻo trở bệnh đó."

"Cháu biết rồi , bác quản gia à , có...gì ăn không . Cháu hơi đói."

"Để tôi sai người làm cho phu nhân ít cháo." - Quản gia mỉm cười nói.

"Được , vậy cháu ra vườn chờ."

"Phu nhân chưa khỏe hẳn , ngoài trời đang có gió lạnh đấy. Nên ở trong nhà sẽ tốt hơn."

"Không sao , không sao." - Từ Tử Hàn tươi cười nói. Rồi cúi chào quản gia , đi ra vườn. Quản gia cũng đành phải nghe theo . Ông sai đầu bếp nấu cháo cho cô , rồi tiếp tục làm việc. Vừa nãy nghe cô nói ông cũng giống như người một nhà khiến ông thấy rất vui . Thật kì lạ ,mỗi khi nói chuyện với cô ông đều cảm thấy cô rất lễ phép lại rất thân thiện . So với những vị thiên kim tiểu thư khác thật rất khác xa. Cô giống như thiên sứ vậy , khiến người ta không thể ghét được.

Ở ngoài vườn hoa , Từ Tử Hàn lấy bình tưới nước , vui vẻ tưới nước cho những bông hoa xinh đẹp kia. Ở đây giống như là một khu vườn cổ tích vậy , lộng lẫy , thơ mộng thật là đẹp . Cô ngôi xuống ngắm nhìn những nụ hoa vừa mới chớm nở , ngát hương thơm . Cô lấy trong túi ra một lọ thủy tinh nhỏ , trong đõ là những hạt giống nhỏ xinh. Cô thì thầm nói "Không biết có được trồng không nhỉ." , bất chợt một cơn gió thổi mạnh , khiến cô run rẩy mà hắt hơi một cái "Hắt xì...ì...ì" Trời lạnh thật , cũng phải , sắp sang đông rồi....

*Soạt. Chợt một cái áo khoác ấm cúng bao bọc lấy người của cô. "Trời lạnh vậy ra đây làm gì ?" - Cùng một thanh âm lạnh lẽo vang lên

"Ớ..." - Từ Tử Hàn ngớ người quay lại, thì thất kinh hồn vía mà giật mình bật người ra đằng sau , ngồi bệt xuống đất."Dược...Thiếu Phàm."

"Sao ?" - Dược Thiếu Phàm nhìn hành động của cô suýt chút nữa mà phá bỏ hình tượng lạnh lùng của mình mà bò lăn ra cười. Chính là lúc anh định sang phòng của cô để gọi cô dậy dậy ăn cơm , thì không thấy cô ở trong phòng , đi xuống sảnh thì được quản gia thông báo là cô đang ở ngoài vườn.

"Anh...không đi làm sao ?" - Thấy mặt anh cô liền nhớ chuyện lúc ban sáng , khuôn mặt trắng mịn lại đỏ bừng lên. Lắp bắp hỏi.

"Không ! Hôm nay ở nhà."

"Vậ...vậy...saooo ?" - Cô phụng phịu nói. Thật là xui xẻo quá đi mất.

"Em ghét nhìn mặt tôi tới vậy sao " - Dược Thiếu Phàm nhìn chằm chằm cô , thanh âm vẫn lạnh lùng hỏi.

"Nè...hôm...qua....tôi...tôi...đã...làm vậy...thật sao."

Thì ra là vì chuyện đó sao , anh nói gì thì cô tin sao ? Thật không ngờ cô lại dễ tin như thế. Dù sao cũng lỡ gạt cô rồi thì gạt tới cùng luôn vậy. Dược Thiếu Phàm cười tà , đưa tay kéo cô đứng dậy "Phải , là do em cưỡng bức tôi nên em phải chịu trách nhiệm đó."

"Gì...chứ." - Cô trố mắt nhìn anh , cô thật sự không thể tin được cô lại có thể...có thể làm chuyện đó với anh.

"Hah....được rồi , em vẫn chưa khỏe , vào nhà thôi . Đi ăn cơm . Hôm qua tới giờ em chưa ăn gì mà." - Dược Thiếu Phàm nắm tay cô kéo vào nhà. Từ Tử Hàn cũng ngoan ngoãn đi theo . Thì ra anh cũng dịu dàng đó chớ , cũng biết quan tâm cô , trong lòng cô nghĩ thầm.

Trong phòng ăn Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình đang ngồi chờ họ. Khi thấy họ bước vào Lôi Lạc Kình loền mở miệng "Có cần phải tâm tình lâu vậy không ?"

"Sao hai anh lại ở đây ?" - Từ Tử Hàn thấy hai người kia , thắc mắc hỏi.

"Bọn anh qua đây tìm hiểu chuyện "lạ" !" - Phong Nhất Thiên vui vẻ cười nói.

"Chuyện lạ ?" - Cô ngớ người hỏi

"Mặc kệ họ , ngồi xuống đi." - Dược Thiếu Phàm kéo ghế cho cô , rồi cũng kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi cuống . Người giúp việc xới cơm cho anh,rồi đặt xuống bàn tô cháo cho Từ Tử Hàn , sau đó cúi đầu lui xuống. Từ Tử Hàn ngây người nhìn tô cháo , không cần phải nhiều như vậy chứ....trong lòng cô cảm thán.

"Sao không ăn." - Thấy cô cứ ngối nhìn chằm chằm vào tô cháo mà không chịu ăn , anh mới lên tiếng.

"Nhiều quá. Ăn không hết....bớt lại đi." - Từ Tử Hàn tỏ vẻ tội nghiệp ngước mắt nhìn anh.

"Như vậy mà nhiều sao ?" - Dược Thiếu Phàm liếc nhìn tô cháo rồi lại nhìn cô , lạnh lùng trả lời . Từ Tử Hàn gật đầu. Dược Thiếu Phàm đưa tay gọi người giúp việc lại nói "Bớt lại một chút." Người giúp việc hai tay cầm lấy tô cháo múc bớt ra rồi đưa lại cho anh.

"Ăn đi." - Anh đẩy tô cháo sang trước mặt cô.

"Vẫn còn nhiều mà."- Cô nhìn tô cháo , bất mãn nói , bớt lại có chút xíu thà anh khỏi sai người múc luôn đi.

"Mau ăn đi. Nhanh lên"

Cô hậm hực cầm muỗng múc ăn . Anh là đại ác ma , đại ma Vương ,...Từ Tử Hàn trong lòng đầy ai oán , trách anh. Ăn được một muỗng , cô liền nhăn mặt. Thấy vậy , anh liền buông đũa xuống hỏi"Khó ăn sao ?"

"Ừm...nhạt quá lại còn đắng nữa." - Cô gật đầ nói.

Dược Thiếu Phàm thở dài , cũng phải , cô đang mệt , nhạt miệng cũng phải . Không biết làm gì hơn , anh đành ép cô ăn vậy."Cố ăn thêm chút nữa đi. Rồi uống thuốc."

Từ Tử Hàn đành nhắm mắt mà ăn . Cô nghe lời như vậy khiến anh rất hài lòng , khóe miệng lại nhếch lên. Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình vừa ăn vừa nhìn chầm chằm vào hai người đối diện . Không cần phải quá đáng xem bọn họ là người vô hình như vậy chứ . Mà đây cũng là lần đầu tiên họ thấy anh quan tâm người khác như vậy . Tuy nhìn anh vẫn lạnh lùng như vậy nhưng thật ra là đang rất quan tâm cô. Từ Tử Hàn ăn được mấy miếng rồi bỏ , cô không thể cố gắng ăn thêm nữa .

"Có muốn ăn gì không , tôi sai người làm cho em." - Dược Thiếu Phàm nhìn cô khổ sở ăn từng muỗng cháo như vậy , trong lòng có chút đau xót.

"Không ăn...hắt xì..." - Từ Tử Hàn lắc đầu , hắt xì một cái.

"Được rồi , lên phòng nghĩ đi."

"Ừm . Mọi người ăn tiếp đi." - Cô đứng dậy cúi đầu chào rồi bước đi ra , khi đi còn hắt xì mấy cái.

"Cô ấy lễ phép nhỉ." - Phong Nhất Thiên nói.

"Cậu rất quan tâm cô bé ấy nhỉ. Lần đầu đấy." - Lôi Lạc Kình cũng lên tiếng.

Dược Thiếu Phàm thì im lặng không thèm trả lời. Chỉ chăm chú ăn cơm , anh không rãnh hơi mà ngồi nói chuyện nhảm nhí với họ. Sau khi ăn xong , Dược Thiếu Phàm ra lệnh cho hai người làm một số việc "Việc cần làm cũng nhanh chóng đi làm đi."

"Chúng tôi mới ăn xong mà , cho nghĩ chút đi." - Lôi Lạc Kình bất mãn nói.

Dược thiếu Phàm liếc nhìn Lôi Lăc Kình , buông một câu lạnh lung “Đi đi.” PhongNhất Thiên và Lôi Lạc Kình đành phải đứng dậy đi về . Trước khi đi còn không quên buông một câu trêu ghẹo. “ Aizz. Nhất Thiên à , chúng ta về thôi , về để trả lại sự tự do cho người ta.” Nhất Thiên cũng khoác tay bạn , cười ha hả nói “Phải đó…về để người ta chăm lo vợ.” Dược Thiếu Phàm nhìn hai người bằng hưu làm trò hề ở trước cửa thì nhếch môi cười , sau đó sải bước đi vào phòng của Từ Tử Hàn……

Loading...

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 7

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ tập 5

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...