Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 132

Loading...

Hợp Đồng Tình Nhân

Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc

Tổng Tài Yêu Chưa Đủ

Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Bên trong gian phòng lấy màu bạc làm chủ đạo…

"Mặc nhi, đi sấy khô tóc đi." Long Phi Tịch nhíu mày nhìn mái tóc dài ướt sũng của Phượng Vũ Mặc.

Phượng Vũ Mặc sờ sờ tóc, nhanh chóng dùng khăn lông khô tùy ý xoa xoa mấy cái rồi đi đến nằm lên giường: "Không cần sấy, sấy quá khô sẽ tổn thương tóc."

"Sấy khô, nếu không, không cho phép lên giường." Long Phi Tịch nhàn nhạt nói.

"Được rồi, vậy hôm nay cũng không cùng anh ‘lên giường’ nữa, nghỉ ngơi sớm một chút cũng tốt, chuyên gia nói tình dục quá độ là tổn thương thân thể , chúng ta phải phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện a, cứ như vậy đi, ngủ ngon." Người nào đó vừa nói vừa lót lên trên gối một chồng khăn lông khô thật dày, sau đó nằm lên giường, đắp kín chăn, thuận tay tắt đèn. Gian phòng lập tức bị một màn tối đen cắn nuốt mất.

Nhưng không đợi bà nhắm mắt lại, liền bị người ta tiện tay nhấc lên, sau đó gian phòng lại khôi phục ánh sáng, Phượng Vũ Mặc không vui chu đôi môi đỏ mọng: "Người ta muốn ngủ."

Long Phi Tịch không để ý tới vợ, xuống giường, ôm bà đi tới trước bàn trang điểm, đặt bà ngồi trên ghế dựa, lấy máy sấy ra, cắm vào ổ điện, bắt đầu lẳng lặng giúp vợ sấy khô mái tóc dài.

Phượng Vũ Mặc từ trong gương nhìn chồng, người này lúc nào cũng im lặng không lên tiếng như vậy, nhưng thật sự rất quan tâm đến bà, mặc dù tính tình của ông không dịu dàng, còn biến đổi sắc mặt rất nhanh, nhưng bà có thể cảm nhận rất rõ ràng tình yêu của chồng đối với mình, sâu nặng như vậy, nồng nàn như vậy.

Long Phi Tịch nhìn người phụ nữ nhỏ vẫn đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong gương, nhàn nhạt hỏi: "Mặc nhi, em cảm thấy Bảo Bảo và Nam Cung giống nhau không?"

Phượng Vũ Mặc sững sờ, gật đầu một cái.

"Nếu như Bảo Bảo thật sự là con gái của Nam Cung, em sẽ làm sao?" Vẫn là giọng nói thản nhiên, nhưng động tác tay lại đặc biệt dịu dàng.

"Không làm sao cả, cho dù cha mẹ thân sinh của Bảo Bảo là ai, em vẫn là mẹ Vũ của con bé, anh cũng vẫn là ba Tịch của con bé, đây là chuyện sẽ không thay đổi, hơn nữa Bảo Bảo chính là con dâu tương lai của chúng ta. Nếu như Nam Cung và Lộ Trúc thật sự là cha mẹ ruột của Bảo Bảo, như vậy bọn họ chính là thông gia tương lai của chúng ta, em rất thích bọn họ, như vậy chỉ có tốt nhất, anh nói phải phông?" Phượng Vũ Mặc khẽ cười nói.

"Ừ." Long Phi Tịch nhàn nhạt đáp một tiếng, tiếp tục dịu dàng sấy tóc cho vợ. Hai người cũng không nói nữa, trong phòng chỉ có âm thanh của máy sấy nhẹ nhàng vang lại.

Một lát sau, Long Phi Tịch tắt máy sấy, rút đầu cắm ra đặt nó trở về chỗ cũ, sau đó ôm Phượng Vũ Mặc cùng nằm lên giường, tắt đèn, lẳng lặng ôm vợ yêu. Không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng ôm bà.

Một lúc sau, ngay khi Phượng Vũ Mặc sắp ngủ, ông nhàn nhạt lên tiếng: "Mặc nhi, em có từng hối hận không?"

"Hối hận cái gì?" Phượng Vũ Mặc không hiểu hỏi.

"Hối hận đã gả cho anh, dường như vừa mới bắt đầu chính là anh ép em, em có hối hận đã gả cho anh không?" Giọng nói thản nhiên của Long Phi Tịch làm cho người ta nghe không ra hỉ nộ ái ố của ông, nhưng chỉ có chính ông biết mình căng thẳng cỡ nào.

Chờ thật lâu, cũng không đợi được câu trả lời của Phượng Vũ Mặc, Long Phi Tịch hơi nóng nảy rồi, "Mặc nhi?"

"Em không muốn trả lời câu hỏi nhàm chán này, nếu như chúng ta sống chung lâu như vậy, anh ngay cả tình cảm của em dành cho anh là như thế nào cũng không hiểu rõ, vậy anh cũng quá thất bại rồi." Phượng Vũ Mặc nhẹ nhàng nói.

Long Phi Tịch sửng sốt, tự giễu giật giật khóe miệng, ngay sau đó chuẩn xác tìm được đôi môi đỏ mọng của Phượng Vũ Mặc, cúi người hôn xuống. Đúng vậy, chung sống với nhau lâu như vậy, từ tiền thế đến kiếp này, tình cảm của bà dành cho ông là như thế nào, ông sao có thể hoài nghi chứ, chỉ là… có đôi khi bởi vì quá yêu một người, cho nên sợ mình cho người ấy chưa đủ nhiều, chưa đủ tốt, sợ người ấy sẽ hối hận… cho nên mới muốn nghe được sự khẳng định của vợ yêu đối với ông từ trong miệng của bà, sự khẳng định của bà đối với tình yêu của bọn họ….

Phượng Vũ Mặc dịu dàng đáp lại nụ hôn của chồng, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve lưng của ông, sau một lúc lâu, thở hổn hển nhìn ông, nhẹ nhàng nói: "Em yêu anh, Long Phi Tịch, vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng sẽ không hối hận, mặc dù ngay từ đầu là chán ghét sự cường thế và bá đạo của anh, nhưng không nghi ngờ chút nào, em vẫn là yêu anh, đừng bao giờ hỏi em loại câu hỏi ‘có hối hận hay không’ ngu ngốc này nữa, em sẽ giận đó."

"Mặc nhi…." Long Phi Tịch nhẹ nhàng hôn lên trán của vợ yêu, dùng giọng nói dịu dàng khó có được khẽ gọi vợ yêu.

"Dĩ nhiên, nếu anh có thể đối với em dịu dàng một chút, khoan dung em hơn một chút, không cần luôn không cho phép cái này, không cho phép cái kia, em sẽ yêu anh hơn, anh biết không… anh thật sự rất bá đạo… con người lúc còn sống, ăn uống hai chữ này… anh không cho phép ăn thứ này, không cho phép ăn thứ kia… Còn không cho phép…" Phượng Vũ Mặc nói thầm bắt đầu oán giận…

Long Phi tịch nhíu mày kiếm, trực tiếp dùng nụ hôn để bịt miệng vợ yêu…

Xem ra giữa hai người họ, sự ôn nhu luôn không duy trì được quá hai phút….

Loading...

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 190

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...