Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 142

Loading...

Chỉ Yêu Chiều Thế Tử Phi

Lưu Manh Hoàng Phi

Wangtangchang The Yurutto Hunter!

All Day Jo Ayoung

Doãn Thiên lẳng lặng nhìn cô… trong đầu hiện lên khuôn mặt của Long Tịch Bảo…

(Anh Thiên, gần đây em quen biết một người bạn mới, chị ấy rất đẹp, giống như Hoa Bách Hợp tươi mát, thuần khiết lại tao nhã; đúng là một mỹ nhân, nhưng lại yêu một người không yêu chị ấy, không, theo cách nói của chị ấy hẳn là một người không yêu ai kể cả chính mình, chị ấy nói cho em biết chị ấy thích hoa cát cánh, bởi vì hoa cát cánh giống như chị ấy, anh có biết tại sao không?)

(Bởi vì ý nghĩa của hoa cát cánh là tình yêu đau khổ, vô vọng, chị ấy nói ý nghĩa của hoa cát cánh giống như tình yêu của chị ấy, bất luận bỏ ra nhiều thế nào, đối phương đều không để ý đến, không trân trọng.)

(Em hy vọng dường nào người đàn ông trong miệng người bạn kia là anh, bởi vì, nếu như anh cũng có được một người phụ nữ yêu anh không cần hồi đáp, yên lặng chờ đợi ở bên cạnh anh, chỉ mong anh quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái như vậy, vậy thì tất cả những điều không cam lòng, tất cả oán hận, tất cả bi thương đều sẽ có một người chia sẻ với anh. Anh Thiên, một mình không phải là điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là chỉ còn lại một mình anh, đồng ý với em, nếu như sau này bên cạnh anh cũng xuất hiện một cô gái như vậy, thì hãy thật quý trọng cô ấy, nắm chặt tay của cô ấy, đừng làm cho cô ấy tuyệt vọng rời đi, bởi vì, cô ấy chính là hạnh phúc cả đời của anh, chỉ vì cô ấy yêu anh còn hơn yêu chính bản thân mình.)

Người này… chẳng lẽ là Mông Nguyệt? Trong khoảng thời gian đó, cô ấy là người có khả năng tiếp xúc với Bảo Nhi nhất, hơn nữa họ còn gặp nhau trong nhà kính trồng hoa…

"Có thể không? Tôi cầu xin anh…" Mông Nguyệt nghẹn ngào giương mắt nhìn về phía hắn.

Quỷ thần xui khiến…"Em hãy là tình nhân của tôi đi." Doãn Thiên thốt lên… Sau khi nói xong chính hắn cũng ngây ngẩn cả người.

Mông Nguyệt sững sờ nhìn hắn, gật đầu…

Doãn Thiên nhìn cô một chút, không hiểu tại sao mình có thể nói như vậy… Là bởi vì Bảo Nhi… hay là suy nghĩ muốn ình một cơ hội… Hắn chỉ biết… có lẽ Mông Nguyệt sẽ là mối liên hệ duy nhất giữa hắn và Bảo Nhi...

"Em… đừng khóc." Doãn Thiên có chút cà lăm mà nói.

Mông Nguyệt nhìn hắn một chút, nỗ lực không để cho nước mắt chảy xuống, nhưng tốn công vô ích… khiến cô có chút nóng nảy dùng sức lau nước mắt không ngừng chảy xuống…

Doãn Thiên nhíu mày một cái, bắt được tay của cô, "Thôi, em đi tắm đi…"

Mông Nguyệt ngơ ngác nhìn hắn cầm tay mình, không kịp phản ứng…

"Mông Nguyệt..." Doãn Thiên gọi.

"Vâng" Người nào đó theo bản năng trả lời.

"Tôi nói em đi tắm đi." Doãn Thiên buông tay cô ra, nhàn nhạt nói.

"Được, cái đó…" Mông Nguyệt đỏ mặt nhìn hắn một chút…

Doãn Thiên quay đầu nhìn về phía vách tường… Chỉ nghe một hồi âm thanh sột sột soạt soạt, cảm thấy giường hơi rung, sau đó chính là một loạt tiếng bước chân cùng tiếng đóng cửa…

Thở dài, quay đầu trở lại nhìn về chỗ cô đã nằm ngủ qua… vết máu đỏ nho nhỏ trên khăn trải giường màu trắng, chứng minh cái sự thật cô là xử nữ, số mệnh thật đúng là sẽ trêu cợt người. . . . . . 10 năm trước hắn ở trong ngõ tối cứu cô đang thiếu chút nữa bị người ta cưỡng bức, bảo vệ sự trong sạch của cô, 10 năm sau cô ở trên giường của hắn, lột xác trở thành phụ nữ, sự trong sạch mà hắn cứu về kết quả lại bị chính hắn chiếm đoạt… thật là quá châm chọc rồi…

Doãn Thiên lắc đầu một cái, nhanh chóng cọ rửa chính mình, thế nào… tại sao lại nghĩ tới chuyện ngày đó… tự giễu cười cười, đóng khóa nước, lau khô người, đi ra khỏi phòng tắm…

Ngủ thiếp đi a… Cũng khó trách… Hôm nay khẳng định là mệt muốn chết rồi... Doãn Thiên nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường một chút, xoa xoa tóc ẩm ướt, tựa vào đầu giường đốt điếu thuốc…

Bảo Nhi… em chính là khoan dung độ lượng như vậy, đáng yêu cởi mở, ha ha… Thật là một chút cũng không thay đổi… vẫn bản tính trẻ con như cũ… Bảo Nhi em đã sớm biết rồi sao… người bạn mới mà em nói chính là Mông Nguyệt... Quỷ tinh linh… có lúc thông minh như vậy… có lúc lại đần như vậy… Thật làm cho người ta đoán không ra… Bảo Nhi… anh rất nhớ em… em biết không…

"Thiên..." Mông Nguyệt thấp giọng nỉ non, trong giấc mộng cười đến cả khuôn mặt ngọt ngào…

Doãn Thiên quay đầu nhìn dung nhan ngủ say xinh đẹp của cô, không nhịn được đưa tay sờ sờ mái tóc ngắn màu tím của cô… Mông Nguyệt… mới là người cùng một thế giới với hắn... Hắc ám… Lạnh lẽo… Cô là thủ hạ hắn một tay dạy dỗ nên… Cô dường như là bóng dáng của hắn… nhưng hắn từ trước đến nay cũng không biết… bóng dáng của hắn… đang ngủ lại gọi ra tên của hắn… sẽ cười ngọt ngào như vậy… giống như Long Tịch Bảo… ngọt ngào… ấm áp… làm cho người ta thương tiếc… Mông Nguyệt… tôi nên đặt em ở vị trí nào mới phải…

------ ta là đường phân cách tuyến buồn bực -----

Loading...

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 143

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 141

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...