Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 54

Loading...

Cô Gái Đồ Long

Ỷ Thiên Đồ Long Ký

Vườn Trường Cao Thủ

Osananajimi Ni Najimitai

Editor: Fedfan

Long Tịch Hiên bắt được bàn tay nhỏ bé của Long Tịch Bảo, nhẹ nhàng lên tiếng: "Bảo Bảo, em còn muốn ầm ĩ đến lúc nào?"

Long Tịch Bảo sững sờ, nhất thời không vui, cô đang ầm ĩ sao? Cô chỉ là muốn một câu ‘thật xin lỗi’ và sự tin tưởng của bọn họ đối với cô, cô là đang ầm ĩ sao? Ở trong mắt bọn họ, cô chẳng qua là đang cáu kỉnh với bọn họ thế thôi sao?

Sự tức giận đột ngột khiến cho gai trên người Long Tịch Bảo lại chĩa ra, cô cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói: "Sủng vật thì không có tư cách cáu kỉnh, nếu không chủ nhân không vui sẽ vứt bỏ bọn nó, dù sao cũng là thú vật thôi, nuôi nó vốn là để chủ nhân giải trí, không phải sao?"

Long Tịch Hiên vốn đang vô cùng áy náy bị mấy câu nói của cô hoàn toàn chọc giận, anh kéo Long Tịch Bảo qua, để cho cô đối mặt với mình, sau đó giữ chặt cằm của cô, gằn từng tiếng: "Anh cho em thêm một cơ hội, thu hồi lời nói vừa rồi."

Long Tịch Bảo chỉ nhàn nhạt nhìn anh, cười nịnh nọt một chút, khẽ mở đôi môi đỏ mọng: "Cậu chủ Hiên hình như không quá thích nghe tôi nói a, hết cách rồi, cái loại “chó hoang” vừa sinh ra đã bị người ta vứt bỏ như chúng tôi, miệng lưỡi bén nhọn, không quá biết nói chuyện, cũng không nên đòi sự vui vẻ của chủ nhân, không bằng, anh đem tôi giết hoặc là bán cho người khác đi? Tránh cho anh mỗi lần nhìn thấy tôi đều tức giận, ta rất áy náy nha."

Nghe vậy, Long Tịch Hiên giận đến mức gân xanh cũng nổi lên, lạnh lùng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu căng của cô, giật giật khóe miệng: "Được, rất giỏi, giỏi vô cùng, em đã muốn chà đạp chính mình thì sao tôi có thể không thành toàn cho em."

Nói xong, liền ôm lấy thân thể mềm mại tản mát ra mùi thơm mê người của cô đi tới bên giường, không hề thương hương tiếc ngọc mà ném cô lên giường, sau đó thân thể cường tráng liền đè lên, cúi đầu xuống bắt lại đôi môi đỏ mọng của cô.

"Ưmh …" Long Tịch Bảo một bên căng thẳng nắm chặt khăn tắm trên người, chỉ sợ nó rơi ra, một bên còn phải đưa tay khước từ sự xâm phạm của Long Tịch Hiên đối với cô.

Long Tịch Hiên liền dùng một tay đem hai tay nhỏ bé của cô khống chế ở đỉnh đầu, thô lỗ và điên cuồng giày vò đôi môi đỏ mọng phấn nộn của cô, lúc cảm thấy người phía dưới sắp hít thở không thông mới buông môi cô ra.

Long Tịch Bảo kịch liệt thở hổn hển, tức giận trừng mắt nhìn Long Tịch Hiên đè ở trên người cô, lớn tiếng nói: "Anh làm gì thế hả..., muốn làm tôi ngạt thở chết à."

Long Tịch Hiên lãnh khốc cười, dùng âm thanh dịu dàng chảy nước nói: "Em chỉ là sủng vật mà thôi, tôi là chủ nhân, tôi muốn chơi như thế nào thì chơi, bị đùa chết cũng là số mạng của em, ai bảo em là sủng vật đây?"

Long Tịch Bảo cắn chặt môi dưới, ngây ngốc nhìn Long Tịch Hiên trước mắt giống như người xa lạ, không nói một câu.

Long Tịch Hiên nhìn đôi môi đỏ mọng sắp bị cô cắn chảy máu, không khỏi đau lòng, lại cúi đầu chiếm hữu đôi môi ấy, tách ra hàm răng của cô, bắt đầu công thành chiếm đất.

Long Tịch Bảo nhắm mắt lại, không giãy giụa cũng không nói chuyện, mặc cho anh giở trò với cô.

Lửa giận mới rồi của Long Tịch Hiên hiện tại hoàn toàn biến thành một đám lửa dục, anh cuồng loạn liếm mút môi của cô, bàn tay đưa vào trong khăn tắm, xoa lên thân thể mềm mại mảnh mai của cô.

Long Tịch Bảo đôi tay nắm thành quyền, khiến móng tay cắm sâu vào làn da, chịu đựng không phát ra âm thanh nào, nhưng thân thể hơi run lại bán đứng biểu hiện quá mức bình tĩnh của cô.

Long Tịch Hiên có chút không đành lòng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô, khàn khàn giọng nói: "Chỉ cần em nhận sai, anh liền dừng lại."

Long Tịch Bảo nghe vậy, nhắm hai mắt như cũ, chỉ giễu cợt giật giật khóe miệng, quay đầu không nói một lời.

Long Tịch Hiên tức giận kéo khăn tắm ra, để cho thân thể mềm mại vô cùng hoàn mỹ không mảnh vải che thân hiện ra trước mắt anh, cảnh đẹp trước mắt khiến anh trong nháy mắt thất thần, nhưng rất nhanh anh đưa tay nắm lấy một bên tuyết nhũ của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó tinh tế quan sát phản ứng của cô.

Long Tịch Bảo cắn chặt răng, nắm chặt hai quả đấm, không thể thua, không thể cầu xin tha thứ, coi như hôm nay bị anh chiếm được thì thế nào, không phải chỉ là một lớp màng thôi sao, cô căn bản cũng không hiếm lạ.

Long Tịch Hiên nhìn bộ dáng quật cường của cô, không khỏi càng thêm tức giận. Em bướng bỉnh, anh xem em có thể bướng bỉnh tới khi nào, anh liền gia tăng sức lực xoa nắn.

Long Tịch Bảo nhíu chặt lông mày, hàm răng dùng lực đem môi dưới cắn nát, máu tươi đỏ chói bởi vì cô nghiêng đầu mà từ khóe miệng chảy xuống, khiến Long Tịch Hiên sợ hết hồn.

Anh khẩn trương xoay mặt cô qua, đưa tay cứng rắn cạy mở hàm răng của cô không để cho cô tiếp tục hành hạ đôi môi đỏ mọng đã bị thương. Anh tức giận lau đi máu tươi bên miệng cô, hận không thể đánh cho cô một trận.

"Em càng muốn chọc cho anh phát cáu là sao? Em nhất định phải bướng bỉnh như vậy sao?"

Long Tịch Bảo không nói, ngay cả mắt cũng chưa từng mở ra, chỉ là nằm ở trên giường không có phản ứng, giống như một pho tượng không có linh hồn, một con búp bê không có sức sống.

Long Tịch Hiên vừa nóng vừa giận cởi quần ra, để cho phần thân của mình chống đỡ ở nơi thần bí chưa từng có người đụng vào của Long Tịch Bảo.

Anh không biết mình đang làm gì, anh chỉ biết anh không muốn cô đối xử với anh như vậy, không phản ứng chút nào, mặc kệ như thế nào, cho anh một chút phản ứng, chỉ cần cô nói xin lỗi, không, chỉ cần cô nói một câu thôi, dù là tiếng la hét đau đớn, anh liền dừng lại ngay, anh sẽ không tổn thương cô nữa, chỉ cần cô nói…

Long Tịch Bảo sợ hãi toàn thân run rẩy, nói không sợ là giả, nhưng khiến cô đau lòng nhất là anh vô tình tổn thương cô như vậy, dù sao thân thể này sớm muộn gì cũng là của anh, nhưng là cô chưa từng nghĩ tới, lần đầu tiên giữa bọn họ lại xảy ra dưới tình huống này… thật đau xót trong lòng…

Long Tịch Hiên nhìn cô vẫn không có phản ứng, đem phần thân của mình nhắm ngay nơi thần bí của cô, khẽ dùng sức đẩy về phía trước, bị dọa sợ khiến Long Tịch Bảo không khỏi khóc ra thành tiếng, âm thanh rất nhỏ, nhẹ nhàng, giống như con vật nhỏ nức nở nghẹn ngào, lại cực kỳ làm cho người ta đau lòng.

Long Tịch Hiên vội vàng rút ra phần thân của mình, mặc quần xong, đứng dậy đi đến tủ quần áo lấy bộ áo ngủ, thật ra thì anh chỉ là giận điên lên, muốn dọa cô một chút, căn bản không nghĩ tới thật sự đoạt lấy cô, coi như anh tức giận cũng không muốn cô lưu lại ám ảnh, huống chi đây là lần đầu tiên của cô đấy.

Loading...

Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt tập 190

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...