Đoạt Hôn 101 Lần tập 242

Loading...

Archimedes Thân Yêu

Mèo Hoang

Huyền Đàn chi Kiếm

Uy Minh Thần Đấu

Cố Ân Ân tự hỏi, rốt cuộc có phải là Cố Lan San thích Hàn Thành Trì hay không? Nếu là lúc trước, Cố Lan San nhìn Hàn Thành Trì như vậy, cô ta nhất định không suy nghĩ nhiều, thậm chí cũng chẳng cảm thấy có cái gì khác thường. Nhưng mà vừa rồi, cô ta nhìn ánh mắt đẹp đẽ của Cố Lan San, ánh mắt ấy nhìn người đàn ông của cô ta, khiến cô ta chói mắt, chói mắt không ngừng, đáy lòng tựa như bị một cây kim rất nhỏ đâm phải. Cố Ân Ân không thoải mái, cảm thấy mình giống như bị người ta nhìn trộm vậy.

Cố Ân Ân thường hay thả hồn, đàn sai vài phím. Tuy Hàn Thành Trì không phải nghệ sĩ piano chuyện nghiệp, nhưng Cố Ân Ân đã học piano từ nhỏ, việc đưa đón đều nhờ tới anh ta. Đôi khi rảnh rỗi, anh ta ở lại nhà giáo sư, đợi Cố Ân Ân học đàn xong rồi mới về. Vì vậy, người ta gọi anh ta là một nửa nghệ sĩ dương cầm.

Hàn Thành Trì nghe tiếng đàn của Cố Ân Ân không có thần, anh ta nghĩ là người thương mệt mỏi, liền cầm tay cô ta, kéo cô ta đứng dậy, “Đừng đàn nữa, nghỉ một chút đi.” Kéo tay Cố Ân Ân, Hàn Thành Trì đi tới bên cạnh Thịnh Thế. Ở đó chỉ còn một chỗ ngồi. Anh ta tự nhiên ngồi xuống, sau đó kéo Cố Ân Ân vào lòng, để cô ta ngồi lên đùi mình.

Thịnh Thế cầm bình lên mới phát hiện cà phê đã được uống cạn. Từ sau khi kết hôn, Cố Lan San vẫn thường hay săn sóc anh. Cô lập tức đứng dậy, cầm lấy bình rồi nói, “Để em vào trong pha cho.”

Cà phê được pha xong rất nhanh. Cố Lan San mang ra, rót cho Thịnh Thế một ly trước. Cô định đặt bình xuống thì Hàn Thành Trì tiện tay để ly của mình ra trước mặt cô, nói rất tự nhiên, “Lan San, em rót giúp anh một ly.”

Cố Lan San cũng rất tự nhiên mà rót cho Hàn Thành Trì một ly cà phê.

Cô đặt bình xuông, tiện tay cầm một túi kem không sữa và đường hóa học, thả nó vào ly của của Thịnh Thế.

Cố Ân Ân đang viết một bài mới trên Microblogging trong di động của Hàn Thành Trì. Thấy Cố Lan San thêm đường và sữa cho Thịnh Thế, cô ta thuận miệng nói, “San San, em cũng cho kem không sữa và đường hóa học vào ly của Thành Trì đi.”

"A...." Cố Lan San đưa cà phê cho Thịnh Thế, sau đó cầm lấy hai túi đường sữa. Cô định xé ra thì đột nhiên, Cố Ân Ân giống như nhớ ra cái gì, nói với cô rằng, “Phải rồi, chị quên nói cho em biết. Thành Trì uống đến hai túi kem không sữa...”

Cố Ân Ân nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, bởi vì cô ta nhìn thấy trong tay Cố Lan San là hai túi kem không sữa và một túi đường hóa học.

Trong đầu Cố Ân Ân nhìn nhớ lại một chuyện trước đó. Lúc bọn họ ăn cơm ở Tương Viên, Cố Lan San cố ý gọi một phần dfienddn lieqiudoon cơm trắng cho Hàn Thành Trì. Cố Ân Ân vẫn duy trì nụ cười như cũ, giọng nói không đậm không nhạt, “Hóa ra là San San biết.”

Hàn Thành Trì không cảm thấy có gì khác thường cả. Anh ta nhéo lỗ tai Cố Ân Ân, nói, “Trước kia Lan San ở cùng chúng ta, dĩ nhiên biết những điều đó!”

Cố Lan San cầm thìa quấy cà phê, đưa lên trước mặt Hàn Thành Trì. Cô không biết chuyện gì xảy ra, vẫn cười rất tự nhiên, nói năng thoải mái với Cố Ân Ân và Hàn Thành Trì, “Thật không ngờ nhiều năm như vậy, cách uống cà phê của anh Thành Trì vẫn không thay đổi.”

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...