Đoạt Hôn 101 Lần tập 261

Loading...

Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Âm Mưu Nơi Công Sở

Nữ Tiểu Thuyết Gia Dậm Bao

NOISE

Hai tay của Cố Lan San liên tục nắm chặt rồi buông lỏng. Em trai cô đã sống đời sống thực vật hai năm, rốt cuộc cũng tỉnh rồi sao?

Tỉnh rồi...

Từ tận đáy lòng, Cố Lan San cảm thấy mình nợ em trai một mạng sống. Nếu không phải tại cô, cậu sẽ không phải sống đời thực vật khi tuổi đời đang trong độ thanh xuân hào hoa phong nhã, nằm lại giường suốt hai năm mà chẳng biết gì cả. Mỗi một ngày, cô đều cầu mong cho cậu tỉnh lại. Đợi hai năm dài, rốt cuộc cậu cũng mở mắt rồi. Nếu cậu thật sự tỉnh lại, cô sẽ không còn cảm thấy áy náy và cắn rứt nữa.

Cố Lan San nhắm chặt hai mắt, trong lòng thầm khấn nguyện cho em trai mình thật sự tỉnh lại. Càng mong chờ, cô lại càng khẩn trương, lo lắng đến mức mềm nhũn cả hai chân.

Trong hành lang, người qua lại mỗi lúc một thưa dần, chỉ còn Cố Lan San ngồi đó, yên lặng một mình. Ánh đèn hắt lên vách tường, chiếc bóng của cô sao mà đơn bạc, gầy gò đến thế...

Thời gian chầm chậm chảy từng giọt, mặt trời phía tây trở nên đỏ một màu máu, sau đó thì nắng chiều khuất núi. Tựa như bị một đòn đột kích, cả thành phố sáng rực ánh đèn cả lên. Xe cộ trên đường từ đông đúc trở nên ít dần, rốt cuộc thì cửa phòng giải phẫu của bệnh viện cũng mở ra.

Cố Lan San ngồi bất động, yên lặng như một pho tượng đá. Thấy bác sĩ từ trong phòng mổ đi ra, cô lập tức đứng dậy, nhìn họ thật lâu, ấp a ấp úng một hồi mới nói được mấy tiếng run rẩy, “Em trai tôi... Nó sao rồi?”

Vị bác sĩ đứng đầu là người chăm sóc em trai cô. Nhận ra Cố Lan San, lại thấy cô lo lắng đến mức khẩn trương vô cùng, ông ta cười, nói, “Cô Cố, cô đừng quá lo. Chúng tôi vừa mới kiểm tra cho cậu Trần Mặc, nội tạng không suy yếu lắm. Y học bây giờ rất phát triển, chỉ cần điều dưỡng một khoảng thời gian là cậu ấy có thể hồi phục. Có điều chân cậu ấy không đi lại lâu ngày, dây thần kinh và các cơ có chút vấn đề, cùng lắm chỉ cần cậu ấy hoàn toàn tỉnh lại, đồng ý phối hợp phục hồi chức năng là có thể trở lại như trước, không sao cả.”

Đến lúc này, Cố Lan San mới cảm thấy trái tim mình đập mạnh một nhịp, “Ý ông là em trai tôi thật sự đã tỉnh sao?”

Bác sĩ gật đầu, vỗ vỗ vai cô, nói rất dịu dàng, “Phải. Em trai cô thật sự đã tỉnh lại, chỉ là thời gian ngủ một ngày của cậu ấy còn rất dài. Nhưng không sao, chúng tôi sẽ nghĩ cách để thời gian tỉnh lại của cậu ấy kéo dài hơn. Để chúng tôi đưa em trai cô vào phòng bệnh đã, cô có thể đi thăm cậu ấy rồi.”

Cố Lan San nắm chặt bàn tay, sợ mình mở miệng sẽ trở nên nghẹn ngào. Cô cố duy trì nụ cười, gật đầu một cái với bác sĩ.

... . .

Lúc Cố Lan San bước vào phòng bệnh của Trần Mặc, bác sĩ vẫn còn đang dặn dò hai y tá phải chú ý chăm sóc em trai cô như thế nào, thậm chí còn sắp xếp thời gian cụ thể cho việc phục hồi chức năng.

Thấy cô bước vào, bác sĩ chỉ tay vào trong phòng bệnh. Ông vừa nhỏ giọng dặn dò ý tá, vừa cùng bọn họ ra ngoài, nhân tiện đóng cửa phòng bệnh lại.

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...