Đoạt Hôn 101 Lần tập 298

Loading...

Tầm Tần Ký

Đại Đường Song Long Truyện

Ép Gả Tân Nương

Exterminator

". . . . . ." Trên mặt của Hàn Thành Trì vẫn treo nụ cười ôn nhu như ngọc như trước, sau đó lặng lẽ cúi đầu, liếc mắt nhìn caravat mình mới đeo xong, kiểu dáng màu sắc và hoa văn đều rất bình thường, khóe miệng giật giật, lộ ra vẻ không tin hỏi ngược lại Thịnh Thế: "Thật sao?"

Thịnh Thế nói khoác mà không biết ngượng gật đầu một cái, tỏ vẻ rất đúng, còn thuận tiện lôi kéo thư ký của mình cùng chung chiến tuyến với mình: "Cô cảm thấy Hàn Đại thiếu gia đeo caravat này như thế nào?"

Thư ký của Thịnh Thế dựa vào Thịnh Thế ăn cơm nên chỉ có thể che giấu lương tâm, mỉm cười trả lời: "Vâng rất đẹp."

Hàn Thành Trì cũng không cùng Thịnh Thế dây dưa giữa cái caravat anh đang đeo với cái caravat vừa rồi, cái nào đẹp hơn, cái nào khó coi, chỉ cho rằng ánh mắt thưởng thức đồ vật của mỗi người không giống nhau, thuận thế liền dời đề tài.

Thịnh Thế chỉ chỉ những cái caravat còn lại ở bên cạnh, bảo thư ký mang đi, nâng ly tán gẫu với Hàn Thành Trì một lát, Hàn Thành Trì nhận được điện thoại Cố Ân Ân gọi tới, nói ở nhà họ Hàn chờ anh ấy trở về, Hàn Thành Trì sợ Cố Ân Ân chờ lâu, liền đề xuất với Thịnh Thế kết thúc bữa cơm này.

Lúc Thịnh Thế và Hàn Thành Trì trở về cùng ngồi xe đi trên con đường "Mười Dặm Thịnh Thế " ngắm cảnh, đến trong đại sảnh công ty, Hàn Thành Trì đi thang máy xuống bãi đỗ xe ngầm, Thịnh Thế trực tiếp bước đến thang máy dành riêng cho mình đi thẳng lên tầng cao nhất.

Thịnh Thế khoan thai đi ngang qua bàn thư ký, vừa định đẩy cửa phòng làm việc của mình ra, sau đó giống như là nghĩ đến cái gì đó, bỗng dừng bước chân lại, quay đầu, nhìn thư ký của mình, nói: "Ba giờ chiều có buổi họp?"

Thư ký vội vàng đứng lên, gật đầu: "Vâng, anh Thịnh."

Thịnh Thế giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, lầm bầm một câu: "Còn kịp." Sau đó trở về phòng làm việc của mình.

Thư ký hồ nghi nhìn Thịnh Thế rời đi, đầu óc mơ hồ còn chưa biết còn kịp trong miệng Thịnh Thế rốt cuộc là còn kịp cái gì, thì điện thoại trên bàn của cô ấy vang lên, là trong phòng tổng giám đốc gọi ra , thư ký vội vàng nghe.

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Thịnh Thế, đầu tiên là báo một dãy số, tuy rằng thư ký không hiểu là có ý gì, nhưng vẫn theo thói quen cầm bút, nhanh chóng ghi lại, sau đó liền nghe Thịnh Thế nói tiếp: "Là số lượng caravat CUC¬CI có hạn của tháng này, điều tra một chút tổng cộng bán ra bao nhiêu cái, hạn cô trong vòng một giờ thu mua toàn bộ những cái còn lại."

Thư ký không biết Thịnh Thế bỗng nhiên bị trúng gió gì mà muốn mua caravat, hơn nữa còn là thu mua toàn bộ, cũng không dám hỏi, cung kính nói: "Vâng ạ" sau đó liền cúp điện thoại, lập tức sai người đi làm, hiệu suất làm việc của nhân viên ở công ty của Thịnh Thế không phải cao bình thường, nửa tiếng, liền làm xong tất cả.

Caravat này, tổng cộng bán ra tới ba lần, mỗi lần chia ra ba cỡ, lớn vừa nhỏ, tổng cộng có chín cái, trừ Cố Lan San và Vương Giai Di đã mua hai cái, đã bán hai cái rồi, còn dư lại năm cái toàn bộ đã được đặt mua, mà hai cái đã bán đi cũng được thư ký lấy giá hợp lý mua về toàn bộ.

Thư ký giải quyết xong tất cả rồi báo cáo kết quả cho Thịnh Thế, thuận đường nói một câu: "Anh Thịnh, những cái caravat đó được gửi qua đường bưu điện đến công ty, tôi sẽ đưa cho anh."

"Không cần, trực tiếp ném vào kho dự trữ của công ty đi." Giọng nói biếng nhác của Thịnh Thế truyền ra từ bên trong, dừng một chút, lại nói: "Thôi. . . . . . Vẫn nên châm một mồi lửa đốt tất cả đi."

Thư ký: ". . . . . . ."

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...