Đoạt Hôn 101 Lần tập 329

Loading...

Mẹ độc thân tuổi 18

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tình Đầy Chông Gai 2

Kyou Kara Ore Wa Loli No Himo!

Anh giơ tay lên cầm tảng đá lạnh như băng trên dây chuyền, cong môi cười nói: “Vẫn rất đẹp mắt.”

Lúc này Cố Lan San mới cúi thấp đầu nhìn theo tay Thịnh Thế thấy trên đầu ngón tay thon dài trắng nõn của anh có mặt dây chuyền bằng đá lạnh lẽo.

Tảng đá màu đen hình dáng lập thể như bình nước tương, chạm khắc đặc biệt tinh tế đẹp đẽ, rực rỡ nhất chính là phía dưới lằn ranh nắp bình nước tương, vây quanh một vòng là những viên kim cương lớn nhỏ đều đặn, ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ chiếu vào phát ra ánh sáng vô cùng chói mắt.

Thịnh Thế tiếp tục vuốt xâu chuỗi hình dạng bình nước tương trên cổ cô, giọng điệu không nóng không lạnh, giống như tuy tiện thảnh thơi nói chuyện phiếm: “Sở Sở, nước tương này cô cảm thấy như thế nào?”

Đầu óc Cố Lan San muốn choáng váng, trước mắt mơ hồ không rõ, hơn nửa buổi cô mới mở to hai mắt rồi trừng hai mắt sau đó nhìn thoáng qua Thịnh Thế rồi lại nhìn thứ gọi là “Nước tương” một chút, rồi lại nhìn qua Thịnh Thế há miệng không nói nên lời.

Đây chính là “Nước tương” mua về theo lời Thịnh Thế nói.

Cô cần chính là nước tương có thể rang cơm để ăn cơ mà!

Thịnh Thế chứng kiến đáy mắt Cố Lan San kinh ngạc và khiếp sợ thì cong môi, ngược lại tâm tình rất tốt, không nhanh không chậm nở nụ cười, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve dây chuyền bạch kim, tinh tế chạm vào xương quai xanh xinh xắn đẹp đẽ và da thịt trơn bóng mềm nhẵn, hơi thở của anh trở nên có chút trầm khàn giọng điệu cũng mang theo phần ái muội và tình cảm nồng nàn: “Vốn nghĩ nước tương đều là màu đen sẽ khó coi, không nghĩ tới sau khi thiết kế đeo lên cổ cô ngược lại nhìn rất đặc biệt, rất tinh xảo.”

“Thiết kế?” Cố Lan San bắt được trọng điểm trong câu nói của Thịnh Thế, ngước mắt lên nhìn anh hỏi: “Ai thiết kế?”

“Tôi đây!” Thịnh Thế không thèm che giấu chút nào thừa nhận: “Không phải cô muốn nước tương sao? Tôi nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn cảm thấy mang về nhà cho cô chai nước tương như vậy rất dễ nhìn.”

Mặc dù Cố Lan San muốn “Nước tương” kia chứ không phải là “Nước tương” này, nhưng vẫn rất vui mừng vì “Nước tương” này, cô cầm mặt dây chuyền từ trong Thịnh Thế nắm trong lòng bàn tay, quan sát xung quanh trong chốc lát thuận miệng hỏi: “Đây là đá màu đen sao? Thật ra thì màu sắc rất tinh khiết, rất bằng phẳng, từ đâu mà tìm được vậy!”

Thịnh Thế tuyệt đối không tức giận người phụ nữ không biết phân biệt hàng tốt xấu trước mặt này, biết rõ đó là đá quý đen nhưng vẫn theo lời cô nói tiếp: “Chính là lúc trước nhàn rỗi đấu giá được mảnh đá vỡ, cứ cảm thấy nó vô dụng bây giờ cuối cùng cũng có công dụng.”

Đấu giá được, mảnh đá vỡ….

Động tác Cố Lan San cầm viên đá hơi dừng lại, trong đầu cô nhất thởi hiện lên hình ảnh mình ăn cơm tối xong vùi trong ghế sofa xem kênh tài chính kinh tế, trong bản tin có nói Thịnh Thế vung tiền như rác đấu giá được viên đá quý màu đen thiên nhiên hình con thỏ vô giá ở trong buổi tiệc từ thiện…..

Chẳng lẽ “Tảng đá vỡ” bây giờ đang đeo trên cổ cô chính là đá quý đen thiên nhiên hình thỏ chế tác ra?

Thịnh Thế thấy bộ dạng Cố Lan San cứng ngắc không nói chuyện, quan sát thần thái cô cảm thấy cô có chút mất tự nhiên liền cẩn thận mở miệng, giọng điệu giống như bình thường hỏi: “Thế nào? Không thích?”

[Quà tặng này, quà tặng này cũng chỉ có người thấp hèn mới có thể nghĩ ra được!

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...