Đoạt Hôn 101 Lần tập 338

Loading...

Nữ Thần Báo Tử (Tập 1: Đoạt Hồn)

Chiến Thần Bất Bại

Anayashi

From Nightmare To Love

Cố Lan San nghĩ tới “nước tương” của mình đang treo trong xe, khóe môi lại cong lên, vừa vặn con đường trước mặt bị kẹt xe, cô liền thả chậm tốc độ, cầm lấy nó, đặt trong lòng bàn tay quan sát tỉ mỉ, ở dưới đáy, thấy khắc hai chữ.

Sở Sở.

Hai chữ, nét bút uyển chuyển, rồng bay phượng múa, lại lộ ra mấy phần khí thế hào hùng, Die nd da nl e q uu ydo n quân lâm thiên hạ.

Đây là kiểu chữ Cố Lan San cực kỳ quen thuộc.

Ban đầu lúc Thịnh Thế đi học cùng cô, thường ném giấy đưa tin, Thịnh Thế có một thói quen, trên tờ giấy viết cho cô, đều sẽ viết hai chữ, Sở Sở.

Hai chữ kia, nếu như không phải là ngón tay sờ lên có cảm giác lõm, tiềm thức Cố Lan San sẽ cho là Thịnh Thế đang cầm bút viết.

Hắc bảo thạch, nét chữ trắng, trắng đen rõ ràng, làm nổi bật hai chữ "Sở Sở", rõ ràng còn rất mới.

Cố Lan San nhìn chằm chằm hai chữ kia, sững sờ đến mất hồn, lại nghe được phía sau có tiếng còi xe không ngừng vang lên, Cố Lan San thức tỉnh, thấy con đường phía trước đã thông suốt, cô vội vã đạp chân ga, tiếp tục đi.

Cố Lan San chuyên chú nhìn con đường phía trước, đèn đỏ ngừng, đèn xanh đi, rẽ trái rẽ phải theo đèn hướng dẫn, lái xe rất quy củ, Hắc bảo thạch vẫn treo lủng lẳng ở trước ngực trắng noãn tinh tế của cô, xe xẹt qua con đường, thỉnh thoảng có ánh mặt trời chiếu vào, trên viên đá nạm một vòng kim cương nhỏ phản xạ ra lấm tấm tia sáng chói mắt.

Cố Lan San cảm thấy có sự ấm áp từ trên Hắc bảo thạch chậm rãi truyền vào trong cơ thể cô, sau đó từ từ tan rã ra, khóe môi cô không nhịn được khẽ cười quyến rũ.

Cố Lan San chậm rãi dừng xe ở hầm đậu xe công ty, thuận thế lấy từ trong túi ra điện thoại di động, suy nghĩ một chút, gởi cho Thịnh Thế một tin nhắn cũ: "Anh có khỏe không?"

Lúc này Thịnh Thế mới vừa tắm xong, đang trong phòng thay đồ tìm quần áo sạch sẽ để mặc, nghe điện thoại di động kêu, liền tùy ý quay đầu, thấy là Sở Sở gởi tin nhắn tới, lập tức ngừng động tác, cầm điện thoại di động, mở khóa, thấy Cố Lan San gởi tới ”Anh có khỏe không?", Thịnh Thế vốn là bị cô không cho giải thích lại không phân tốt xấu nhốt vào trong phòng kính nên uất ức, buồn rầu đều tan thành mây khói, ngón tay thật nhanh động hai cái, nhắn lại: "Em cứ nói đi?"

Cố Lan San khóa cửa xe, nghe được điện thoại di động đang rung, liền mở điện thoại ra, thấy Thịnh Thế nhắn lại ba chữ, suy nghĩ một chút, khóe môi cong lên, nhắn lại: "Có hơi sức gửi tin nhắn lại, xem ra khỏe vô cùng."

Thịnh Thế một tay buộc đai lưng, một tay nhắn lại tin nhắn cho cô: "Đúng là khỏe vô cùng, thật là nhờ có cô Cố giúp đỡ, để cho anh một lần làm Hương phi nương nương."

Cố Lan San bước vào thang máy, nhìn đến tin nhắn ngắn này của Thịnh Thế, liền cười một tiếng, sau đó nắm điện thoại di động, còn chưa kịp nhắn lại, tin nhắn của Thịnh Thế lại tới: "Sở Sở, em gặp phải chuyện gì không vui sao?"

Cố Lan San vừa mới đánh vài chữ, từng bước từng bước xóa bỏ, lần nữa nhập lại, sau đó gửi đi: "Vốn là có, chỉ là nhìn ông Thịnh phiên bản Hương phi nương nương, tâm tình tốt rất nhiều."

Nụ cười Thịnh Thế thật sâu, thắt cravat xong, vừa phân phó người chuẩn bị xe, vừa nhắn lại cho Cố Lan San: "Vậy không biết cô Cố, tâm tình đã tốt lên, có thể giải thích cho anh một chút rốt cuộc vì sao không vui?"

Cố Lan San bước vào phòng làm việc, ngồi xuống ghế, thuận tay mở máy vi tính ra, nhắn lại cho Thịnh Thế: "Anh rất muốn biết?"

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...