Đoạt Hôn 101 Lần tập 468

Loading...

Điệu Sáo Mê Hồn

Bức Thư Bị Lãng Quên

Chiếc Váy Của Người Cá

Bokutachi Wa Shitte Shimatta

Editor: Lovenoo1510

“Thật xin lỗi………… Tôi chỉ có thể nói xin lỗi……… Hi vọng anh đừng tức giận……. Tôi…….”

Cố Lan San cảm thấy, tất cả lời nói hiện tại của mình đều có vẻ như là cứng nhắc.

Trăm ngàn lời nói cũng không có cách nào đều coi cô như làm sai chuyện, cố ý che dấu.

“Thật sự xin lỗi………”

“Đủ rồi!” Người đàn ông vẫn an tĩnh, trong lúc này bất chợt giống như chú sư tử giận dữ, anh giơ tay lên, cầm lấy một bên bàn, hung hăng ném về phía Cố Lan San đứng, mang theo tiếng gió lớn, nặng nề quang đến trước mặt cô: “Mẹ nó cái tôi muốn nghe không phải là xin lỗi!”

Thật xin lỗi………. Thật xin lỗi………. Trời mới biết, anh sợ nghe nhất chính là ba chữ này.

Gặp chuyện như vậy, ba chữ “Thật xin lỗi” này là lời nói trí mạng tàn nhẫn nhất.

Quả thực là dập tắt tất cả sự mong mỏi và hy vọng của anh, làm thế giới của anh sụp đổ ầm ầm, tan thành mây khói.

Thịnh Thế thở hổn hển, đi thẳng tới trước mặt Cố Lan San, giơ tay lên, nắm lấy bả vai cô, hầm hừ từng chữ một: “Tôi muốn giải thích, giải thích, cô có hiểu hay không! Cô nói cho tôi biết, cô chưa hôn cậu ấy, cô nói cho tôi biết, cô chưa từng!”

Thịnh Thế nắm bả vai của cô, bắt đầu dùng sức lắc, Cố Lan San cảm thấy trái tim mình như bị anh lắc ra khỏi lồng ngực, rất khó chịu, sắc mặt cô trở nên tái nhợt, cô nghe thấy tiếng anh bên tai mình, giọng nói khàn khàn đang cố gắng gào: Cô nói, cậu ấy không có hôn cô, căn bản cậu ta không có hôn cô, mấy người kia đều là vu tội cho cô…….. Cô hãy chỉ vào mặt tôi và nói, Thịnh Thế, tôi không hôn Hàn Thành Trì, đều là do bọn họ khi dễ tôi đi!”

Cố Lan San chưa từng thấy Thịnh Thế điên cuồng như vậy, cô bị sợ đến mức không nói được nửa câu.

Thịnh Thế dùng sức rất lớn để nắm bả vai cô, giống như muốn bóp nát xương vai cô vậy: “Mẹ nó tôi để cho cô nói, sao cô không nói gì cả vậy hả! Cô nói, cô nói, cô nói đi………….”

Trong lúc bất chợt Cố Lan San lập tức rơi nước mắt, môi cô như cánh hoa run rẩy nhìn Thịnh Thế, nói: “Thịnh Thế, anh đừng như vậy.”

Những lời cô nói giống như đốt một quả bom, chọc cho anh bất chợt buông tay, thả cô ra, sau đó xoay người, cầm một đống đồ trang trí lộng lẫy, hung hăng đập xuống mặt đất, anh tựa hồ cảm giác như chưa đủ, trực tiếp giơ chân lên, hướng về phía chiếc tủ nặng nề đạp một cái, đồ trang trí xung quanh rơi lả tả, phần lớn đều là đồ bằng ngọc, bằng sứ, rơi đầy trên mặt đất, vỡ nát.

Anh nhìn dưới đất bừa bãi, cứ như vậy cười ha ha, “Tôi đừng như vậy ư, vậy tôi nên như thế nào…… mẹ nó cô cắm sừng tôi, cô còn muốn tôi như thế nào nữa?”

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...