Đoạt Hôn 101 Lần tập 514

Loading...

Ái Thiếp Của Tà Thần

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tâm Cơ Hôn Sủng

Linh Vực

Trong đầu của cô hiện lên một người, ánh mắt của cô lập tức có thể tìm chính xác vị trí của những thứ đó.

Ngay sau đó, trong đầu cô, cuối cùng hiện lên màu sắc sặc sỡ của một bức tranh, cô đem bức tranh đó, từ từ phóng to, phóng to, lại phóng to, hoàn toàn khớp với quảng trường này.

Cố Lan San kinh ngạc đứng ở đó.

Bên tai của cô, quanh quẩn những lời nói điêu ngoa tùy hứng và không lý lẽ.

"Nhị Thập, anh là đồ trứng thối, anh là tên lường gạt, anh nói em vẽ có thể hơn tất cả mọi học sinh trong trường, kết quả thì sao, kết quả tại sao em không được thưởng! Anh là tên lường gạt, anh có biết anh làm cho em mất mặt, em còn hả hê nói với Triệu Lỵ, em nhất định được hạng nhất ! Anh. . . . . ."

Có nhiều vệt sáng mang màu sắc khác nhau, một cô gái cột tóc đuôi ngựa không nói lời nào ném lên mặt của cậu thiếu niên.

Thiếu niên kia không tránh né, trên mặt, trên người đầy màu sắc, trên mặt lại mang ý cười nhợt nhạt, điệu bộ muốn gì được đó, giọng nói thương lượng: "Sở Sở, sau này có thời gian, anh sẽ biến bức tranh này của em thành sự thật."

. . . . . .

Ở bữa cơm này, Thịnh Thế mới vừa ăn được một nửa, nhận được điện thoại từ Ngự Thự Lâm Phong gọi tới.

Vẻ mặt của anh đầu tiên là cứng ngắc một chút, sau đó đứng lên, lặng lẽ đi tới bên cửa sổ, nghe: "Có chuyện gì vậy?"

"Ngài Thịnh, lúc xế chiều cô San đi ra ngoài, cho tới bây giờ, hơn sáu giờ rồi, còn chưa về nhà, gọi điện thoại cô ấy cũng không nhận." Trong điện thoại truyền đến giọng nói bà quản gia run run rẩy rẩy.

Thịnh Thế cau mày, "Cô ấy không nói cô ấy đi đâu sao?"

"Không có ạ. Tôi chăm sóc cô San từ khi xuất viện đến bây giờ, vẫn thấy cô ấy không đi ra ngoài, lo lắng cô ấy ở nhà lâu sinh bệnh, hôm nay nhìn cô ấy muốn đi ra ngoài, cho nên liền cực kỳ vui mừng, quên hỏi cô ấy."

Thịnh Thế cầm điện thoại di động, vẻ mặt thật bình tĩnh, nhưng đáy lòng đã lo lắng, anh nhàn nhạt nói một câu: "Tôi biết rồi." Ngay sau đó liền ngắt điện thoại, sau đó đi tới trước bàn ăn, cầm lên áo khoác của mình, vội vã để lại một câu: "Tôi còn có việc." Cũng không đợi khách hàng cùng thư ký nói chuyện, liền đi ra ngoài.

Thịnh Thế đứng ở ngoài cửa Bách Phủ Yến, gió đêm thổi tới, có chút lạnh, đầu óc của anh hơi tỉnh táo, nghĩ đến lúc trước mình ở quán trà đi ra, hình như thấy một bóng dáng quen thuộc, đáy lòng của anh lộp bộp hạ xuống, liền xoay người, hướng phía Bắc quảng trường đi tới.

Lúc này bóng đêm đã buông xuống, “Thập lý Thịnh Thế” cũng ít người đi lại, Thịnh Thế vừa đi, vừa nhìn trái phải, bước chân của anh rất nhanh, rất nhanh sẽ chạy tới trên quảng trường, lúc này ban nhạc đã tan, cũng rất nhiều người rời đi, Thịnh Thế chen ngược hướng đến trên quảng trường, trên quảng trường ánh đèn đã tắt rất nhiều, anh tìm kiếm Cố Lan San, vừa đi vừa nghỉ, nhìn quanh hai bên, trong lúc bất chợt xoay người, lại thấy đèn đóm leo lét chiếu lên một bóng dáng quen thuộc.

Loading...

Đoạt Hôn 101 Lần tập 1051

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...