Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi tập 245

Loading...

Quan Khí

Bên Nhau Trọn Đời

Phong Quỷ Truyền Thuyết

Girlish Number

"Tam nhi!" Giọng nói của hắn lại truyền vào trong tai, mang theo chút suy yếu.

Nàng kìm nén lệ trong đáy mắt, xoay người nhìn hắn. Bọn họ cách nhau chỉ có mười bước chân.

Một nam tử bạch y, xinh đẹp như trích tiên, chỉ là trên vạt áo như tuyết nở rộ một đóa mai đỏ. Hắn muốn xông lên ôm nàng giải thích, nhưng trái tim co rút từng trận làm hắn hô hấp cũng khó khăn, chứ đừng nói di chuyển bước chân.

Mà nàng, một bộ hồng y, diễm lệ như yêu tinh, nhưng đáy mắt đều là thất vọng và bi thương! Nhìn máu trên vạt áo của hắn, trái tim căng lên, không biết máu này là vì sao mà đến. Ngay sau đó, ở đáy lòng nhẹ nhàng trào phúng, sợ là biết Đình Vũ chết rồi, khổ sở trong lòng thôi.

"Ngươi muốn vì Đình Vũ báo thù sao?" Trên gương mặt tuyệt sắc treo một nụ cười lạnh. Đình Vũ chết rồi, có thể khiến hắn bi thương đến mức đó sao?

"Tam nhi, không phải. . . . . . không phải như vậy. Không phải, không phải như nàng nghĩ. . . . . ." Mỗi một câu nói đều đau đến toàn thân run rẩy. Bệnh cũ tái phát, lại dùng nội lực, thân thể dĩ nhiên là không chịu nổi.

"Không đúng? Không phải như vậy thì như thế nào? Ngươi nói đi, ngươi nói ta liền tin ngươi!" Ngoài miệng thì nói nếu ngươi nói ta liền tin ngươi, nhưng trên gương mặt đó lại viết, mặc kệ ngươi nói cái gì, ta đều không tin.

"Tam nhi là, là. . . . . ." Cảm giác ngực hít thở không thông ngày càng mãnh liệt, há mồm lại không nhả ra được một chữ.

Thấy hắn nói hồi lâu cũng không nói được gì. Trên gương mặt tuyệt diễm cười tự giễu: "Thiên hạ này nhiều mỹ nhân như vậy, sao ta lại tin tưởng ngươi sẽ yêu một mình ta. Nói ngươi và Đình Vũ xảy ra chuyện như vậy là do ngươi không biết, nhưng sau đó vẫn còn vương vấn không dứt với nàng ta. Ta cũng từng nói qua không thích nàng ta, nhưng ngươi chỉ là điều nàng ta đi!"

Sao nàng lại quên, trước kia nàng nói không thích người nào, hắn đều trực tiếp giết chết người đó! Tại sao một lần kia chỉ là đuổi đi đây?

"Không, không phải, là . . . . ." Ra sức mở miệng, thế nhưng giọng nói lại nhỏ đến mức mình cũng nghe không rõ. Hắn chỉ vì tình cảm chủ tớ nhiều năm, không có ý gì khác, càng không phải như nàng nghĩ.

Gắt gao cắn môi dưới, dùng sức nặn ra mấy chữ: "Tam nhi, tin ta. . . . . ."

"Ha ha ha. . . . . . Tin ngươi? Là Vũ Văn Tiểu Tam ta ngu xuẩn, ngươi nói ngươi phải đi xem nàng ta, ta còn ngây ngốc nói ta tin ngươi. Ha ha ha. . . . . . Đúng, ta tin ngươi, nhưng ngươi chính là hồi báo ta như vậy sao? Hiên Viên Vô Thương, ngươi nói, hiện tại ta phải tin ngươi như thế nào đây?" Cười điên cuồng, sau khi cười xong, mặt đã đầy ý lạnh.

"Tam nhi. . . . . ." Hắn gọi nàng, nhưng cũng không giữ được bước chân của nàng.

Một thân hồng y xoay người, đưa lưng về phía hắn mở miệng: "Coi như mắt ta mù mới nhìn trúng ngươi. Hiện tại, ta hiểu rồi, đã hiểu rồi. Cho tới bây giờ, ta mới thật sự đã hiểu ngươi, đã hiểu Hiên Viên Vô Thương ngươi! Sau này, hãy coi nhau như người lạ. Ta đi, đừng nhớ!"

Nói xong cũng không quay đầu lại nhìn hắn một cái liền rời đi. . . . . .

Mà nam tử sau lưng nàng rốt cuộc không chống đỡ nổi, té ngã trên đất. . . . . .

Nghe được một tiếng vang kia, bước chân của nàng dừng một chút. Bàn tay nhanh chóng nắm lại thành nắm đấm, trong đầu lại chợt nhớ tới ngày đó ở hoàng cung, hắn cũng ngã xuống đất như vậy để lừa nàng . Hôm nay, lại muốn lặp lại chiêu cũ sao? Cười lạnh, bước chân đã không hề do dự nữa.

Hiên Viên Vô Thương, ta và ngươi, có lẽ thật chỉ là một cuộc kính hoa thủy nguyệt(1). . . . . .

Một nam tử toàn thân áo trắng, mắt chứa bi thương sợ hãi nhìn bóng lưng của nàng. Ý thức càng ngày càng mơ hồ, cười khổ một tiếng, lại phun ra một ngụm máu tươi. Tam nhi, Tam nhi của ta, vì sao nàng không chịu tin ta! Vì sao không chịu tin ta! Đừng nhớ, đừng nhớ! Sao ta có thể không nhớ, sao có thể không nhớ. . . . . .

Cặp mắt tà mị đào hoa kia từ từ nhắm lại, khóe mắt rốt cuộc không nhịn được dính vào chút lệ.

"Vương gia!" Đình Vân vừa chạy tới đã nhìn thấy vương gia của mình ngã xuống đất hôn mê. Mà cách đó khoảng năm trăm thước là bóng dáng rời đi của vương phi nhà bọn hắn.

Vương phi, người đúng là quá độc ác! Vương gia té xỉu ở đây, người vẫn không quan tâm mà bỏ đi!

Nhìn bóng lưng của nàng một chút, lại nhìn vương gia trên đất. Cắn răng, liền ôm Hiên Viên Vô Thương trở về vương phủ. . . . . .

. . . . . .

Hội hợp với bọn Tiểu Nguyệt, tâm tình đã bình phục không ít.

"Tiểu thư, người. . . . . ." Tiểu Nguyệt nhìn nàng một chút, sau đó lại nhìn phía sau nàng một chút. Vương gia lại không đuổi tới sao? Nghĩ tới, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

"Ta không sao! Đi mệt chưa?" Nói xong nhìn tiểu nhi tử. Cuồng nhi không có võ công, một đứa bé đi lâu như vậy, chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.

Hiên Viên Sở Cuồng nhìn nàng một chút, khéo léo cười một tiếng: "Mẫu thân, Cuồng nhi không mệt!" Thật ra là rất mệt mỏi, nhưng tâm tình mẫu thân không tốt, hắn không thể chọc mẫu thân không vui.

Vũ Văn Tiểu Tam vuốt ve cái đầu nhỏ của hắn, biết hắn muốn làm mình vui. Mà người kia cũng không có đuổi theo nữa, bọn họ không cần phải chạy trối chết, vì vậy liền mở miệng nói: "Vẫn là nghỉ ngơi một chút đi. Cuồng nhi không mệt, nhưng mẫu thân mệt!" Nói xong liền ngồi xuống bên cạnh cái cây kia.

Vào thời khắc này, một nam tử mặc áo trắng đi tới từ phía nam rừng trúc. Trên khuôn mặt thanh nhã không có chút biểu tình nào, bước từng bước về phía mấy người Vũ Văn Tiểu Tam.

Đây không phải là Mộ Di Tuyết sao? Có chút kinh ngạc, sao hắn lại tới nơi này?

"Nhiếp chính vương phi, hạnh ngộ!" Giọng nói vẫn êm tai như tiếng trời, dễ nghe như một loại âm thanh trong một hang động không đáy.

"Hạnh ngộ! Không biết tại sao Mộ công tử lại xuất hiện ở nơi này?" Tuy nói nàng không phải rất ưa thích Mộ Di Tuyết, hơn nữa còn rất không thích cặp mắt của Mộ Di Tuyết như có thể nhìn thấu ánh mắt của nàng. Nhưng dù sao người ta từng dạy mình cưỡi ngựa, cho nên nàng vẫn hòa nhã với hắn một chút.

"Tìm ngươi." Nói hai chữ đơn giản.

"Tìm ta làm gì?" Vũ Văn Tiểu Tam có chút kinh ngạc.

Mà Hiên Viên Lạc Thần và Hiên Viên Sở Cuồng ở một bên, thấy Hiên Viên Vô Thương không đuổi theo, cho là phụ vương không cần bọn họ nữa. Nhìn lại dáng dấp nam tử trước mặt cũng rất đẹp trai, trong lòng liền đánh bảng cửu chương, nhưng rất nhanh lại bị mình hủy bỏ. Bọn họ vẫn không nỡ bỏ phụ vương, nhưng tại sao phụ vương lại không đuổi theo?

Trên gương mặt anh tuấn như ngọc thoáng qua một tia phức tạp, môi mỏng khẽ nâng lên nhưng vẫn không mở miệng. Chỉ là nhàn nhạt nói một câu: "Một năm này, ta theo ngươi."

Ách? Đi theo nàng làm cái gì? "Ngươi có ý đồ gì?"

Hỏi xong những lời này, đáy mắt hắn lướt qua một tia tĩnh mịch. Chợt, móc một cây ngân châm ra, đang lúc mọi người chưa kịp phản ứng, bắn về phía Vũ Văn Tiểu Tam. . . . . .

Hiên Viên Lạc Thần muốn đưa tay ngăn cản, lại phát hiện võ công của mình rõ ràng không bằng người này, không chặn lại được.

Mà cây ngân châm kia dưới ánh mắt kinh sợ của Vũ văn Tiểu Tam. Sượt qua cổ nàng, còn để lại một vết máu nhàn nhạt, rơi vào trên cây sau lưng nàng!

"Võ công của Mộ công tử quả nhiên cao siêu! Đâm không kém chút nào!" Trong giọng nói cuồng ngạo khí phách mang theo chút ý cười truyền đến. Không ngờ A Cổ Đạt Mộc - cái tên muốn đi ngoài kia, ngược lại đúng lúc để cho hắn gặp được vị nghĩa muội đặc biệt này của vương.

Trong lòng Vũ Văn Tiểu Tam không ngừng sợ hãi, rất căm tức nhìn hắn, đang ở bên phải cách mình chưa tới vài mét, thế nhưng không ra tay giúp nàng! Thật là rất quá đáng đó!

Chẳng biết tại sao đột nhiên Tiểu Nguyệt thét lên. Lúc nàng quay đầu lại, thì ra ngân châm của Mộ Di Tuyết là bắn tới con rắn trên cây kia, xác rắn rơi xuống đất. Mím mím môi, mở miệng về phía hắn: "Cảm tạ!"

Gật đầu một cái, ngay sau đó im lặng không lên tiếng, đứng ở một bên.

"Nghĩa muội, có nhớ vi huynh không?" Gia Luật Trục Nguyên nhìn bọc quần áo trong tay bọn họ, đáy mắt thoáng qua một tia thâm sắc

Vũ Văn Tiểu Tam cười lớn một tiếng: "Nhớ." Là rất nhớ, nhìn thấy hắn, tâm tình của nàng cũng không tệ, nhưng chỉ cần nhớ tới Hiên Viên Vô Thương liền cảm thấy đau lòng không chịu nổi.

"Sao các ngươi lại ở chỗ này?" Nhìn thấu trong nụ cười của nàng có chua xót và qua loa, hắn trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.

Tại sao lại ở chỗ này? Cúi đầu, yên lặng một lúc lâu. Vấn đề này, nàng không muốn trả lời.

Hiên Viên Sở Cuồng ở một bên gào to: "Chúng ta không cần phụ thân nữa, cho nên liền bỏ nhà đi!" Trước kia hắn từng nhìn thấy thúc thúc này, có đến thăm mẫu thân một lần, nhưng bị phụ thân đuổi về.

Gia Luật Trục Nguyên nhìn khuôn mặt giống như Vũ Văn Tiểu Tam, không nhịn được cười một tiếng: "Không cần phụ thân nữa, vậy đi theo cữu cữu có được hay không?"

Cữu cữu? Hai đứa trẻ cũng có chút mong đợi nhìn hắn, hắn là cữu cữu của bọn họ sao? Nhưng lần trước, lúc ông ngoại dẫn theo hai cữu cữu đến thăm mẫu thân, không có nhìn thấy hắn mà!

"Mẫu thân, người đó thật sự là cữu cữu của bọn con sao?" Giọng nói thanh thúy của Hiên Viên Sở Cuồng vang lên.

Vũ Văn Tiểu Tam gật đầu cười: "Ừm! Đúng!" Coi như là cữu cữu đi.

Nhìn bộ dáng suy sụp của nàng một chút, hoàn toàn không giống bộ dáng gặp gỡ năm đó! Lắc đầu một cái mở miệng: "Có muốn đi tới đại mạc của ta chơi một chút hay không?"

"Hả?" Vũ Văn Tiểu Tam có chút kinh ngạc, đi đại mạc? Vẫn là không muốn đi, vì không quen thuộc cuộc sống ở nơi đó! Mở miệng từ chối nhã nhặn, "Đa tạ ý tốt của huynh, chỉ là đại mạc quá xa, cho nên. . . . . ."

Thế nhưng hắn lại giống như ca ca, nở nụ cười với nàng. Trong nụ cười có bao dung, sờ sờ đầu của nàng: "Không vui, cứ coi như về nhà mẹ một chuyến đi."

Lời này lại làm cho hốc mắt Vũ Văn Tiểu Tam xuất hiện chút lệ quang, càng nhớ nhung cha mẹ kiếp trước của mình. Ở hiện đại, nếu ở nhà chồng bị uất ức là nên về nhà mẹ đẻ. Nhưng khi nàng quyết định rời khỏi Hiên Viên Vô Thương, nàng hoàn toàn không nghĩ mình phải đi đâu. Một nhà Vũ Văn tướng quân đối xử với nàng rất tốt, nhưng trong tiềm thức, nàng lại không có chân chính coi đó là nhà mẹ của nàng.

"Được rồi, bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn khóc nhè hả?" Trong giọng nói cuồng ngạo mang theo chút ân cần, "Đi tới đại mạc của ta chơi một chút, có lẽ qua một thời gian, tâm trạng sẽ tốt hơn!"

Nàng gật đầu một cái, trong mắt hàm chứa một chút lệ quang, nói: "Được!" Không vì cái gì khác, chỉ vì hắn nói một câu "Nhà mẹ" , chỉ vì hai chữ này khiến nàng xúc động. Thậm chí từ tận đáy lòng đã chân chính coi hắn như người thân. Nhà mẹ . . . . . . Người thân!

Chú thích:

(1) Kính hoa thủy nguyệt: thành ngữ, hoa trong gương, trăng trong nước, đây là mượn cảnh để diễn tả tâm sự, diễn tả một điều gì đó rất hư ảo, từ này xuất xứ từ nhà thơ Bùi Hưu đời Đường “Tranh vanh đống lương, nhất đán nhi tồi, thủy nguyệt kính tượng, vô tâm khứ lai”

Loading...

Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi tập 246

Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi tập 244

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...