Hợp Đồng Tình Nhân tập 222

Loading...

Thưa thầy em yêu anh!

Song Kiếm

Tổng Tài Yêu Chưa Đủ

Sủng Thượng Vân Tiêu

Edit :Trang Tự

_______

“Hừ!!!” Sở Thành Minh nhìn Tô Anh “Làm ra chuyện tày trời như vậy, cô có gánh vác được hậu quả không?”

Lời nói của Sở Thành Minh như một mũi dao tàn nhẫn xoáy vào tim gan Tô Anh, ả run run ngẩng đầu, hướng ánh mắt khẩn cầu về phía Yên Lam. “Yên tiểu thư, tôi biết tôi sai rồi! Tôi không mong các người tha thứ, chỉ mong các người giúp tôi chiếu cố đến đứa em bệnh tật!”

Yên Lam nhìn Sở Thành Minh, “Ông à, không cần đâu. Cứ giao chị ấy cho cảnh sát đi, để chị ấy bị trừng phạt là được rồi! Còn Triệu Ngọc Văn…”

Yên Lam chưa nói xong đã bị Cận Thế Phong chặn ngang, “Lam Lam, em không cần xen vào, những chuyện còn lại giao cho anh. Em nghỉ ngơi cho tốt đi!”

“Nhưng Thế Phong, em muốn gặp Triệu Ngọc Văn. Em không hiểu, lần trước chẳng phải chúng ta cho cô ấy một con đường sống đó sao? Vì sao cô ấy còn hại em?” Yên Lam nhìn Cận Thế Phong, không phục nói.

“Bởi vì cô ấy ghen tị! Tôi từng nghe cô ấy nói, nhìn cô hạnh phúc đứng bên Cận Thế Phong, ánh mắt anh ta toàn bộ đều đặt trên người cô, còn cô ấy khó khăn lắm mới hạ quyết tâm xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, lại phát hiện ra tất cả chỉ là cô ấy ảo tưởng. Hạnh phúc không mỉm cười với cô ấy, nên cô ấy cũng muốn cô biến mất hoàn toàn trên thế giới này.” Đột nhiên Tô Anh lên tiếng. “Lúc tôi làm xong việc cô ấy giao, tôi có nói lại với cô ấy. Nhìn dáng vẻ lúc ấy của cô ấy, tôi thật sự rất sợ, giống như một con quỷ vậy, vừa nham hiểm vừa ác độc. Nhưng tôi đã dấn sâu vào rồi,không có tư cách nói cô ấy, cũng không quay lại được nữa!”

Nghe Tô Anh nói xong, Yên Lam ngay lập tức hiểu ra vấn đề. Lần trước ở tiệc rượu, khi Vương Mậu Đức đứng bên cạnh, cô nhìn ra được trong nụ cười của Triệu Ngọc Văn có chút gượng gạo, cứng nhắc. Có lẽ cô ấy nhìn thấy, Mậu Đức nhìn cô chăm chú….

Mậu Đức thích mình, cô không phải không biết….

Quên đi, không nghĩ nữa, đến đâu hay đến đó đi!

“Được rồi, Thế Phong, em mặc kệ. Anh cứ giao chị ấy cho cảnh sát đi, họ ắt có hình phạt mà.” Yên Lam thấp giọng nói.

Cận Thế Phong đáp ứng xong, Yên Lam mới thở dài một hơi. Nhìn thấy Tô Anh đang hướng ánh mắt hi vọng về phía mình, Yên Lam không đành lòng bèn nói, “Tô Anh, chị yên tâm, tôi sẽ giúp chị lưu ý đến em gái chị!”

Nghe thấy câu nói của Yên Lam, rốt cuộc thân hình cứng nhắc nãy giờ của Tô Anh mới thả lỏng, thở hổn hển một hơi, “Cảm ơn!”

“Thôi được rồi, Lam Lam, mọi chuyện để anh giải quyết cho. Em vừa tỉnh lại, nên nghỉ ngơi cho tốt đi!” Nhìn thấy Yên Lam rõ ràng có nhiều tâm sự, Cận Thế Phong không đành lòng liền an ủi.

Yên Lam gật đầu, không đáp lời.

Mấy ngày sau đó, Yên Lam ở lại trong bệnh viện dưới sự theo dõi của bác sĩ, sức khỏe cơ bản đã hồi phục. Yên Triết theo ông ngoại Cận Thế Phong về Hải Nam, Sở Thành Minh muốn cháu trai mình về Sở gia, nhưng biết được Yên Triết còn phải trở về an dưỡng nên cũng không quá miễn cưỡng. Thật ra, ông đang tích cực chuẩn bị một bữa tiệc long trọng, chính thức giới thiệu hai đứa cháu thất lạc của mình cho tất cả mọi người.

Yên Lam vốn không muốn ầm ĩ, nhưng nhìn thấy ông nội nhất quyết làm vậy, lại cứ ngày ngày đến thăm cô, mang chuyện này ra thương lượng năn nỉ, nên cô đành khuất phục. Dù sao thì, làm cho ông vui vẻ cũng tốt!

Mấy ngày này, mức độ nổi tiếng của cô tăng vọt, bên ngoài đã biết cô là cháu gái lưu lạc nhiều năm của Sở gia. Tập đoàn Sở thị có duy nhất một nàng công chúa, mỗi ngày có biết bao nhiêu phóng viên đi vào bệnh viện phỏng vấn, câu mà họ hỏi nhiều nhất cũng khiến Yên Lam khó chịu nhất, đó là trong phút chốc từ cô bé lọ lem trở thành tiểu thư nhà giàu sẽ có cảm giác gì?

Đám phóng viên này cũng thật dai như đỉa đói vậy, ngày nào không đến có lẽ họ ăn không ngon ngủ không yên, mang vác đồ nghề xông hẳn vào phòng bệnh của cô. May mắn là mỗi khi có Cận Thế Phong ở bên, Yên Lam mới không bị đám người này quấy rầy. Gặp Cận Thế Phong, bị bộ mặt đen thui của anh đe dọa, bọn họ lại xám xịt kéo nhau rời đi. Liên tục ba ngày như thế, bọn họ cũng nản chí mà buông tha cho cô.

Rốt cuộc bác sĩ cũng đồng ý cho cô xuất viện, nhưng ngày cô ra viện Sở lão gia gia lại nháo nhào lên. Ông muốn cô quay về Sở gia, nhưng Cận Thế Phong không đồng ý, dứt khoát muốn cô cùng anh về Cận gia.

“Sở lão gia gia, Lam Lam phải về nhà cháu!” Cận Thế Phong kiên định phát biểu.

“Không được, nha đầu là cháu gái ta, đương nhiên phải về nhà ta rồi, tiểu tử cháu đừng có quậy!” Sở Thành Minh không cam chịu.

“Cháu không đồng ý!”

“Tiểu tử thối nhà cháu không có quyền không đồng ý!”

“Trời ơi, hai người ầm ĩ cái gì chứ? Hỏi Lam Lam xem, cô ấy muốn về nhà ai thì sẽ về nhà người ấy!” Trần Mạt ở một bên nhịn không được bèn lên tiếng.

“Được, nha đầu, cháu muốn về nhà với ông hay theo tiểu tử này về nhà?” Sở Thành Minh sốt ruột hỏi Yên Lam.

Đúng là tiến thoái lưỡng nan! Một bên là ông nội, một bên là người đàn ông mình yêu nhất, cô phải chọn ai đây?

“Lam Lam/nha đầu, mau trả lời đi!” Hai người không đợi được bèn thúc giục.

Hai bên không ai nhường ai, muốn cô phát điên sao???

Loading...

Hợp Đồng Tình Nhân tập 223

Hợp Đồng Tình Nhân tập 221

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...