Hợp Đồng Tình Nhân tập 234

Loading...

Bất khả kháng lực - Uncontrolled Love

Tà Y Ma phi của Nhiếp Chính Vương

Scandal

Iya Na Kao Sarenagara Opantsu Misete Moraitai

Lấy hết sức lực giúp Cận Thế Phong đứng vững lại, Yên Lam hỏi: “Thế Phong, anh có tự đi được không?”

Cận Thế Phong tủm tỉm cười gật đầu, hai tay nắm chặt bả vai của Yên Lam, sau đó từng bước vững vàng đi về phía trước, đoạn lại quay đầu nhìn Yên Lam cười ngây ngốc.

Khoảnh khắc đó trái tim Yên Lam như tan chảy, vội vàng tiến lên đỡ lấy Cận Thế Phong, dìu anh đi về phía trước.

Cận Thế Phong cúi đầu đi theo Yên Lam, từng bước từng bước ngay ngắn, không hề loạn.

Ở phía sau, thỉnh thoảng Cận Thế Phong lại bật cười, tiếng cười rất khẽ như gió thoảng bên má, Yên Lam đột nhiên đứng lại. Cận Thế Phong đi ngay sau, không kịp phản ứng bèn đâm sầm vào cô.

Yên Lam loạng choạng suýt ngã, may Cận Thế Phong đưa tay ra đỡ kịp thời.

“Anh sao vậy? Sao cười ngốc nghếch vậy?” Yên Lam kéo dài giọng bất đắc dĩ hỏi, điệu bộ của anh dọa cô sợ chết khiếp.

Nụ cười sáng lạn của Cận Thế Phong tạm dừng, chỉ có hai mắt sáng lên một cách kỳ lạ. Anh cúi đầu, rồi lại ngẩng lên nhìn Yên Lam, tựa như suy nghĩ nung lắm. Sau một hồi Cận Thế Phong mới chậm rãi mở miệng. “Em, em đồng ý gả cho anh sao?”

Câu nói đứt quãng nhưng Yên Lam vẫn hiểu được ý tứ, khóe miệng lại cong lên: “Em đồng ý gả cho anh mà anh vui vậy sao?”

Cận Thế Phong cật lực gật đầu.

“Từ lúc nào anh trở nên hồ đồ như vậy chứ?” Yên Lam cười tươi rói, nhéo hai má Cận Thế Phong. Nếu để đối thủ trên thương trường của anh nhìn thấy bộ dạng này,chắc họ sẽ được mở rộng tầm mắt, há hốc miệng kinh ngạc mất.

“Chuyện này thật thần kỳ….Em nói xem, lúc đầu anh tiếp cận em đều có mục đích, lúc đó anh chán ghét em vô cùng. Vậy mà bây giờ anh lại sắp lấy em, chúng ta danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Chuyện này không phải thần kì sao? Anh yêu em, em cũng yêu anh, anh thật là rất vui!”

“Em cũng rất vui, Thế Phong!” Yên Lam thấy tim mình cũng đập rộn ràng, cao hứng đáp lại Cận Thế Phong.

“Vậy Lam Lam, anh….hôn em nhé?” Cận Thế Phong cười lấy lòng, khuôn mặt không biết hồng vì men rượu hay vì ngượng ngùng.

Bị ánh mắt Cận Thế Phong cuốn hút, Yên Lam không do dự liền gật đầu.

Cận Thế Phong cười vui vẻ, cúi đầu đặt môi mình lên môi cô. Không hề trằn trọc dây dưa, chỉ đơn giản là đặt nhẹ nhàng lên đó, lưu lại hơi thở còn nồng đậm men say.

Sau một lúc, anh rời khỏi môi cô, hai người cười vui vẻ nắm tay nhau về nhà, tưởng tượng đến ngày vui không còn xa, niềm hạnh phúc cũng lan tỏa khắp nơi.

Sáng sớm mùa hè, ngay cả không khí vẫn còn vô cùng trong lành, từng chiếc lá nho khẽ đung đưa trong gió. Từng chiếc lá như một khuôn mặt nhỏ xinh xắn, tươi cười, cùng tấu nên khúc nhạc vui tươi hạnh phúc.

Trong phòng Cận Thế Phong.

Trên giường, Yên Lam lẳng lặng nằm trong lòng Cận Thế Phong, hai người gắt gao ôm nhau giống như hai đứa trẻ sinh đôi không muốn tách rời.

Một lát sau, hàng mi dài trên khuôn mặt Yên Lam khẽ động, cô chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn về phía Cận Thế Phong đang ngủ say, trông anh vẫn tuấn tú như một thiên thần đang say ngủ.

Yên Lam cẩn thận cầm lấy ngón tay của Cận Thế Phong, đem chiếc nhẫn của anh khẽ khàng đeo vào. Cô không phát hiện , trên đỉnh đầu Cận Thế Phong đang mỉm cười nhìn cô.

Kỳ thực, Cận Thế Phong đã sớm tỉnh, thấy Yên Lam cứ nhìn mình chằm chằm, anh không mở mắt ngay mà muốn xem cô định làm gì.

Nhẫn vừa xuyên qua đầu ngón tay, Cận Thế Phong liền rút tay lại nắm chặt lấy bàn tay cô, cánh tay kia luồn vào bên hông, xoay người đặt cô nằm bên dưới mình.

“Lam Lam, lại nghịch ngợm?” Ánh mắt đầy yêu thương của anh nhìn cô.

Anh rất thích cứ yên lặng như vậy mà ôm cô trong lòng, nhìn cô cười đến rung cả người, thích mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, cảm giác trong trẻo sạch sẽ khiến người ta mê say. Cận Thế Phong cúi đầu hôn lên cần cổ cô, da thịt cô rất mát, như da trẻ con khiến anh không nhịn được mà cắn nhẹ một miếng.

“Ha ha ha…” Yên Lam vặn vẹo cơ thể tránh né, “Thế Phong, ngứa…”

“Phạt em tội nghịch ngợm.” Cận Thế Phong cười đáp. Hôm qua cô lấy nhẫn của anh không biết giấu đi đâu, hôm nay mới lại đem ra.

Nói xong, anh lại cúi xuống cắn gáy cô, lưu lại một dấu răng trên da thịt cô.

Loading...

Hợp Đồng Tình Nhân tập 235

Hợp Đồng Tình Nhân tập 233

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...