Hợp Đồng Tình Nhân tập 7

Loading...

Miệng Độc Thành Đôi

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Kimi Ga Kirai Na Koi No Hanashi

Great Teacher Onizuka: Paradise Lost

Yên Lam cứ chạy thẳng ra khỏi buổi tiệc mà không một lần quay đầu nhìn lại phía sau, nàng cứ nhắm thẳng phiá trước mà chạy và chạy, bản thân cũng không biết mình đang chạy đến nơi nào? Mãi cho đến khi hai chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Bên cạnh không có ai, không gian hoàn toàn vắng vẻ, duy nhất chỉ có tiếng gió thổi bên tai, Yên Lam đưa tay, ra sức lau mạnh miệng mình, muốn đem dấu vết cuả Kim Bất Hoán xoá đi tất cả.

Cứ lau lau một hồi, nhìn thấy cách đó không xa có một cái toilet, Yên Lam đứng dậy đi vào, bước đến bồn rưả mặt, lại tiếp tục dùng nước, ra sức chuì miết mạnh môi mình. Mãi cho đến khi đôi môi trở nên sưng đỏ, còn chưa chiụ dừng lại.

“Lão già chết tiệt, hắn làm sao có thể…Quá vô liêm sỉ mà! Đánh hắn một cái xem như là có lợi cho hắn lắm rồi” Yên Lam liên tục lẩm bẩm, giờ phút này ngay cả người xa lạ cũng có thể nhìn thấy được sự căm phẫn cuả nàng.

Nguyền ruả hắn…

Không biết mất đến bao nhiêu thời gian, Yên Lam mới từ toilet đi ra, bộ váy mong manh trên người cũng đã ướt mẹp.

Cách đó không xa có tiếng bước chân đi đến, theo phản xạ cuả bản thân Yên Lam quay đầu nhìn lại, người đi đến từ phiá đó chính là Cận Thế Phong. Hắn tới đây làm gì? Là tới để chỉ trích, trách mắng mình sao?  Đắc tội làm mất lòng đại khách cuả hắn sao?

Trong lúc đang cùng với Kim Dục Nhi khiêu vũ, Cận Thiến Phong vô tình ngẩng đầu lên nhìn lại vừa lúc trông thấy cảnh tượng Kim Bất Hoán hôn lên môi Yên Lam, thật đáng chết! Ngưòi đàn bà này, chỗ nào cũng quyến rũ đàn ông! Ngay cả một lão già cũng không buông tha?!

Cận Thế Phong không ngờ chính bản thân tại sao phải tức giận đến vậy, nhưng mà trong lúc đó hắn lại trông thấy Yên Lam vùng vẫy- thoát ra khỏi Kim Bất Hoán, thì tâm trạng đang tức giận có chút được xoa dịu lại. Hoá ra không phải là lỗi cuả cô ấy, laị nhìn về phiá Kim Bất Hoán, ánh mắt ngay tức khắc trở nên lạnh như băng, lão già Kim Bất Hoán chết tiệt, dám cả gan có ý nghĩ lệch lạc với người cuả hắn, sau này nhất định phải khiến cho lão hoàn trả lại món nợ này.

Thấy Kim Bất Hoán lại kéo Yên Lam ra khỏi sàn nhày, Cận Thế Phong dĩ nhiên có chút khẩn trương, hắn muốn làm gì? Tầm mắt Cận Thế Phong vẫn dán chặt trên người Yên Lam, rất lo sợ nàng xảy ra chuyện gì.

Lí do Yên Lam đánh Kim Bất Hoán một cái tát, Cận Thế Phong đã thấy rõ rành rành, lần này thật vô cùng hứng thú! Nếu không ngại đây còn là buổi tiệc, ngại sau này còn cùng Kim Bất Hoán hợp tác, khiến bản thân không thể gây náo loạn, Cận Thế Phong cũng ước gì được đi tới hung hăng nện cho hắn một cái cú!

Trông thấy Kim Bất Hoán tức giận, Cận Thế Phong vội vã đi tới muốn thay Yên Lam giải vây liền mở miệng gọi hắn lại. Kim Bất Hoán ngại Cận Thế Phong đang có mặt tại đây, liền đem lưả giận vưà nhen nhóm nén xuống.

Nhìn Yên Lam từ trong buổi tiệc chạy ra ngoaì, Cận Thế Phong dĩ nhiên có chút lo lắng, hắn cố không biểu hiện ra ngoài để có thể cùng Kim Bất Hoán nói chuyện, chẳng qua chỉ là nói qua loa một chút, rồi cũng bỏ chạy ra khỏi buổi tiệc đi tìm nàng.

Tại cuối hành lang, hắn rốt cuộc cùng tìm thấy Yên Lam, trông nàng bây giờ thật đúng là vô cùng thảm hại. Tóc tai lộn xộn, lễ phục dính đầy nước, đôi môi sưng đỏ….Nhìn nàng như thế này, thật khiến cho Cận Thế Phong có chút đau xót.

Nhìn chính bản thân mình đang chẳng ra làm sao, khiến Yên Lam vô cùng bối rối, căn bản là nàng không có đủ dũng khí ngẩng đầu lên.

Cận Thế Phong , không nói gì chỉ thương xót nhìn Yên Lam

Yên Lam vẫn cứ như vậy, cuí đầu không nói, giả vờ như không nhìn thấy Cận Thế Phong, nếu thật sự tốt, hắn sẽ biết điều mà rời đi. Hiện tại nàng đã đủ buồn đau trong lòng rồi, nàng không muốn tiếp tục chịu đả kích nữa, nếu như Cận Thế Phong thực sự mở miệng trách cứ, nàng quả thật không biết bản thân mình còn có thể chiụ đựng nổi nữa hay không!

Hiện tại, nàng chỉ muốn ở một mình, không muốn gặp gỡ bất kỳ ai!!!

Nàng chờ, cũng không nhúc nhích chờ, hy vọng người trước mặt thuận theo ý mình mà biến mất đi, thế nhưng người trước mặt vẫn cứ đứng yên ở đó, cũng bất động không nói, như thể đã mọc rễ tại chỗ. Rốt cuộc, Yên Lam nhịn không được nưã, để mặc cho nước mắt cứ thế mà rơi xuống.

Khi một tiếng nấc khẽ vang đến bên tai, Cận Thế Phong rốt cuộc cũng không nhịn được, liền bước lên phiá trước ôm Yên Lam vào lòng.

Nàng nhất thời đóng băng tại chỗ, muốn đẩy hắn ra, lại bị Cận Thế Phong ngăn lại. “Đứng nhúc nhích”. Yên Lam đứng yên bất động, nàng mệt mỏi quá rồi, nàng thật sự muốn tìm một bờ vai rộng rãi có thể cho nàng dưạ vào.

Qua rất lâu sau đó..

Yên Lam ngẩng đầu lên, nhìn Cận Thế Phong, lớp phấn trang điểm trên mặt đã sớm bị nhạt nhoà.

Cận Thế Phong ôn nhu nhìn nàng, hai tay nhẹ nhàng nâng gương mặt đáng yêu cuả Yên Lam lên, rồi cuí xuống hôn nàng, cũng cùng là một cái hôn nhưng so với Kim Bất Hoán thì hoàn toàn khác nhau, cảm giác không giống như vậy. Cái hôn này có chút thương xót, có cả sự dịu dàng ôn nhu.

Cảm giác không hoàn toàn giống nhau….

Khẽ thở gấp, Yên Lam cuí mắt không dám nhìn hắn, tim vội vàng đập liên tục không ngừng, khuôn mặt dường như cũng muốn bốc cháy.

“Quên hết những chuyện không thoải mái đi, chuyện tối nay bất kể cái gì em đều không cần phải ghi nhớ, chỉ cần nhớ kỹ cảm giác này là tốt rồi.” Cận Thế Phong cuí đầu nói.

Yên Lam nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên, lời hắn là có ý gì? Lẽ nào chuyện lúc này hắn đều trong thấy toàn bộ?

Loading...

Hợp Đồng Tình Nhân tập 243

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...