Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 171

Loading...

Anh Hùng Xạ Điêu

Thê Vi Thượng

Quy Tự Dao

Renzu-Sou No Sankaku

Ở chung một chỗ lâu như vậy, vẫn chưa thể thích ứng được lời nói mập mờ dứt khoát của anh, cô xấu hổ nhưng có chút vui mừng, vui mừng vì anh bây giờ chỉ đối tốt với cô, vui mừng vì người phụ nữ bên cạnh anh bây giờ cũng chỉ có mình cô.

Lúc ngồi lên xe mặt vẫn nóng bừng, cô len lén rủ mắt xuống, dùng lông mi làm lá chắn lén nhìn gò má anh, cô không phủ nhận bất kệ là trước đây hận anh thấu xương, hay lúc này yêu anh không cách nào kiềm chế, anh quả thật là một người đàn ông đẹp trai, trừ tính tình lăng nhăng của anh, Hoan Nhan có thể khẳng định, anh tuyệt đối là một người đàn ông hoàn mĩ nhất trên thế giới này.

“Đang nhìn cái gì?” Khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt hàm chứa sự phóng đãng: “Em có thể quang minh chính đại nhìn, cũng có thể lột toàn bộ quần áo của anh ra ngắm nhìn….”

Giọng nói hoàn mĩ không tì vết, âm thanh trầm thấp khiến lòng người say.

Hoan Nhan cúi thấp đầu, cô vốn nghĩ mình chỉ là một đóa hoa hèn mọn vùi trong bụi rậm không thể hé nở, nhưng không ngờ, cô bây giờ giống như là một đóa hoa đang e ấp hé mở.

“Tại sao không về nhà lại ở bên ngoài?” Hoan Nhan đối với việc ở khách sản, có chút ám ảnh.

“Anh đã định tới quán bar đón em sớm hơn rồi,” anh hơi dừng lại, cười lạnh: “Nhưng em gái của em coi nhà mình như chỗ không người, hận không thể cởi hết quần áo của mình khiêu vũ trước mặt anh, em nói anh còn có thể tiếp tục ở chung sao? Chúng ta tối nay không về, sung sướng cả đêm, làm tức chết cô ta.”

Lời nói của anh có chút tức giận nhưng giống như đứa bé nghịch ngợm, khiến Hoan Nhan không nhịn được bật cười, sau khi cười xong lại cảm thấy xấu hổ, Mễ Dương làm ra chuyện như vậy, cô trên danh nghĩa là chị gái người giám hộ, còn có mặt mũi nào?

Huống chi, em gái lại còn có ý đồ muốn quyến rũ lão công mình

“Thật xin lỗi A hạo, em không nghĩ Mễ Dương lại đem đến nhiều phiền toái như vậy….” Mười ngón tay cô xiết chặt, cảm thấy lúng túng.

“Nhan Nhan, anh nghĩ mình tìm một trường học quân sự đưa Mễ Dương tới đó, Mễ Dương đã trưởng thành, nếu cứ ở chung khó tránh khỏi ảnh hưởng tới cuộc sống của chúng ta.”

Thân Tống Hạo hơi suy nghĩ một chút, mở miệng nói.

Hoan Nhan cũng tán thành, quả thật như vậy sẽ tốt cho Mễ Dương, tính của cô từ trước tới giờ lạnh nhạt không tranh chấp, căn bản không thể quản được Mễ Dương, nếu để em ấy đi học sẽ tốt hơn, về sau sẽ ngoan hơn, Hoàng Thư Quyên dưới suối vàng biết được cũng cảm thấy an ủi.

“Được rồi, chúng ta không nói đến cô ta nữa, đến….” Anh đạp phanh, xe chậm rãi dừng ở bãi đỗ xe, sớm có một đứa trẻ giữ cửa ân cần dẫn đường, mở cửa xe, Thân Tống Hạo đưa tay sờ sờ mặt cô, cười cười: “Bảo bối xuống xe.”

“Thân tiên sinh, ngài đã rất lâu không tới, mời bên này…” Quản lí kính cẩn dẫn đường đưa bọn họ tới thang mày dành cho khách quý, Hoan Nhan vừa đi vào, tim đã đập cuồng loạn, chính là chỗ này, là nơi cô và Thân Tống Hạo lần đầu tiến hành giao dịch, lần thứ hai cô tới đây, chính là bây giờ, bọn họ tâm đầu ý hợp tìm tới nơi cũ.

“Đưa thẻ phòng cho tôi, các người không phải theo, có chuyện tôi sẽ gọi điện.” Thân Tống Hạo cảm thấy Hoan Nhan có vẻ cẩn trọng, bởi vậy lúc vào thang máy cố ý phân phó.

Cửa thang máy đóng lại, không khí bỗng yên lặng.

Tới tầng 98 cũng cần một lúc, vì vậy anh chậm rãi đi tới cạnh cô, cánh tay cố định thân thể cô và vách tường thang máy.

Ngón tay vuốt ve đôi môi của cô, có lẽ vì vừa hôn nên đôi môi của cô hơi sưng đỏ, nhưng nhìn lại vô cùng đẹp, anh tỉ mỉ quan sát cô, quan sát cô gái mà anh đã lấy về nhà, đến tột cùng là có ma lực gì, để khiến những người xung quanh anh đều yêu thích cô.

Là tính tình dịu dàng, yên tĩnh, ẩn nhẫn của cô, hay sự quật cường thanh cao từ trong xương tản mát ra, là sự ngốc nghếch, ngây thơ, thiện lương?

Anh xưa nay không hề thích người con gái như vậy.

Nhưng là cô một chút lại một chút hấp dẫn ánh mắt của anh, khiến anh bắt đầu ngày đêm nhớ tới cô.

Anh vừa không cam lòng, vừa vui sướng, ngay cả anh bây giờ làm gì cũng không hiểu rõ, tại sao lại cố sức để cô luôn vui vẻ.

“A Hạo.” Hoan Nhan kinh ngạc, hai mắt mở lớn, không hiểu hỏi.

Lúc đầu ngón tay anh thăm dò vào, chạm vào đầu lưỡi ấm áp, mềm mại, anh bắt đầu ảo tưởng, không tự chủ được ảo tưởng, nếu hôn xuống sẽ có mùi vị gì, vừa nghĩ anh dã cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ nhắn… Vách tường thang máy sạch sẽ sáng bóng phản chiếu bóng dáng hai người đang quấn lấy nhau, anh một tay nâng gáy cô, một tay giữ chặt sau lưng cô, gần như muốn cô hòa tan vào mình, điên cuồng hôn… Hoan Nhan cảm thấy xấu hổ, lại có một cảm giác kích thích, cô trợn to hai mắt nhìn gương mặt hồng rực của mình phản chiếu trong vách tường thang máy, ánh mắt mơ màng, đôi tay quấn chặt vào lưng anh, dáng vẻ trầm luân… Cô cuống quýt nhắm mắt lại, môi cũng không kìm nén rên lên một tiếng…. Thân thể mềm oặt không đứng vững được, miễn cưỡng dựa vào hai tay anh mới chống đỡ được cơ thể, thang máy đinh một tiếng mở ra, anh ôm lấy cô chạy ra ngoài, lại không dừng lại động tác yêu thương mãnh liệt…. Giống như vừa nghĩ tới còn mấy ngày nữa thì không được hôn cô, yêu cô, anh chỉ muốn hung hăng nuốt cô vào trong bụng, mang đi… Mỗi một bước đi, cũng cảm thấy chân phát run, Hoan Nhan muốn đẩy anh ra, nhưng bị anh nắm lây cổ tay vòng ra sau lưng, tư thế như vậy khiến cô không cách nào kháng cự, ngực ưỡn cao, mềm mại chạm vào lồng ngực khỏe mạnh của anh…. Hô hấp của anh lập tức rối loạn, môt tay cầm thẻ mở cửa phòng, hai đôi môi vẫn như cũ dán chặt vào nhau, một giây cũng không tách rời….

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...