Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 336

Loading...

Rừng Nauy

Người Đẹp Làm Nhân

Spring Weapon Number One

Ane Naru Mono

Cô ngồi không yên ở ghế sa lon, xoay mặt nhìn phía ngoài phòng khách.... Sắc trời u ám nặng nề cơ hồ muốn mưa, mây đen dày đặc như đè trên đỉnh đầu người, khiến cho không ai có thể thở nổi.... “Thiếu phu nhân, cô ăn thêm chút gì nữa đi.” Chị Tần vẫn thân thiết xưng hô với cô như trước kia, ân cần mở miệng khuyên nhủ.

Hoan Nhan mệt mỏi đứng lên, khoát khoát tay vừa muốn nói, ngón tay lại không biết trong lúc vô tình đảo qua quét vào nơi nào, chỉ nghe một tiếng phịch, tiếp theo là tiếng thủy tinh bị bể truyền đến. Hoan Nhan lúng túng xoay người nhìn trên đất mảnh văng tung tóe. Cái bình hoa kia cô vẫn còn ấn tượng, giống như năm năm trước khi ông nội còn sống, đã thấy nó được ông nội đặt ở trong phòng. Không biết đã qua bao nhiêu năm rồi, sớm không bể muộn không bể, cố tình vào lúc này bị cô vô ý quơ trúng, thế là biến thành một đống vất đi không đáng một phân tiền.

“Ôi chao, này....” chị Tần hình như cũng sợ hãi, đến khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Hoan Nhan, chị cuống quýt cười nói: “Thiếu phu nhân, cô đi nghỉ một lát đi, để tôi dọn dẹp sạch sẽ chổ này được rồi.”

“Chị Tần, bảo quản gia chuẩn bị xe, tôi muốn đi ra ngoài một lát.” Hoan Nhan tinh thần không ổn, cô vừa mặc áo khoác thật nhanh, vừa cầm lấy túi xách chạy ra ngoài.

“Dạ biết, Thiếu phu nhân.” Chị Tần thấy sắc mặt cô quá khó coi, không dám nhiều lời, lật đật đi kêu chuẩn bị xe. Hoan Nhan vừa mới chạy ra khỏi phòng khách, bầu trời âm u liền đổ mưa, càng lúc càng nặng hạt. Cô vươn tay ra, những giọt nước rơi vào bàn tay mơ hồ đau nhói, đáy lòng Hoan Nhan như rơi vào vực thẳm u tối... Chị Tần cầm ô che trên đỉnh đầu cô, thận trọng nói: “Thiếu phu nhân, vẫn phải đi ra ngoài sao? Trời mưa to quá....”

“Phải, lập tức đi đến công ty của Hạo.” Hoan Nhan trầm giọng nói, sau đó đi vào trong màn mưa. Chị Tần lật đật chạy theo sau, không ngờ gió lốc mạnh quá,, cái ô bị thổi bật nghiêng ngã, nước mưa tuôn ầm ĩ, trong nháy mắt bộ đồ trên người cô đã ướt hơn phân nửa. Hoan Nhan cũng không để ý, chỉ vội vã đi về phía xe đang đậu: “Đến công ty!”

Cửa xe đóng ầm một cái mạnh, tài xế lập tức chạy ra cổng. Mưa to dọa người, gió thổi gào thét không ngừng. Trong màn mưa vây kín, xe gian nan từng tấc chạy về phía trước, trong lòng Hoan Nhan thật khó chịu, nỗi sợ hãi từng chút từng chút dâng cao…

Trong phòng họp thương vụ ở tầng cao nhất, tiếng cãi vả liên tiếp đinh tai nhức óc. Thân Tống Hạo đứng trước cửa sổ to sát đất, nhìn thẳng ra phía màn mưa không nói một lời.

“Ban đầu tôi đã trăm phương nghìn kế ngăn cản a Hạo, chúng ta không thể tiêu phí lớn như vậy tài lực vật lực đi cạnh tranh một khu đất còn chưa khai thác, cậu ta lại cố tình không nghe, bây giờ mấy ông xem…aizz!”

“Đúng rồi, đúng rồi, a Hạo cậu ta bây giờ đủ lông đủ cánh rồi, mấy lão già chúng ta thế hệ chú bác nói chuyện có ai coi ra gì sao?”

“Tôi nói, lão Trương, không bằng chúng ta cũng từ chức thôi, Thân thị từ lúc khởi nghiệp tới bây giờ có khi nào tình hình lại bi đát như bây giờ?”

“Bây giờ nói những lời này có ích gì? A Hạo tuổi còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ, nhưng ông cụ lại cứ giao Thân thị to như vậy cho cậu ta phụ trách, bây giờ nhìn đi.”

“Các người bớt tranh cãi một ít đi, hãy suy nghĩ tìm biện pháp cứu vãn cục diện hiện tại mới là mấu chốt nhất!”

“Cứu vãn thế nào? Hắc…Buồn cười! Từ xưa tới nay dân bất hòa quan đấu, huống chi, chúng ta đang ở trên địa bàn người ta. Tôi nói này anh Mục Dương, anh đừng quá ngây thơ! Theo tôi thấy, chuyện này vốn là cái bẫy. Tập đoàn LN buông lời đồn ra ngoài không tiếc bất cứ giá nào cũng phải lấy cho được mảnh đất kia, tung hỏa mù cho chúng ta. Lần này tốt rồi, chúng ta đấu thầu thành công, cũng không thấy người ta bị chọc tức tới điên, rõ ràng chúng ta bị gài bẫy rồi!”

“Chính phủ làm ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ không một ai đoán được tiếng gió nào?”

“Chính sách của chính phủ, ba ngày thay đổi như vầy, năm ngày thay đổi như kia, ai có thể đoán được? William, người ta là bạn tốt của thị trưởng Đặng. hiện tại, bí thư Từ đi tỉnh họp đến ba tháng, mọi việc lớn nhỏ đều do thị trưởng Đặng định đoạt. Đừng nói là một mảnh đất, nếu hiện tại người ta ép chúng ta rời khỏi thành phố A, ai có thể nói một chữ không?”

“Ngược lại tôi muốn nhìn xem người này có bao nhiêu khả năng?” Thân Tống Hạo chợt xoay người, giọng nói không lớn, nhưng cũng uy chấn mười phần. Mọi âm thanh đang nhao nhao ồn ào cũng dần yên lặng.

Kỳ Chấn và Trần Nhị đối diện nhìn một cái, cũng mở miệng tiếp lời: “hiện tại trước mắt, mọi người lại không nghĩ biện pháp nào để qua được cửa ải khó khăn này, còn ngồi đây anh oán trách tôi, tôi oán trách anh. Nếu như Thân thị thật sự có bất trắc gì, các vị cũng đừng nghĩ sống dễ chịu. Theo tôi được biết, trong tay các vị thành viên Ban hội đồng quản trị nắm một số cổ phần, hoa hồng cũng không ít, còn mượn danh tiếng Thân thị ở bên ngoài thu lợi cũng không phải con số nhỏ.”

một câu vừa nói xong, nét mặt mấy người đang ngồi xung quanh bàn họp thay đổi thật khó nhìn, thậm chí có người đang nhìn bọn Kỳ Chấn trong đáy mắt mơ hồ oán hận.

“Về mảnh đất Thúy đê nhã trúc kia, chính phủ chỉ dự bị tạm thời đưa giá thấp thu hồi lại, ai cũng không cần bàn luận nữa, chuyện này tôi sẽ xử lý. Chỉ là…” Thân Tống Hạo ngừng lại, trên mặt như cũ vẫn không thấy mảy may khẩn trương, ngược lại mang theo vẻ mặt chắc chắn, nhàn nhã: “Chỉ là chuyện này vẫn chưa có gì xác định, tôi không muốn nghe bất kỳ ai bàn tán chuyện này, gây xôn xao đến nhân viên công ty, tất cả rõ chưa?”

“Tôi nói này a Hạo, anh chuẩn bị giải quyết chuyện này như thế nào? Bên phía thành phố văn kiện cũng đều đã phác thảo hoàn chỉnh rồi…”

“Nếu chỉ là phác thảo, vậy nói rõ chuyện còn chưa quyết định. Nếu như chưa có quyết định chắc chắn, vậy còn có thể thương lượng lại. Tôi không tin chính phủ lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để chèn ép một công ty lớn có danh tiếng. Tôi cũng không tin, Thân thị chúng ta trải qua nhiều sóng gió thăng trầm, chuyện nhỏ này mà không vượt qua được!”

“Tốt tốt tốt, đúng là nghé con không sợ cọp. Anh đã chắc chắn như vậy chúng ta có thể yên tâm. Nhưng mà a Hạo à, tôi và mấy chú bác đây tuổi cũng đã lớn, không muốn chiếm một chỗ ngồi hoài mà không có cống hiến nào. Tôi thấy Kỳ Chấn và Trần Nhị bọn họ rất có khả năng, không bằng chúng tôi từ chức…”

Thân Tống Hạo cười nhạt, ngẩng đầu liếc nhìn mấy lão cáo già ngồi trước mặt. Anh không lên tiếng, mãi một lúc sau đợi đến khi có mấy người không chịu nổi đòn cân não, bấy giờ Thân Tống Hạo mới nhàn nhã đi tới ngồi xuống ghế salon, cười cười nói: “Mấy vị chú bác, tôi có mấy câu muốn nói…”

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...