Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 339

Loading...

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy

Như Mộng Lệnh

Thỏ Yêu Tiểu Vương Phi

Thích Dung Dung vừa hung hăng mắng, vừa cầm một xấp bệnh án thật dầy quăng lên trước mặt Hoan Nhan..."Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?" Hoan Nhan không hiểu ra sao, cảm giác nóng hừng hực lan truyền khắp gương mặt, cô đưa tay tùy tiện tóm được một tập giấy dầy dầy, có chút ngỡ ngàng.

Cô giấu diếm bà cái gì, tại sao bà lại nói cô muốn cho nhà họ Thân không con không cháu? Cô không phải đã đồng ý với bà, sẽ cùng A Hạo sinh thêm một đứa bé sao?

Ngón tay giở ra tập giấy tờ thật dầy kia, phía trên là một đoạn dài toàn những thuật ngữ chuyên nghiệp cô xem không hiểu, nhưng khi ánh mắt ngừng lại ở những hàng chữ sau cùng như rồng bay phượng múa của thầy thuốc chính là kết luận báo cáo kiểm tra sức khỏe ở trên: vách thành tử cung bị tổn thương quá lớn, ống dẫn trứng bị teo, buồng trứng bên trái có sẹo. Những triệu chứng này đã chứng tỏ rằng cả đời này cô không thể nào mang thai được nữa.

Một trận gió lạnh thổi tới, trang giấy trong tay cô rơi xuống trên mặt đất, tiếng trang giấy lật vang lên phần phật. Trong lỗ tai cô cũng đột ngột vang lên từng hồi, từng hồi tiếng ù ù, khiến cô không nghe thấy gì nữa, cô ngã ngồi trên ghế sa lon mềm mại, lưng cũng trở nên cứng ngắc.

Không trách được, không trách được khi cô nói với Thân Tống Hạo cô muốn sinh thêm đứa bé, sắc mặt của anh lại lóe lên vẻ mập mờ bất định như vậy, không trách được thái độ khác thường của anh từng lần từng lần đều kiếm cớ cự tuyệt cô, thì ra là anh đã sớm biết chuyện này, nhưng vẫn giấu cô. Không thể tiếp tục làm mẹ lần nữa, cô đã mất đi niềm hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ!

"Tại sao cô không nói gì thế? Hừ ? Cô thật là một người độc ác mà, đã không thể sinh con còn vây quanh A Hạo để lừa gạt nó, cô cho rằng cô nắm giữ được trái tim con trai tôi, cô sẽ không phải lo nghĩ gì về cuộc sống sau này? Tôi nói cho cô biết, tôi đẻ nó ra, tôi hiểu nó rất rõ, nó có thể bỏ rơi cô một lần, sẽ có lần thứ hai lần thứ ba, cô không thể sinh con cũng không sao cả, những cô gái muốn sinh con cho con trai tôi còn đang xếp thành hàng dài kia kìa, người nào đem so sánh với cô cũng không hề kém hơn!"

Thích Dung Dung nói một tràng dài như vậy, miệng khô lưỡi khô, liền uống mấy ngụm nước ừng ực, vừa ngẩng đầu, lại thấy Hoan Nhan giống như một bức tượng gỗ ngồi ở chỗ đó, không nói câu nào, trên mặt cũng không có một chút xíu biểu cảm, lòng không kìm được cơn bực tức liền nặng nề vỗ bàn một cái, bà vừa chỉ vào Hoan Nhan vừa mắng mỏ: "Ái chà chà, quả nhiên cô vẫn còn muốn làm phản mà! Nói thế nào tôi đây cũng là trưởng bối của cô đấy, trưởng bối nói chuyện với cô, cô liền có thái độ này sao?"

"Bà muốn tôi có thái độ gì đây?" Ngẩng đầu lên, Hoan Nhan thư thả, bình tĩnh nhìn bà, chậm rãi mở miệng: "Không thể sanh con là lỗi của tôi, nhưng bà nghĩ là tôi muốn như vậy sao? Tóm lại bà mắng tôi cũng được, đánh tôi, hận tôi cũng được, tôi chỉ biết là, dù tôi chỉ có một đứa con là Noãn Noãn, A Hạo cũng sẽ không buông tay tôi ra nữa đâu!"

"A, ý của cô là muốn ra oai với tôi sao?" Thích Dung Dung khoanh hai tay lại, hừ một tiếng lạnh lùng, tiếp tục nói "Tôi cho cô biết, từ trước tới giờ trong lòng tôi chưa bao giờ coi cô là con, tôi luôn mong muốn A Hạo đuổi cô đi, để tôi còn có thể bắt buộc nó đi vào khuôn khổ."

"Nếu như bà cảm thấy có thể làm được như vậy, bà cứ việc quản con trai bà đi, nếu như A Hạo quả thật bởi vì tôi không có cách nào sinh thêm cho anh ấy một đứa con trai nữa mà nảy sinh ý nghĩ không cần tôi nữa, vậy tôi đành chấp nhận, chấp nhận mình đã yêu sai người mất rồi!"

Hoan Nhan có chút kích động, cô tùy tiện quơ cái túi đứng lên, bên ngoài phòng khách, mây đen nặng nề, những giọt mưa lại bắt đầu tí tách rơi xuống, nhưng Hoan Nhan không muốn nán lại lâu ở trong căn phòng ấy, cô chỉ muốn rời đi ngay lập tức, vĩnh viễn đi khỏi cái nơi làm cho người ta như bị nghẹt thở kia!

"cô đứng lại đó cho tôi! Thiếu Khanh, ông xem đi, bản tính của người phụ nữ này đều đã lộ ra hết rồi đó, tôi đã nói, không có người đàn bà nào không tham tiền tài, không có người đàn bà nào không tham vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Thân chúng ta! Ông xem một chút thái độ của cô ta, một phụ nữ không thể san con, còn vọng tưởng an ổn sống ở nhà giàu có? Nghĩ cũng thật là buồn cười!"

"Dung Dung, bà nói ít thôi, chuyện này Nhan Nhan cũng mới vừa mới biết, trong lòng con bé cũng đã rất khó chịu rồi." Thân Thiếu Khang thở dài, nói thật ông rất hài lòng người con dâu này, chẳng qua là ở những gia đình danh môn như nhà họ Thân này, việc không thể sinh con, nói chính xác, không thể sinh được người thừa kế, rất khó có địa vị vững chắc ở gia tộc, đây cũng là nguyên nhân mặc dù Thích Dung Dung làm chuyện quá đáng, làm cho ba mẹ cũng không vui nhưng vẫn còn gắng gượng bảo vệ được vị trí Thân phu nhân, chẳng qua cũng bởi vì bà sinh cho nhà họ Thân đứa con trai duy nhất, Thân Tống Hạo mà thôi.

"Thân phu nhân!" Hoan Nhan tức giận khiến toàn thân run lên, cô vẫn cố nén xoay người nhìn lại bà: "hiện tại A Hạo công việc bận rộn đến bể đầu sứt trán, Thân thị gặp phải nguy cơ lớn như vậy, bà nếu là đau lòng cho con trai của mình, cũng không nên đúng vào lúc quan trọng này dồn cho anh ấy thêm ấm ức, bất kể như thế nào, đợi đên khi chuyện này qua đi, bà muốn đối với tôi như thế nào cũng được, nhưng bây giờ tôi chỉ cầu xin bà đừng có để cho A Hạo bị lâm vào cảnh lửa cháy lại bị đổ thêm dầu nữa!"

"Nhan Nhan nói rất đúng! hiện tại chuyện dù lớn chừng nào đi nữa cũng không to bằng mối nguy cơ hiện nay của chúng ta, Dung Dung à, bà nên phân phải trái cái gì nặng, cái gì nhẹ cho rõ ràng, nếu như Thân thị kết thúc, chúng ta cũng không thể sống yên ổn, đến lúc đó sẽ phải làm sao đây? Chuyện này trước hết cứ tạm gác lại đã cũng không cho phép bất kỳ ai ở trước mặt A Hạo nói ra nửa chữ! Còn nữa, Dung Dung bà hãy mang cổ phần của mình ra đây, còn tôi cũng mang toàn bộ cổ phần của tôi để toàn lực ủng hộ cho A Hạo."

Thích Dung Dung vừa nghe thấy lời nói này, không khỏi nhíu mày lại, hướng về Thân Thiếu Khang, bà chanh chua mở miệng kể khổ: "Thân thị cũng không đến nỗi phải thất vọng như vậy đâu, cổ phần của tôi ông đừng có mơ tưởng động đến một phân. Cho dù cha của ông lúc còn sống cũng không muốn gặp tôi, tôi cũng sẽ không đáp ứng chuyện này, nhà họ Thân từ trước tới chưa từng nghe nói phải dựa vào phụ nữ để thoát ra khỏi khó khăn! Tôi còn có bữa tiệc nên đi trước! Chuyện này trước tôi tạm gác lại nhưng đợi đến khi mọi việc xong xuôi tôi sẽ cùng cô tính toán sau."

Thích Dung Dung dứt lời, liền xoay người đi lên lầu trang điểm. Hoan Nhan nhìn bà rời đi, lại nghe bà đồng ý tạm thời không đi nói cho A Hạo biết chuyện cô đã biết mình không thể mang thai được nữa, lúc này cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, xoay người lại, thấy Thân Thiếu Khang mi tâm nhíu chặt, ngồi ở chỗ đó thở dài không ngừng, nàng gượng cười: "Ba, con đi về trước, ba hãy tự chăm sóc mình cho tốt."

cô nói xong, không đợi Thân Thiếu Khang trả lời, liền sải bước đi ra khỏi phòng khách. Những lời nói lạnh nhạt lẫn làn gió lạnh buốt như đọng lại trên mặt của cô, cô chỉ cảm thấy lỗ chân lông trên thân tựa như cũng run run một cái, khí lạnh từ lòng bàn chân, một đường quanh co lan đến buồng tim, khiến cô cảm thấy lạnh không chịu nổi.

Khi về đến nhà quần áo trên người có vài chỗ bị dính ướt đã được hệ thống sưởi ấm trong xe hong khô. cô chợt nhớ ra, vừa mới rồi khi đến nhà họ Thân cô không nhìn thấy Noãn Noãn. Hôm nay là Chủ Nhật, trời lại mưa to, ngày hôm qua Thích Dung Dung liền đem Noãn Noãn đón đi, mà nơi đó lại không thấy Noãn Noãn, vậy con bé hiện đang ở nơi nào đây?

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...