Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 351

Loading...

Truy Tìm Dracula

Người Đẹp Làm Nhân

Tần Thời Minh Nguyệt 5

Mashou Ushio

“Tại sao Nhan Nhan lại hỏi con, đứa bé trong bụng Thái Minh Tranh là con của ai?” Thân Tống Hạo nhịn không được cắt ngang lời bà. Nghĩ đến câu hỏi cuối cùng của Nhan Nhan, trong lòng thật buồn bực.

“Có lẽ, có lẽ là do Nhan Nhan thấy mẹ đi cùng với Minh Tranh đến chổ khám thai nên hiểu lầm thôi… Bởi vì lúc ấy mẹ cũng đang tức giận, nên không giải thích rõ…” Thích Dung Dung lúng túng cười, trong đầu mau chóng xoay chuyển lấp liếm.

“Mẹ!” Thân Tống Hạo tức giận đến phát điên, hai quả đấm nắm chặt lại, vung tay lên hướng trên mặt Thích Dung Dung đập tới….

“A…. A Hạo, mẹ là mẹ của con!” Thích Dung Dung hoãng hồn ôm đầu thét chói tai, sắc mặt trắng bệch nhìn Thân Tống Hạo giận dữ, cả người gần như xụi lơ trên mặt đất.

Quả đấm cứng rắn xượt qua đầu bà, Thân Tống Hạo đập thật mạnh một quyền xuống bàn trà, âm thanh loảng xoảng vỡ vụn vang lên trong phòng khách. Ly tách, ấm trà đều rớt xuống đất, quay mòng mòng mấy vòng bể vụn ra.

Thoáng chốc, không khí trong phòng cơ hồ ngưng đọng lại, chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề của anh vang vọng trong phòng khách.

Thích Dung Dung hoảng sợ mặt không còn chút máu, chỉ trợn mắt sững sờ ở một bên. Bà nhìn những mảnh vở thủy tinh mơ hồ còn thấy được hoa văn, nằm rải rác xung quanh, không khỏi xanh mặt. Nếu một quyền ấy nện vào trên mặt bà…. Trời ạ! Vậy chẳng phải là muốn hủy dung nhan của bà sao, mười ngày nửa tháng thật xấu hổ không dám gặp ai, cả đời này khỏi đi giao tiếp luôn sao?

“Nếu như để con biết còn có lần nữa, người nói với Nhan Nhan một câu tương tự như vậy, con tuyệt đối sẽ không nương tay giống như hôm nay. Đó là vợ con, với mẹ không có quan hệ gì. Nếu như người còn châm ngòi ly gián, khiến cho con và Nhan Nhan phát sinh ra mâu thuẫn gì, đừng trách con quyết không tha thứ!”

Giọng nói khàn khàn, giận dữ quăng ra mấy câu, anh xoay người đi ra khỏi phòng khách. Tiếng bước chân nhanh dồn dập giồng như nện vào ngực Thích Dung Dung. Không nhớ rõ đây là lần thứ mấy, con trai vì người phụ nữ kia trở mặt với bà. Tốt xấu gì bà cũng là phu nhân nhà họ Thân, tốt xấu gì bà cũng là mẹ Thân Tống Hạo, nháo đến không chừa cho bà một chút tôn nghiêm, đến mặt mũi cũng không còn!

Hứa Hoan Nhan, cô đừng tưởng rằng Thân Tống Hạo yêu cô thì cô muốn làm gì thì làm. Cô lựa chọn xui hắn tới tìm ta tính sổ, để ẹ con ta bất hòa nhau, cô thật ác độc! Ta sẽ không để cho cô đạt được như ý, làm cho cô vĩnh viễn không vào được cửa nhà họ Thân, đến khi Minh Tranh sinh đứa bé ra, Hứa Hoan Nhan cô e là lúc đó khóc không ra nước mắt!

Thân Tống Hạo trên đường lài xe về lòng dạ rối bời, khi lái xe vào biệt thự, anh hỏi quàn gia biết Hoan Nhan không có bỏ đi, mới hơi yên tâm.

Vào cửa trước xuyên qua phòng khách đi thẳng lên lầu, đứng ở trước cửa phòng ngủ. Qua khe cửa ánh sáng nhàn nhạt mơ hồ hắt ra. Anh giơ tay, mấy lần tính gõ cửa, rồi lại không có dũng khí. Gạt cô, hao hết tâm ý toàn bộ gạt cô, nhưng nháo cho đến bây giờ cũng không thể vãn hồi cục diện.

Cô tha thứ cho anh sao, còn có thể tin tưởng anh sao?

Mặc dù anh biết Thích Dung Dung nói tránh nặng tìm nhẹ, nhưng lấn này, anh thề là mình trong sạch. Bởi vì đã mấy năm rồi, anh chưa hề chạm vào người phụ nữ nào khác, càng miễn bàn đến cái người có tên chưa từng nghe qua, Thái Minh Tranh!

Giơ tay lên rồi lại hạ xuống, anh ờ phía ngoài phòng cô đi tới đi lui, không biết tính sao. Nghĩ đến cô nghe được những lời nói chói tai kia, nghĩ đến cô bị uất ức, trong tâm anh cảm thấy khó chịu. Anh thật sự là vô dụng, ngay cả chính mình thích một người, cũng không đem lại cho cô ấy một cuộc sống hoàn mỹ tốt đẹp.

Hoan Nhan ngồi trên mặt đất, ôm đầu gối tựa vào cạnh giường. Hơi thở con gái nhàn nhạt bên tai cô, khiến lòng cô dần dần bình tĩnh trở lại. Tiếng bước chân của anh do dự, lưỡng lự, tim cô rốt cuộc không cách nào an ổn. Thất vọng, hoàn toàn thất vọng rồi. yêu hận nhiều năm như vậy, đột nhiên cô hiểu ra, cảm thấy đầu óc mình thông suốt, không còn lưu luyến chút xíu nào.

Anh dối lừa,hay là thật tâm, là chân tình hay là giả dối,thậm chí ngay cả chút xíu mong mõi hay chờ đợi cô, cũng không có. thì ra là khi không còn thương một người, khi đó chỉ cần một nguyên nhân, một câu nói hay một giây đồng hồ thôi.

Hoan Nhan quay mặt sang khe khẽ hôn con gái, cô bé vẫn như trước đây ngây thơ hồn nhiên, mặc kệ ba mẹ cãi nhau vì cái nguyên cớ gì, cô bé vẫn say sưa trong giấc mộng của mình, hoàn toàn không biết đến.

cô nên làm như thế nào? Mang theoNoãn Noãn bỏ đi lần nữa? cô nói sao cho Noãn Noãn hiểu, nơi này không có chỗ ẹ con cô đặt chân?

Buồn bã ngồi đến nửa đêm, cô mới thiêm thiếp ngủ, nhưng rồi vẫn bị đánh thức bởi Noãn Noãn dậy sớm. Hai mẹ con ôm nhau đùa giỡn hồi lâu, vừa vặn hôm nay là chủ nhật, không cần đưa Noãn Noãn đi học, nên dứt khoát ở trên giường trò chuyện không đứng dậy.

“Mẹ, ở trường học con rất thích một bạn học trai.” Noãn Noãn nằm ghé vào trên người Hoan Nhan, khuôn mặt nhỏ nhắn béo mũm mĩm cọ vào trên cổ cô ngây thơ nói.

“Thích thật không đấy?”Hoan Nhan cảm thấy được ở cùng với con gái mình, thì bao nhiêu uất ức khổ sở dường như đều tan biến hết.

“Rất thích, rất thích, thích nhiều như vậy nè.” Noãn Noãn cố gắng dang thật rộng tay ra, khoa trương quơ tay múa chân nói.

“Noãn Noãn thích bạn học trai đó được bao lâu?” Hoan Nhan nhắm mắt lại, ôm con gái nhẹ nhàng hỏi.

“Anh Hiền Trữ là người tốt nhất thế giới, Noãn Noãn sẽ luônluôn thích anh ấy.”

“Nhưng nếu như anh Hiền Trữ của con không thích con, hoặc khi dễ con, chọc cho con tức giận thì phải làm sao?”Hoan Nhan không hiểu vì sao đáy lòng dâng lên buồn bã chua xót. Khi nào thì, đơn giản yêu một người, chỉ yêu một người, thoáng chốc biến thành giấc mộng xa vời.

Noãn Noãn nghe xong lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi nhăn lại. cô bé cau mày suy nghĩ rất lâu, mới từ từ nói: “Nếu là vậy, con vẫn thích anh Hiền Trữ. Anh ấy không thích con, xem thường lời nói của con, vậy con sẽ không vui và khó chịu. Nhưng con muốnmỗi ngày khi đi học đều nhìn thấy anh Hiển Trữ, tan học thìcùng nắm tay nhau về nhà. Mẹ, tại sao phải nghĩ nhiều chi cho phức tạp, chỉ là thích cũng đủ rồi, không phải sao?”

Hoan Nhan nghe con nói xong, không kềm được nước mắt lại rơi xuống, chỉ là thích thật sự đã đủ chưa?

Trong thế giới của trẻ con, nhiều lắm chỉ là giận dỗi thì không chơi cùng với bạn, vui vẻ rồi lại tiếp tục nắm tay nhau đùa giỡn, thế nhưng trong thế giới người lớn thì sao? Có phản bội, cũng có tổn thương, có sức cùng lực kiệt rồi. Từ trước đến nay cô không phải là người giỏi về tranh thủ, cố gắng một lần, hai lần, cơ hồ tiêuhao hết sức lực của cô. Cả đời này cô sợ nhất là bị phản bội, Tống Gia Minh một lần, Thân Tống Hạo một lần, cô hoàn toàn đã chịu đủ rồi.

“Mẹ, mẹ thích cha.... Chú sao?” Noãn Noãn lại hiếu kỳ bắt đầu hỏi thăm. thật ra cô bé rất thích cái chú đó, nếu có người cha như vậy cũng không tồi nha.

“Thích, nếu như không thích làm sao lại sinh Noãn Noãn chứ?” cô vuốt ve khuôn mặt con gái, trênmặt nở nụ cười buồn. Quả thật lúc trước quyếtmột lòng yêu anh, chưa từng có ý nghĩ rồi bỏ hoặc buông tay.

“Mẹ, nếu như sau này ba chọctức giận, mẹ có còn thíchba nữa không?”

“sẽ không...” Hoan Nhan nhẹ nhàng lắc đầu, chờ con trưởng thành rồi sẽ hiểu. yêu một người, một lòng một dạ yêu một người thì mệt mõi dường nào, khổ sở dường nào. Noãn Noãn, mẹ hy vọng con được gả cho người yêu con nhiều hơn con yêu người. Phụ nữ nếu có được tình yêu duy nhất từ người đàn ông,đó mới là cuộc tình đẹp vĩnh viễn.

“Tại sao vậy chứ? Nếu mẹ không thích ba, vậy có nghĩa là phải ly hôn?” Noãn Noãn hơi lo lắng nhìn mẹ, nếu như ba mẹ ly hôn thì cô bé lại trở thành đứa nhỏ không cha rồi.

Hoan Nhan không biết trả lời sao với con, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy cô bé, chần chờ hồi lâu, cô mới yếu ớt nói: “Noãn Noãn, nếu sau này không được gặp ba nữa, con có buồn không?”

Noãn Noãn tức thì căn đôi môi, cô bé mở to mắt nhìn mẹ, sợ hãi nói: “Mẹ có thể hay không, không cần mang con đi chạy trốn...”

“Hứa Hoan Nhan, sao em lại ích kỷ như vậy. Em lại muốn mang theo con gái bỏ anh đi, em muốn dẫn con đi nơi đâu? Hay là em nghĩ muốn nhà chúng ta ba người chia cắt ra, trong lòng em mới thỏa mãn đúng không?”

Cửa phòng ngủ bỗng nhiên bật tung. Hình như cả đêm anh không có ngủ, cả người đầy mùi rượu. Cứ như vậy xông tới nhào vào bên cạnh cô, níu lấy cổ áo cô dùng sức lắc lắc.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...