Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 364

Loading...

Độc Quyền Chiếm Hữu

Kinh Thiên Kỳ Án

Survive As The Hero's Wife

Hoán Hồi Mệnh Tử Sinh Hoàn Tại Dị Giới

“A Hạo! Mẹ là mẹ ruột của con! Con không thể đối xử với mẹ như vậy! Mẹ không làm chuyện gì cả. Đứa bé trong bụng Minh Tranh là của vị hôn phu cô ấy! Không có quan hệ gì với con!” Bà vừa nói vừa chạm nhẹ vào người Thái Minh Tranh.

Thái Minh Tranh hơi sửng sốt, sau đó phản ứng kịp. Cô lập tức khóc thành tiếng, khẩn trương nhìn Thân Tống Hạo: “Thân tiên sinh, ngài đã nói oan cho bác gái, xử oan cho tôi rồi! Sao bác gái lại bỏ thuốc cho ngài chứ!”

“Cô câm miệng lại cho tôi!” Thân Tống Hạo trở tay đẩy cô ra, nhếch miệng cười lạnh nói: “Vậy cô nói cho tôi biết, những dấu hôn trên người tôi do đâu mà có?”

“Tôi… Tôi….” Thái Minh Tranh nói không ra lời, cô ngập ngừng hồi lâu. Len lén giương mắt nhìn sang, đúng lúc chạm vào ánh mắt sắc bén, lạnh lùng của anh, tận đáy lòng run rẩy không thôi. Rồi như là những uất ức bị dồn nén từ lâu lắm, cô kích động bật thốt lên: “Phải, tôi yêu anh. Tôi yêu anh từ bảy năm trước cho tới bây giờ…”

Thích Dung Dung nhìn dáng vẻ cô mất khống chế, bà trừng mắt nhìn cô: “Minh Tranh….”

“Cho nên đêm hôm ấy, sau khi anh uống say. Vừa vặn lúc đó tôi đến thăm bác gái, nên….” Thái Minh Tranh cúi đầu cười, nước mắt chảy tràn trên mặt: “Nên tôi mới hôn anh… Có phải anh rất khinh thường tôi? Đã có vị hôn phu mà còn ôm một người đàn ông khác hôn đến chết đi sống lại?”

“Chỉ có vậy thôi sao?” Thân Tống Hạo không muốn nghe nữa, chán ghét cắt ngang lời nói của cô…tiếp tục hỏi.

Thái Minh Tranh cười, đau khổ nói: “Ngược lại tôi thật hy vọng, được một lần cùng anh cá nước thân mật…”

“Minh Tranh!” Trong lòng Thích Dung Dung thật hồi hộp, bà khẩn trương nhìn cô, chỉ sợ cô nhất thời mất khống chế lại bất ngờ nói ra những điều không nên nói.

“Chẳng qua anh uống say đến không biết gì, luôn miệng kêu tên Hoan Nhan, nên đẩy tôi ra. Lúc đó tuy là anh rất say, nhưng vẫn lẫm bẫm nói trên người Nhan Nhan không phải mùi hương này…”

Thái Minh Tranh cắn môi nói, trong lòng tràn ngập đau khổ. Những lời giải thích của cô có phân nửa là sự thật. Nếu cô chết cũng không nhận, vậy anh càng hoài nghi nhiều hơn. Đã vậy thì tìm đường sống trong chổ chết nói ra một chút sự việc, anh chắc sẽ tin tưởng hơn…

Quả nhiên, sau khi nghe lời cô giải thích, nét mặt anh giãn ra một chút. Thích Dung Dung thở phào nhẹ nhõm, tay che ngực nơi trái tim đang nhảy thình thịch, miệng lẩm bẩm niệm Phật.

Đứa con gái này thật dọa chết bà, con trai bà thông minh cỡ nào, nếu cố tình giấu giếm tất cả, ngược lại còn phản tác dụng.

“Cô đính hôn rồi?” Thân Tống Hạo lại hỏi. Ngẫm thấy cô nói cũng đúng, cho dù lúc đó có say đến không biết gì, nếu xảy ra chuyện gì đó, anh không thể không cảm nhận được.

“Đúng rồi, đúng rồi. đứa bé trong bụng Minh Tranh là con của chồng sắp cưới cô ấy. Con xem khi nãy đã nói gì, mở miệng một tiếng liền nói con hoang…. Con tưởng người ta thật sự xem trọng con lắm sao? Nếu đứa nhỏ trong bụng cô ấy thật sự là tác phẩm của con, mẹ đã sớm vui mừng đến phát điên rồi, không cần buồn bực như bây giờ, không có cháu để ôm!”

Thích Dung Dung lập tức nắm lấy cơ hội hòa giải, bầu không khí lúc này như giãn ra một chút. Thái Minh Tranh lau nước mắt, thấp thõm lo âu nhìn anh: “Thân tiên sinh, ngài nhất định phải tha thứ cho tôi….. Một lát nữa hôn phu tôi tới đây đón. Xin ngài không đem chuyện tình tối hôm đó nói ra có được không?”

“Lúc này cô mới biết sợ? Sao khi Thái tiểu thư làm ra chuyện đồi phong bại tục như vậy không nghĩ đến sẽ có ngày này?” Thân Tống Hạo không chút khách khí châm chọc. Anh lướt nhanh qua hai người bên cạnh, lạnh lùng quẳng lại một câu: “Tốt nhất chuyện này hai người đều đã nói hết cho tôi, không giấu giếm điều gì. Tôi cảnh cáo các người, nếu để tôi biết sau lưng tôi các người lại làm ra chuyện mờ ám, hoặc giấu giếm điều gì, hay tìm đến Nhan Nhan gây phiền phức. Khi đó tôi sẽ có biện pháp khiến cho hai người sống không bằng chết!”

“A Hạo!” Thích Dung Dung vừa nghe dứt câu, không nén được lại bắt đầu tức giận. Thân Tống Hạo ngoảnh mặt làm ngơ, bước ra khỏi phòng khách.

Anh vừa đi khuất, Thái Minh Tranh lập tức cả người mềm nhũn mệt lả, thiếu chút nữa té xuốngđất. Thích Dung Dung hoảng hồn giơ tay đỡ lấy, kéo cô lại ngồi trên ghế sa lon, lại bảo người hầu mangcanh gà lên.

“không có gì. không có việc gì nữa rồi. Minh Tranh.” Thích Dung Dung nhìn thấy nét mặt cô khó coi, muốn lựa lời an ủi,nhưng trong tim vẫn còn hồi hộp lo sợ, không biết nói cái gì cho phải.

một hàng nước măt lăn dài trên má Thái Minh Tranh: “Bác gái, con chỉ sợ.... xong rồi.”

“sẽ không, sẽ không. Chờ khi đứa bé sinh ra, A Hạo nhìn thấy con trai mình, nhất định sẽ mềm lòng.”

Tuy là nói thế nhưng trong lòng Thích Dung Dung cùng lo sợ không nắm chắc,mà Thái Minh Tranh cũng không hơn gì, tim đau nhói như bị ai xiết chặt. cô thật hối hận, vì sao lại chấp nhận làm chuyện khiến ình khổ sở như vậy.

Thân Tống Hạo lái xe quay về nhà của mình, bực tức dồn nén trong lòng, rốt cuộc anh thở dài ồ thành tiếng coi như cũng giải tỏa được phần nào. Chỉ là thật bực mình, chuyện xấu xa như vậy sao lại rơi vào người anh?

Trở về nên nói như thế nào với Nhan Nhan? Khẳng định cô tại tức giận, lại dằn vặt anh.

Nghĩ đến dáng vẻ làm nũng ăn vạ của cô tối hôm đó, khóe miệng Thân Tống Hạo bất giác giương lên. Mấy ngày qua cô lo lắng chuyện của Ka Ka, không có lấy một ngày vui vẻ. Quay về nhà nhất định phải nghĩ cách trêu đùa làm cho cô vui lên một tí.

trên đường về ngang qua một tiệm bán hoa, Thân Tống Hạo chợt nhớ tới, từ khi mới quen cho đến lúc kết hôn, anh chưa từng mua hoa tặng cô. Lập tức dừng xe lại, vào tiệm mua một bó hoa hồng to rực rỡ. Hoa hồng đại biểu cho tình yêu, anh yêu cô, tự nhiên nghĩ tới mua tặng cô rồi.

Đến cổng biệt thự, khi bước xuống xe, trong chốc lát anh lại nhăn nhó. Chuyện tự mình tặng hoa anh đã làm qua một lần. Đó là mấy năm về trước khi đang theo đuổi Tô Lai. Sao lúc đó, khi tặng hoa Tô Lai anh thấy tự nhiên như vậy. Còn bây giờlại xấu hổ, tâm tình còn khẩn trương nữa?

Đem bó hoa dấu ra sau lưng, nhưng rồi phát hiện chỉ uổng công. Bó hoa to như thế, sao có thể dấu được. Thôi kệ, quyết định dứt khoát bước vào trong nhà. Liếc nhìn thấy cô đang ngồi trong phòng khách uống trà. Anh hiên ngang lừng lững bước tới gần, đưa bó hoa tới trước mặt cô: “Bà xã, có người tặng hoa cho anh, anh cầm cũng vô dụng, chuyển tặng lại cho em.”

Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng Thân Tống Hạo chỉ hận sao mình không cắn đứt lưỡi mình đi. Sao lại có thể lấy lý do vụng về như vậy chứ?

Quả nhiên, Thân Tống Hạo vừa nói xong, nét mặt Hoan Nhan liền sa sầm. cô để tách trà xuống bàn ngẩng đầu lên nhìn anh: “Có phảilại mới có người phụ nữ nào để mắt tới, nên mới tặng hoa lấy lòng anh?”

Thân Tống Hạo hơi bực mình, gãi đầu nhìn Hoan Nhan nhe hàm răng trắng sáng nói: “Anh và Kỳ Chấn mỗi người đều mua một bó hoa cho em và Văn Tĩnh. không phải phụ nữ nào cũng đều thích hoa sao?”

Anh quay người sang cười cười, đưa bó hoa cho người làm cắm vào bình, lại ngượng ngùng ngồi bên cạnh cô: “Em ở nhà có chuyện gì không?”

“không có chuyện gì, chỉ hơi nhàm chán. Em muốn đi làm trở lại.”

“Ông xã nuôi em không tốt sao?” một bên anh đùa nghịch với lọn tóc mềm mại của cô, một bên dịu dàng trò chuyện.

“Em không phải chim vàng quý hiếm gì, vả lại Noãn Noãn đã lên tiểu học, anh lại bận rộn thế kia. Hằng ngày chỉ mỗi mình em ở nhà, cực kỳ buồn chán.”

thật ra cô không định nói cho anh biết, chỉ sợ có ngày nào đó phát sinh ra sự tình gì. Ngoại trừ anh ra, trừ cái nhà này thì cô chỉ có hai bàn tay trắng.

“Đến công ty anh làm việc đi.” anh cũng không từ chối, nhưng lo cô đến nơi khác làm việc vất vả, bị người khinh dễ.

“Em có thể làm việc gì trong công ty anh?” Hoan Nhan hơi bất mãn, nhưng lại ranh mãnh ý đồ xấu xa tính toán. Cả ngày kề cận cận coi chừng anh, đây cũng không tính là chuyện xấu. Ít nhất không người nào có thể tới trêu ghẹo anh.

“Làm thư ký cho anh.” Anh cười, gương mặt điển trai vẫn như trước đây. Hoan Nhan quay mặt sang nhìn thấy khóe môi của anh lười nhác giương lên một nụ cười. Trong thoáng chốc, cô như thấy lại dáng vẻ của anh nhiều nămvề trước. Thời gian trôi nhanh như nước chảy, cô cảmthấy mình hiện tại già rồi, anh thì vẫn dáng dấp phong độ điển trai như xưa...

Hoan Nhan cúi đầu thở dài, cũng người đàn ông như vậy ở chung một chỗ, áp lực thật ghê gớm.

“Lại đang nghĩ vẩn vơ gì đấy?” Anh kéo tai cô, cả người tùy ý tựa vào lưng ghế sa lon. Nhìn dáng vẻ mê hoặc lòng người của anh, Hoan Nhan trừng mắt nói: “Anh có phải giống như trên ti vi nói vậy, ăn phải cái gì không thể sinh con, nên cứ trẻ mãi vẫn không già?

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...