Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 371

Loading...

Sự im lặng của bầy cừu

Mịch Tiên Lộ

Blade Prey

Eiyuu Kyoushitsu - Class Room For Heroes

Tắm không đầy năm phút đồng hồ, người kia chịu không nổi rạo rực liền rục rịch ngóc đầu dậy. Cũng phải thôi, người phụ nữ của mình thân hình lõa thể đang tắm rửa trước mắt mình, anh không có phản ứng mới là lạ, huống hồ người ta còn là đàn ông hung mãnh nha!

Một cặp ma chưởng giơ ra, kéo cô từ đầu kia bồn tắm ôm vào trong ngực của mình. Thân Tống Hạo trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nhào tới hôn cô: “Không được, không thể nhịn được nữa!”

“Sắc lang!” Hoan Nhan đẩy anh, lại bị nụ hôn của anh làm cho bồng bềnh theo. Lại thêm chiều cao hai người chênh lệch nhau khá nhiều. Anh cao to cường tráng như vậy, còn cô lại giống như con thỏ nhỏ nhắn mềm mại, nằm trong lòng anh không thể động đậy.

“Em biết rõ anh là đàn ông cường tráng tinh lực có thừa, còn dám quyến rũ.... Anh sắc lang là do em hại....”

Anh thở hổn hển, hôn cô thật sâu. Bàn tay cũng không ngừng hoạt động mơn trớn từ trên xuống dưới, từ chổ mềm nhẵn tròn trịa này đến cả thân hình mềm nhũn kia: “Bà xã, anh muốn....”

Cô muốn đẩy ra, thế nhưng cô lại rất thích gần gũi với anh. Vốn là định kháng cự không hiểu sao tay cô lại bám vào vai anh, cuối cùng lại trở thành nghênh hợp. Anh ôm lấy cô, cơ thể hai người hoàn mỹ khít khao cơ hồ hòa nhập thành một thể....

Bọt nước văng tung tóe, anh cắn nhẹ vào vai cô. Động tác có lực này làm người ta vửa nghĩ đến mặt liền nóng lên, tim đập dồn dập. Hoan Nhan mờ mịt , không biết mình đã hưởng ứng đến bao nhiêu lần, còn anh lại giống như không biết mệt mõi....

Người đàn ông này, chẳng lẽ nhịn năm năm, sinh lực dồi dào khó kềm chế, cho nên dục vọng vẫn chưa được thỏa mãn sao?

Hoan Nhan không biết lúc nào thì anh kết thúc đại chiến trong phòng tắm, không biết lúc nào thì anh ôm cô về phòng ngủ. Thậm chí buổi sáng cũng không thức dậy đưa Noãn Noãn đến nhà trẻ. Hai người họ ngủ say sưa mãi đến tận trưa.

Vừa mở mắt ra, ánh sáng chói chang ngoài cửa sổ làm lóa mắt. Hoan Nhan vừa cử động cô cảm thấy toàn thân bủn rủn vô lực. Cúi đầu nhìn khắp người, một thân đầy dấu hôn bầm tím. Cô đưa tay hất chăn ra, từ trong ngực anh muốn ngồi dậy, không ngờ người kia trực tiếp đè lên người cô: “Bà xã, sáng sớm muốn vận động sao?”

“Vận động buổi sáng cái đầu anh á, đã là buổi trưa rồi!” Hoan Nhan im lặng dùng sức đẩy anh ra.

“Vậy thì ngủ tiếp, giấc ngủ trưa rất tốt.” Anh lầu bầu một tiếng, rất biết tìm vị trí vùi mặt vào ngực cô: “Bà xã...Cảm giác làm sao ấy, nơi này, lại muốn....”

“Anh im miệng!” Hoan Nhan chán nản, cô đã sớm biết người đàn ông đáng chết này được nước làm tới, nhìn có vẻ nghiêm chỉnh thực chất là rất luyến ái. Tối qua cô không nên khen anh dũng mãnh!

“Bà xã, em xem, đều là công lao của anh. Từ sau khi chúng ta sống chung với nhau, anh rất chăm chỉ xoa bóp cho em, nên bây giờ mới đạt hiệu quả rõ rệt như vậy... Năm, sáu năm trước em phẳng giống sân bay...”

“Thân Tống Hạo! Đó là do em mang thai rồi sinh ra Noãn Noãn. Phụ nữ sinh con, ngực sẽ trở nên to lớn. Nó không có liên quan gì đến anh cả, hiểu chưa?”

Cô quay mặt hét lên, gào xong mới phát hiện anh nheo mắt lim dim. Vẻ mặt cực kỳ vô tội, uất ức nhìn cô.

“Anh lại muốn làm gì?” Cô phòng bị cách xa anh ra, nhạy bén nhìn anh.

“Em không phải vợ anh....” Thân Tống Hạo chợt nói, càng thêm uất ức nhìn cô: “Bà xã anh là vợ hiền lương thiện, nói chuyện dịu dàng. Cái người như sư tử Hà Đông này ở đâu chạy tới đây?”

“Anh....” Hoan Nhan cảm giác mình rất bất lực. Nhìn dáng vẻ anh lại muốn bật cười. Ai có thể tưởng tượng được người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, vậy mà lại nhào tới làm nũng với mình?

Xem ra người có bộ dáng đẹp mắt, thì dễ được người nhân nhượng. Đổi lại những lời này nếu được thốt ra từ người đàn ông khác dáng vẻ bỉ ổi khó coi, cô đoán chừng mình nhịn không được sẽ cho hắn một đấm vào mặt.

“Anh có mau rời giường ngồi dậy không? Nếu anh không dậy nổi thì em đứng lên đấy nha.” Cô vỗ nhẹ mặt anh, cười hết sức rực rỡ.

“Em muốn dụ dỗ anh cùng tắm với em phải không?” Bộ dáng anh giả vờ cực kỳ thuần khiết, trong sạch. Hoan Nhan quả thật muốn té xỉu luôn.

“Thân Tống Hạo! Anh không đàng hoàng trở lại, xem em trừng trị anh như thế nào!” Chỉ vào mặt anh, một lần nữa cô lại làm sư tử Hà Đông.

Đã qua hai tuần kể từ lúc gặp Thái Minh Tranh lần trước. Sắp đến lễ Giáng sinh, sau lễ Giáng sinh ít ngày sẽ đến ngày sinh nhật của Hoan Nhan.

Một nhà ba người đang nghịch tuyết trong vườn hoa. Noãn Noãn lại cao thêm một chút, nhìn cô bé thật duyên dáng yêu kiều. Thế nhưng bây giờ trên người cô bé khoác một bộ váy nhung đỏ. Trên đầu cô bé Hoan Nhan lại cố ý cho đội cái mũ ông già Noel. Làn da cô bé trắng nõn óng ánh trong suốt giống như một tiểu tiên tử. Bởi vì đang mùa lễ hội, Hoan Nhan cũng mặc áo khoác màu đỏ thẫm. Thân Tống Hạo đứng một bên nhìn sang, một lớn một nhỏ xinh đẹp hệt như hai búp bê. Nhìn hai mẹ con chói mắt như vậy thật đúng là từ một khuôn mẫu khắc ra...

Chỉ là.... Anh cảm thấy vợ mình đã xinh đẹp rồi nhưng con gái hình như còn xinh đẹp hơn... Dù sao, dù sao gien của mình cũng thật mạnh nha.

Bên này có người đang ảo tưởng đẹp đẽ không phòng bị, liền bị một nắm tuyết bay tới đáp vào giữa khuôn mặt tuấn tú. Thân Tống Hạo đưa tay lên vuốt mặt mình, nhìn thấy con gái đang cười nắc nẻ núp sau lưng Hoan Nhan, chợt hiểu ra. Anh cúi người vốc một nắm tuyết chạy nhanh về phía trước: “Thân Thiên Tình, đứa nhỏ này, cả ba mà cũng dám ném hả? Phản rồi!”

Mắt thấy Thân Tống Hạo sắp chạy tới, Noãn Noãn run sợ kêu ầm ĩ lên, từ sau lưng Hoan Nhan chạy lách qua vòng quanh người cô, miệng thì vẫn la lên: “Mẹ cứu mạng, mẹ cứu mạng....”

Hoan Nhan vui vẻ hết sức, nhìn dáng vẻ hai người, một lớn một nhỏ đang đùa giỡn náo loạn. Chẳng hiểu sao tận đáy lòng tuy vui mừng nhưng vẫn hơi chua xót. Noãn Noãn đã chấp nhận người ba này, Thân Tống Hạo cũng rất yêu con gái, cô chợt cảm thấy hạnh phúc này gần như hoàn mỹ.

“Đứa nhỏ xấu xa này, còn dám khi dễ ba nữa không?” Thân Tống Hạo bắt được con gái, liền ôm cô bé đưa lên thật cao. Noãn Noãn bị dọa sợ quá nhắm mắt lại miệng la bài hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười như hoa nở. Cô bé nhào vào trong lòng Thân Tống Hạo, rất biết làm nũng kêu lên: “Ba, Noãn Noãn không dám khi dễ ba.... Ba yêu quý!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô bé, cho dù người có lòng dạ sắt đá cũng bị làm cho tan chảy. Thân Tống Hạo ôm cô bé hôn không ngừng: “Bé con, ba yêu con.”

“Con cũng yêu ba.” Noãn Noãn mặt mày hớn hở, nằm trong lòng ngực ba mình không muốn rời ra.

Hoan Nhan nhìn bộ dáng thân mật của hai cha con, cảm thấy hơi uất ức. Cô bước tới làm ra vẻ đau lòng nhìn hai người: “Tốt lắm. Con yêu ba, ba cũng yêu con. Hai người không ai quan tâm tới mẹ. Mẹ thật đáng thương không người nào thương mẹ hết.”

Thân Tống Hạo thấy cô tranh giành tình cảm của mình với con gái, không thể nín cười. Cụng đầu vô trán Noãn Noãn, anh cười cố tình nói: “Cục cưng, con thấy mẹ có xấu hổ không? Người lớn như vậy rồi còn ghen tỵ đấy....”

Không ngờ, Noãn Noãn cũng không xuôi theo anh trêu chọc Hoan Nhan xấu hổ. Cô bé ôm lấy cánh tay Hoan Nhan: “Mẹ, Noãn Noãn yêu mẹ, mẹ không phải không có ai yêu hết...”

Nhất thời, Thân Tống Hạo trố mắt nhìn. Con gái của anh lại biết điều hiểu chuyện như vậy, dù chỉ là nói đùa cô bé cũng không chịu. Cô bé yêu mẹ mình thật sâu đậm.

“Cục cưng, còn ba nữa. Ba cũng rất yêu mẹ.” Thân Tống Hạo giang tay ra ôm hai mẹ con cô vào trong ngực mình.

Không biết tuyết ngừng rơi khi nào, cả nhà ba người không ai lên tiếng trò chuyện. Cảm giác ấm áp thật hạnh phúc, lặng lẽ bao phủ mọi người. Cho dù là ai cũng không muốn phá vỡ giây phút này.

Đến tối, bọn họ ăn nhẹ trước tiệc lớn đêm Giáng sinh, hai người cùng nhau chơi trò chơi với Noãn Noãn. Vừa định dỗ Noãn Noãn đi ngủ, chuông điện thoại bàn đột nhiên vang lên.

Quản gia vừa bắt máy nghe, sắc mặt ông thay đổi hốt hoảng nói: “Cậu chủ, là điện thoại của bệnh viện gọi đến. Ông chủ....” Quản gia nhìn anh, ấp úng không dám nói nhiều.

Thân Tống Hạo sửng sốt, bước vài bước tới tới bên cạnh máy điện thoại. Anh cầm lấy ống nghe, ngón tay đột nhiên run run: “A lô, tôi là Thân Tống Hạo.”

“A Hạo, con mau tới bệnh viện, ba con e là không được rồi...”

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao lại không được?” Thân Tống Hạo hơi bất ngờ không kịp phản ứng. Mặc dù từ trước tới nay anh không gần gũi với ba mình nhiều lắm, cũng biết sức khỏe của ông không được tốt mấy, nhưng không có gì đáng ngại. Không hiểu sao bây giờ trong lúc bất chợt lại xảy ra chuyện?

“Con mau qua đây rồi hãy nói.... Ba con đang được giải phẫu...” Thích Dung Dung khóc vô cùng thê thảm. Thân Tống Hạo cũng không cho rằng mẹ anh là người phụ nữ tốt, cũng không nghĩ bà có nhiều tình cảm dành cho ba mình. Nhưng hiện tại, nghe tiếng khóc nức nở kia, Thân Tống Hạo vậy mà cảm thấy thương xót, đau khổ không nói nên lời.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...