Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 373

Loading...

Người Chồng Máu Lạnh

Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Gal And Dinosaur

Magi - Aladin

“Ba, hiện tại con có năng lực đối phó với đám người đó. Ba không cần lo lắng vấn đề này được không?” Thân Tống Hạo hơi buồn bực. Anh biết lớp người lớn tuổi thế hệ ba anh chú trọng đến việc hương hỏa gia tộc, chú trọng người thừa kế gia nghiệp. Nhưng ở nước ngoài, cũng có rất nhiều tập đoàn lớn người thừa kế là phụ nữ!

“Ba biết con có năng lực. Ba cũng tin tưởng con có thể xử lý thật tốt chuyện này. Nhưng a Hạo, Thân thị không thể bị sóng gió thêm lần nữa. Đám người trong Hội đồng quản trị không có tư tưởng hiện đại đổi mới như con. Bọn họ sẽ không đồng ý Thân thị rơi vào tay phụ nữ, Noãn Noãn rồi sẽ lập gia đình, gã cho người ta. Bấy giờ Thân thị có còn là Thân thị sao? Một ngày nào đó, trên thế giới này Thân thị biến mất, đến lúc đó, con sẽ tính toán ra sao? Ba ở dưới đất cũng không an tâm!”

“Ba, con sớm đã nghĩ qua, trong Hội đồng quản trị tồn tại quá nhiều sai sót. Phần lớn đều không làm tròn chức trách được giao, căn bản không có cống hiến gì cho Thân thị, muốn ngăn cản Thân thị phát triển. Ba, con đã quyết định thanh lọc lại Hội đồng quản trị, phải thay máu mới. Người nào trung thành với Thân Tống Hạo con thì mới được tiến vào, như vậy Hội đồng quản trị mới tồn tại. Nếu cứ tiếp tục dung túng, sợ rằng một ngày không xa Thân thị phải thay đổi người!”

“A Hạo, con còn trẻ, tuổi trẻ quá mức háo thắng. Người bên trong Hội đồng quản trị đều do một tay ông nội con đề bạt, đều là nguyên lão Thân thị. Nếu con động đến bọn họ, hoặc ép bọn họ quá mức chỉ có tác dụng ngược lại, càng đẩy họ xích lại gần bên Thân Tử Kiện. Tạm thời không đề cập đến chuyện này, bây giờ chưa phải lúc.”

“ Vậy rốt cuộc phải làm sao? Con và Hoan Nhan là vợ chồng, để con cưới người khác, chung đụng với người khác, căn bản chuyện này không có khả năng xảy ra.”

“Nếu bây giờ ba nói cho con biết, con sắp có một đứa con trai, con có chấp nhận hay không?”

Thân Thiếu Khang không biết tại sao mình lại nói ra những lời này, ông ngàn không mong, vạn không muốn nhưng không còn cách nào. Con trai Thái Minh Tranh là lợi thế quan trọng. Chỉ cần a Hạo chấp nhận đứa bé này, thì cho dù bây giờ Thân Tử Kiện có quay lại cũng không làm được gì. Hội đồng quản trị chỉ muốn người thừa kế chính thống. Nếu con trai a Hạo và con trai Thân Tử Kiện đứng trước mặt, lựa chọn của bọn họ dĩ nhiên là con a Hạo rồi.

“Ba.” Thân Tống Hạo đột nhiên đứng lên, ánh mắt sắc bén của anh nhìn vào mặt Thân Thiếu Khang. Cuối cùng dưới sự phẫn nộ vẫn có nét nhu hòa.

“Ngoại trừ Nhan Nhan, ngoại trừ Noãn Noãn, ai con cũng không chấp nhận. Nếu con vì Thân thị mà bỏ rơi Hoan Nhan, cưới một người phụ nữ khác. Vậy thì vẫn câu nói kia, con không làm được, con tình nguyện buông Thân thị.”

“Đồ bất hiếu!” Thân Thiểu Khang tức giận sắc mặt tái mét: “Vì một phụ nữ, con thật muốn để mất hết tất cả?”

“Vợ con là người phụ nữ rất có ý nghĩa với con, cô ấy không chỉ là một người phụ nữ, một người vợ, mẹ của con gái con, là người mà con muốn chung sống đến già. Ba, xin ba thông cảm cho con.... Trước kia, con đều vì ông nội, vì Thân thị mà sống. Bây giờ con chỉ muốn được cùng người nhà của mình ở chung một chỗ...”

“Có phải con muốn chọc tức chết ba?” Thân Thiếu Khang nước mắt chảy ròng, trong lòng ông rất thương con trai, lại càng thương cho số phận con mình. Sinh ra trong một gia đình như thế này, nhất định phải hy sinh cho gia tộc. Cái gì gọi là tự do, tình yêu đều chỉ là khát vọng trong lòng mà thôi.

Thân Thiếu Khang run rẩy lấy từ dưới gối một tờ giấy mỏng ra, ông vất vào mặt Thân Tống Hạo: “Con cầm lấy di chúc của ông nội để lại đọc lần nữa cho ba nghe. Con xem lại cho kỹ coi ông nội đã dặn dò con cái gì. Không phải con muốn ông nội con ở dưới đất nhắm mắt cũng không yên lòng?”

Thân Tống Hạo tay cầm tờ giấy, anh đương nhiên biết trong đó ông nội nói gì. Ông nói đợi đến một ngày khi con trai anh ra đời, nhất định phải ôm đến phần mộ để ông nhìn mộ chut.

Phải, anh thật xin lỗi ông nội, tuy là không phải anh cố ý tạo ra kết cuộc này. Cũng không ai nghĩ tới Nhan Nhan lại gặp chuyện ngoài ý muốn như thế.

Trầm mặc hồi lâu, phía ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa, kế tiếp Hoan Nhan bước vào phòng bệnh. cô mang tới rất nhiều thuốc bỏ, còn xách theo một bình giữ nhiệt. Nét mặt thản nhiên nói: "Hạo, anh mệt mỏi cả đêm rồi, đi ăn chút gì đi. Em ở đây chăm sóc cho ba."

"Nhan Nhan..." Thân Thiếu Khang áy náy nhìn Hoan Nhan, ông hướng về phía cô ngoắc ngoắc tay, ý bảo cô đến gần, rồi nói với Thân Tống Hạo: "Con đi về nghỉ ngơi một lát đi, ba muốn nói chuyện với Nhan Nhan."

"Ba, ba không thể..." Thân Tống Hạo nhớ đến lúc nãy ông nói con trai gì gì đấy, không khỏi hơi khẩn trương. Anh không muốn ông nhắc lại mấy chuyện kia với Nhan Nhan, sợ trong lòng cô lại nảy sinh ý muốn rời xa anh. Đường tình bọn họ cũng lắm gian nan rồi...

"Ông xã, anh ra ngoài đi, em ở đây trò chuyện với ba." Hoan Nhan quay sang gật gật nhìn anh cười nói.

Nhìn vẻ mặt xinh đẹp như hoa trước mặt, nhưng lại giống như có một bức màn ngăn cách hai người, anh muốn chạm vào đó, nhưng rồi lại bất lực không nói nên lời.

Đưa cho cô bình giữ nhiệt anh xoay người đi ra ngoài. Đưa tay lên áp vào mặt mình, tựa hồ trên tay cô mang theo mùi hương, hơi thở của Nhan Nhan, khiến anh lưu luyến không thôi.

Hoan Nhan ngồi cạnh giường Thân Thiếu Khang, cô vắt khô chiếc khăn lông đưa cho ông lau tay. Hai mắt nhìn xuống, khuôn mặt an ổn bình tĩnh ngoài dự đoán, khiến người ta nảy sinh cảm giác bình yên.

"Ba, mấy lời ba nói với Hạo con đều nghe được." cô cười nhẹ nhàng, cảm giác tay của Thân Thiếu Khang hơi run, cô ngẩng đầu lên trấn tĩnh nhìn ông: "Ba yên tâm, những lời nói đó của ba cũng chỉ vì muốn tốt cho Hạo. Con hiểu mà, con không trách ba đâu."

cô để tay Thân Thiếu Khang vào bên trong chăn, nhẹ nhàng đè góc chăn lại: "Con và Hạo là tình nồng ý đượm, cả hai đều yêu nhau. Con yêu anh ấy suốt cuộc đời này, anh ấy cũng chỉ yêu con. Nếu là vậy thì tụi con chung sống với nhau hay là chia tay, thật ra thì đều không quan trọng, ba nói có phải không?"

"Nhan Nha...." Thân Thiếu Khang hơi bất ngờ nhìn Hoan Nhan. Chuyện cho tới bây giờ ông còn tưởng rằng, dù cho Hoan Nhan có hiền lành đến đâu, lòng dạ rộng rãi cỡ nào, cũng sẽ không nhịn được khi thấy vợ chồng ông đối xử không tốt với cô như vậy. Ông thật không nghĩ đến, cô thế mà tâm bình khí hòa nói chuyện với ông một cách nhã nhặn như thế.

"Ba, thật ra con không phải vì ba mà chỉ vì Hạ thôi. Anh ấy vì con buông tha Thân thị, ba cho rằng Hạo làm vậy con sẽ vui vẻ sao? Con không phải thánh nhân, nhưng cũng không phải là một người phụ nữ ích kỷ. Nếu con yêu anh ấy thì sẽ không hủy đi tiền đồ của anh ấy."

Hoan Nhan nở nụ cười nhợt nhạt: "Con và anh ấy đã trải qua rất nhiều chuyện. Sinh ly tử biệt tụi con đều đã nếm qua. yêu cũng có yêu, hận cũng có hận. Nếu con không buông tay anh ấy cũng không buông tay vậy thì không ai có thể chia rẽ tụi con được. Nhưng mà..... Ba, con trai của Minh Tranh quả thật là con của anh ấy à?"

Thân Thiếu Khang gật đầu, rồi lại thở dài: "Nhan Nhan, con không trách ba sao?" Nét mặt của cô bình thản, không có hận ý, không có tức giận. Ông nhìn sắc mặt bình tĩnh của cô càng thêm lo lắng, càng thêm áy náy bội phần.

"không có, chắc là duyên phận của con và Hạo chỉ đến đây thôi. Điều lo lắng duy nhất của con là Noãn Noãn. Khi con đã quyết định buông Hạo ra, con sẽ mang Noãn Noãn ra nước ngoài học hành, không để con bé vướng mắc hiểu lầm chuyện con và ba của con bé."

"Được, Nhan Nhan con yên tâm đi. Ba nắm trong tay ba mươi phần trăm cổ phần của Thân thị, ba quyết định để lại toàn bộ cho Noãn Noãn."

Thân Thiếu Khang mệt mỏi thở lấy hơi, nằm ở đó nhắm thật chặt hai mắt lại. Ánh nắng yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi vào trên sắc mặt vàng vọt của ông, nhìn thật giống như củi khô mục nát.

Người đến lúc sắp chết lời nói cũng thiện lương.

"Nhan Nhan, Dung Dung bà ấy thật ra cũng không biết tính toán sâu xa gì. Bà ấy chỉ là tùy hứng, cố chấp đã quen. Cũng bởi vì ba từ khi còn trẻ đã nuông chiều bà ấy, không để ai vào mắt. Tất cả mọi chuyện ba và bà ấy chỉ nghĩ cho chính mình, không bận tâm đến cảm thụ người khác. Bà ấy tính kế a Hạo, bỏ thuốc mê hắn để Thái Minh Tranh cùng a Hạo có con trai. thật sự ba không tán thành, nhưng đến bây giờ khi sắp chết ba mới phát hiện. Đứa bé không mong đợi kia lại có thể cứu a Hạo và Thân thị..."

Ông nói mấy câu liền dừng lại nghỉ lấy sức một chút, hai mắt khô khan trên gương mặt nhăn nhíu hơi chuyển động.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...