Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 403

Loading...

Cô dâu 17 tuổi rưỡi

Chiến Thần Bất Bại

Thương Khung Bảng Chi Thánh Linh Kỷ

Người Trong Giang Hồ

Á Hi đứng lên, khe khẽ thở dài một hơi, anh đi đến phía sau Nhan Nhan, ngón tay nhẹ nhàng vuốt xuống mái tóc của cô, nhưng lại luôn luôn giữ khoảng cách một mi li mét .

Anh nhìn cô, hận không thể cứ như vậy đem cô khóa lại trong đôi mắt của mình.

Á Hi xoay người, tại lúc khống chế không nổi, chuẩn bị quyết định bỏ đi, anh bỗng nhiên xoay người lại, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên mái tóc của Nhan Nhan. . .

Khi đó nước mắt anh chợt trào dâng rồi rơi xuống, Á Hi thất hồn lạc phách đi ra ngoài, bước chân của anh loạng choạng, nghiêng ngả trên hành lang dài, va chạm vào người đi người đến bệnh viện ở phía trước...

"Can I help you?"

Một y tá xinh đẹp trước mặt nhìn thấy bộ dáng của anh, nhiệt tình hỏi, Á Hi lại giống như không hề nghe thấy, lắc đầu tiếp tục đi về phía trước. Anh đi một hơi không ngừng, ra khỏi bệnh viện, đi đến bên đường, tiện tay ngăn cản một xe taxi ngồi lên đi. . .

Lái xe hỏi anh muốn đi đâu, anh chống đầu, chỉ cảm thấy huyệt Thái Dương đập thình thịch, khiến anh thấy trước mắt từng đốm, từng đốm sáng ra sức lập lòe...

"Đến bờ biển. . ."

Anh trả lời, sau đó nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại. Lái xe là một người lớn tuổi vui vẻ, đúng là dân Mỹ hồi hương, suốt dọc đường đi cũng thật phóng túng, thân thể mập mạp vẫn luôn lắc lư không thôi. Á Hi có chút hâm mộ nhìn lại ông ta. Vì sao những người này đều có thể vui vẻ, mà anh thì không tài nào có thể vui vẻ như vậy được?

Anh ngồi yên lặng bên bờ biển suốt một buổi chiều, mãi đến khi ánh nắng tắt hẳn, gió biển thổi tới hơi lạnh khiến cho thân thể lạnh run.

Á Hi không có dũng khí ở lại đây nữa, anh suốt đêm rời khỏi thành phố này. Ở thành phố này anh đã được nhìn thấy người phụ nữ anh yêu mến một lần cuối cùng. Bước chân lang thang của anh cũng dừng lại một lần cuối cùng ở thành phố này...

Bốn tháng sau, vừa đúng thời gian Noãn Noãn nghỉ hè, Duy An cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi, cùng với mẹ mang theo Noãn Noãn bay tới Hawai.

Lúc này bệnh tình của anh tuy mới chỉ là bước đầu chuyển biến tốt hơn, nhưng cũng đã ổn định trở lại. Lúc nào anh tỉnh táo lại, thường nhìn cô nở nụ cười, vừa lo lắng nắm chặt tay cô. Tất cả sự quan tâm lẫn áy náy và yêu thương đối với cô đều thể hiện ở trong ánh mắt của anh. Mỗi khi Hoan Nhan nhìn đến, đều cảm thấy chua xót nói không nên lời.

Anh tỉnh lại một chút là lúc cô hạnh phúc nhất. Dường như nó trở thành sức mạnh chống đỡ cho cô sống trôi qua từng ngày, từng ngày.

Hôm nay tình trạng của anh tương đối tốt. Bác sĩ sau khi kiểm tra theo quy định xong, thậm chí còn nói có thể cho anh ăn một chút cháo loãng. Hoan Nhan cuống quít nói mẹ về nhà để chuẩn bị, còn cô đến bên cạnh giường nhìn anh.

Dường như anh rất mỏi mệt, cũng không thể nói chuyện, đôi mắt chỉ nhìn đăm đăm vào cô.

Vừa đúng thời gian y tá tiến vào mở cửa sổ. Phía bên ngoài lại chính là một vườn hoa nhỏ xinh xắn, làn gió thổi qua liền đưa tới đủ loại mùi hương hoa. Hoan Nhan nhìn anh, nắm lấy tay anh nói: "Anh mau khỏe lại đi, để còn đưa em đi tản bộ, sau đó chúng ta sẽ dẫn đi theo sau bốn cục cưng nữa... Ai da thật sự là hạnh phúc, lập tức đã có nhiều con như vậy ..."

Anh cố gắng muốn hướng cô gật gật đầu, nhưng lại bất lực, chỉ cố sức chớp chớp đôi mắt một chút. Hoan Nhan sờ sờ mặt anh: "Anh không cần sốt ruột, em đối với anh, mặc kệ là bao lâu, em đều ở cùng anh, cho dù anh có biến thành cái dạng gì, em đều sẽ chờ đợi anh... cả đời này, em chỉ là người phụ nữ của anh... không khi nào, không bao giờ thay đổi, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng khiến em thay đổi. . ."

Cô cứ nói cứ nói, nước mắt liền che kín tầm mắt, đến khi lau khô lệ mới nhận ra anh lại đã lâm vào trạng thái hôn mê . Hoan Nhan cảm thấy trái tim đập thình thịch đến sai nhịp. Cô muốn đứng lên, nhưng trong bụng bỗng nhiên có cảm giác đau giống như bị vặn xoắn lại. Bên trong chiếc váy rộng thùng thình của bà bầu đột nhiên thấy ẩm ướt. . . Đã có kinh nghiệm, cô biết là đã vỡ nước ối, nhưng cũng vẫn không kìm được sự hoang mang rối loạn. Cô cố gắng đi tới vài bước, kéo cánh cửa phòng bệnh ra, vừa đúng lúc có một vị y tá đi qua, cô chặn lại giữ chặt cô ta, những giọt mồ hôi liền to như hạt đậu nhỏ giọt xuống. Hoan Nhan cắn răng, nhịn xuống cơn đau đớn kịch liệt, nói khàn khàn: "Tôi sắp sinh rồi... Hãy giúp... giúp tôi..."

Hoan Nhan chỉ cảm thấy hai chân mềm oặt, cơ hồ chịu không nổi. Người y tá kia một bên nâng đỡ cô, một bên dùng tiếng Anh lớn tiếng gọi tìm người đi chuẩn bị giường sinh. So với ngày sinh dự tính, cô sinh trước trọn vẹn mười ngày. Cô hoàn toàn không nghĩ tới sẽ sinh con vào chính ngày hôm nay. Giờ phút này Duy An, Noãn Noãn lại vẫn đang ở nhà, mẹ cũng trở về hầm nước canh, bên cạnh cô không hề có một người nào khác. . .

Hoan Nhan trong lòng rất mơ hồ, có cảm giác người mình bị nâng đến trên giường, sau đó đẩy về phía trước rất nhanh. Cô chỉ cảm thấy từng hồi, từng hồi đau đớn, thoắt nặng, thoắt nhẹ, chợt đau đến không chịu nổi, lại thình lình giống như là đang cố ý hành hạ ... rất lâu cũng hề không có động tĩnh gì. . .

Hoan Nhan gắt gao níu chặt tấm khăn trải giường ở dưới thân, cô cảm thấy khắp toàn thân trên dưới tựa hồ đều giống như bị ướt đẫm mồ hôi... quần áo ẩm ướt dinh dính bao quấn ở trên người, khó chịu không sao nói được... đầu tóc cũng ướt đẫm dính bết ở trên mặt, mồ hôi chảy vào trong mắt, xót không chịu nổi, khiến cô không sao mắt mở ra được. . .

Không biết có phải là thuốc mê được bơm vào trong chai nước truyền dịch tiêu viêm hay không, mà bất tri bất giác cô nhắm hai mắt lại, lâm vào trong cơn mê. . .

Bác sĩ đang làm cái gì cô cũng không biết. Cô nhắm chặt mắt, trước mắt đều lóe ra từng khoảng sáng lớn, trống rỗng khiến cho cô thấy sợ hãi, chỉ muốn được cầm tay anh, nắm tay anh thật chặt, cả đời cũng không buông ra nữa. . .

Cô tựa hồ nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc to rõ ràng vang tới. Nhưng mà sao mắt cô lại không thể nào mở ra được. Cô lo lắng sốt ruột liền òa lên khóc. Mà cô khóc lại không hề có thanh âm, chỉ có nước mắt không ngừng chảy ra. . .

Rốt cục cô nghe được một giọng nói đang gọi cô: "Nhan Nhan, không có việc gì, không sao rồi. . ."

Cô ra sức giơ tay muốn đi giữ lại âm thanh kia, lại bị một cái bàn tay to gắt gao nắm lấy bàn tay ẩm ướt đầy mồ hôi, rồi làn môi ấm áp rơi xuống, dán tại mu bàn tay của cô, lại nghe được có người đang nói: "Nhan Nhan, cám ơn em, cám ơn em đã sinh cho anh cục cưng đáng yêu như vậy... Cám ơn em. . ."

Cô lập tức mở mắt, lông mi tựa hồ đều bị nước mắt dính chặt ở đó. Cô ra sức chớp mắt vài cái, mới nhìn rõ người đang ngồi chồm hổm trước mặt kia là ai. . .

"Ông xã. . ." Cô cho rằng mình vẫn đang nằm mơ, vừa đưa mu bàn tay đáng yêu lau lau nước mắt. Xác định người đang đứng ở trước mặt cô lúc này là anh, cô lập tức bụm miệng, khóc hu hu. . .

"Thôi nào, đừng khóc nữa. . ." Tuy thân thể anh cực kỳ suy yếu, giờ phút này cơ hồ sắp chịu không được, nhưng anh lại vẫn cứ cố chấp muốn ở cùng cô. Tại thời điểm trước lúc cô mở to mắt anh đã xuất hiện ở trước mặt cô. Sự tiếc nuối với Noãn Noãn đã không thể bù lại được, anh không muốn mình lại phải tiếc nuối như vậy một lần nữa. . .

Trong lúc hôn mê, mỗi ngày anh đều đã tự nói với chính mình, nhất định phải khỏe lại, nhất định anh phải ở bên cô vào ngày cô sinh con... tuy rằng anh có chậm một chút, nhưng cuối cùng vẫn tới kịp thời gian ! Cảm tạ trời cao!

"Anh đã khỏe sao?" Cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, lại bị anh đè lại, khẩn trương nghiêm mặt nhắc nhở : "Không được cử động, miệng vết thương vẫn còn đang tại chảy máu đấy. . ."

"Anh khỏe rồi, em đừng lo lắng, anh không rời bỏ em và các con thành mẹ góa con côi đâu, cho dù có bắt anh đến nơi của Diêm Vương, anh cũng không thể không trở về." Anh cẩn thận vén mái tóc ướt đẫm sang một bên, lại lấy khăn tay lau mồ hôi cho cô: "Em có muốn nhìn một đôi long phượng chúng ta hay không? Thời điểm sinh ra kia, thằng anh đúng là khóc đến kinh thiên động địa, tất cả bệnh viện mọi người đều chạy tới xem . . ."

"Em muốn xem!" Hoan Nhan không nén được sốt ruột liền nói. Vừa vặn y tá ôm hai đứa trẻ trở lại. Bởi vì cô sinh sớm so với ngày sinh dự tính, cho nên cả hai cục cưng đều được đặt trong lồng ấp có nhiệt độ ổn định trong hai giờ, lúc này sau một hồi ăn uống no đủ, hai cục cưng được bọc ở trong tã lót đáng yêu cực kỳ. . .

Hoan Nhan mới vừa sinh xong không có sức lực, bởi vậy y tá liền đem cục cưng đặt ở cạnh cô. Cô cúi đầu, nhìn thấy hai đứa trẻ khuôn mặt nhỏ nhắn cơ hồ giống nhau như đúc, liền sửng sốt một phen: "Đứa nào là anh, đứa nào là em vậy?"

Thân TốngHạo cũng có chút há hốc mồm, nhoài người về phía trước, cẩn thận nhìn hồi lâu, lại gãi gãi đầu nói: "Này, quả thật là anh cũng nhìn không ra. . ."

"Xem hai cái người ngu dốt này, đứa có cái mũi cao thẳng, lông mi vừa dài lại rậm rạp này là anh, còn đứa có đôi mắt to, cằm nhọn hoắt giống như Nhan Nhan chính là em gái. Nhìn trẻ con nhà chúng ta, dáng vẻ không giống như mọi đứa trẻ vừa mới sinh ra có nhiều nếp nhăn ! Thật sự là rất xinh đẹp!"

Hứa phu nhân cao hứng đến cực độ, đi vào, chỉ vào hai cái đứa nhỏ cảm thấy mỹ mãn nói.

Hoan Nhan lại nhìn nhìn hai đứa trẻ, có chút buồn bực: "Nhìn vẫn không ra mà, vẫn thấy giống nhau như đúc."

"Trên cổ tay có sợi dây đỏ là anh trai, sợi dây màu vàng chính là em gái, về sau cứ như vậy nhận ra thôi." Hứa phu nhân đắc ý hả hê, bày ra hai sợi dây tơ tằm, buông tay buộc hai sợi dây vào trên cổ tay của Bảo Bảo .

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...