Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 404

Loading...

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Muốn Làm Ông Xã Của Em

Sự Cứu Rỗi

Đọc Tâm Cuồng Phi Khuynh Thiên Hạ

Hai đứa trẻ vừa ra đời tóc trên đầu đã rậm rạp, thật sự nhìn không giống như vừa mới được sinh ra. Lúc này Duy An, Noãn Noãn và Đâu Đâu cũng chạy vào theo, tiến đến xem hai bé cưng. Noãn Noãn và Đâu Đâu nằm úp sấp ở một bên, không dám thở mạnh, sợ thương tổn đến em trai, em gái. Nhẫn nại rất lâu, nhưng có lẽ vì không chịu nổi liền sờ mó trên mặt em gái một phen. Em gái tính tình nhu thuận, nằm không nhúc nhích cái miệng nhỏ hơi hé ra chỉ kêu a a. Noãn Noãn to gan lại tiếp tục sờ lên mặt em trai. Em trai tính nết cáu kỉnh đến kinh khủng, mắt nhắm tít lại, cái miệng nhỏ mở ra, chuẩn bị đến ba giây đồng hồ, rồi oa lên khóc một tiếng kinh thiên động địa . . .

Noãn Noãn sợ hãi trốn vào phía sau ba ba, nhưng trong lòng đã có chủ ý, quyết định về sau chỉ có thể vụng trộm bắt nạt em gái, còn em trai đúng là cái đồ tiểu bại hoại, vừa chạm nhẹ một cái đã khóc, cô bé không muốn chơi đùa với cậu em này!

Hoan Nhan nghe con trai khóc vang dội như vậy, tự nhiên nảy sinh ra một sự kiêu hãnh của người mẹ. Hãy nhìn mà xem, cô đã sinh ra một cặp long phượng yêu quý, bên cạnh còn có Noãn Noãn và Đâu Đâu nữa, quan trọng hơn cả là anh đã tỉnh táo lại, cô cảm thấy thật hạnh phúc khi được sống cùng với người đàn ông của mình.

Anh kiên trì yêu cầu cô nằm nghỉ dưỡng một tháng tại phòng bệnh cao cấp, đủ một tháng cô mới xuất viện. Ngày xuất viện trở về nhà, vừa vào đến cửa, cô đã nhìn thấy anh một tay dắt Noãn Noãn, một tay dắt Đâu Đâu đứng ở trước mặt.

"Mấy cha con đang muốn làm cái gì vậy?" Cô có chút tò mò nhìn ba cha con mặc quần áo chỉnh tề, nhất là anh, trời nóng như vậy mà vẫn mặc tây trang thắt cà- vạt.

"Nhan Nhan, em hãy gả cho anh được không?" Anh không báo trước bất ngờ quỳ một gối xuống đất, trong tay biến hoá ra một cái nhẫn kim cương nâng lên trước mặt cô. Tiếp theo hai đứa nhỏ cũng bắt chước bộ dáng của anh như hệt cùng quỳ xuống, cười hì hì tiếp tục nhao nhao nói: "Mẹ, mẹ hãy gả cho ba ba có được hay không?"

Ngay lập tức Hoan Nhan chết sững ở nơi đó, tựa hồ không ngờ tại thời khắc như vậy anh lại đề xuất cầu hôn. Cô có phần không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trong đầu hoàn toàn trống rỗng, càng khiến cho cô thêm hoang mang. Trước mặt biết bao nhiêu người như thế, trước mặt con cái, vậy mà anh lại làm ra những hành động như vậy mà cũng không biết xấu hổ. . .

"Mọi người mau mau đứng dậy đi nào. . ." Hoan Nhan có cảm giác mặt nóng bừng, đỏ rực lên. Cô đưa tay muốn kéo Noãn Noãn và Đâu Đâu đứng dậy, chẳng ngờ cả hai đứa trẻ cực kỳ hiểu nhau, cùng hướng về phía bên cạnh nũng nịu: "Mẹ, mẹ đồng ý với ba ba đi. . ."

"Thân Tống Hạo. . ." Hoan Nhan có cảm giác như mình đang bị nướng trên lửa vậy, cô đã nghe được tiếng của Duy An đang ồn ào ở phía sau rồi.

"Ai da, bà xã. . ." Thân Tống Hạo thấy cô xấu hổ thành như vậy, chỉ sợ cô không đồng ý, cuống quít vừa nhíu mày, một tay chống đỡ đầu: "Ôi đầu đau quá. . ."

"Anh làm sao vậy?" Hoan Nhan hoảng sợ, cuống quít liền đến đỡ anh, "Hãy mau đứng dậy, có phải là do quỳ hay hả ?"

"Em không chịu nhận chiếc nhẫn, kích động đến anh rồi. . . Có cảm giác như muốn choáng váng. . ." Anh cực kỳ yếu ớt, dựa vào trong lòng cô, nói rất tội nghiệp.

"Được rồi được rồi, " Hoan Nhan dừng một chút, lập tức cầm lấy chiếc nhẫn: "Bây giờ đã khá hơn chưa, còn đau đầu nữa không?"

"Thật linh nghiệm, lập tức đã hết đau đầu rồi !" Thân Tống Hạo lập tức trở thành mạnh mẽ như rồng như hổ. Hoan Nhan kéo anh đứng lên, anh vừa cầm lấy chiếc nhẫn, cúi đầu chuyên chú đeo vào ngón áp út của cô: "Lần này, dứt khoát không được tháo xuống nữa nhé. . . Em là người phụ nữ của anh. Suốt cuộc đời này, suốt kiếp sau, kiếp sau sau nữa, chỉ cần có luân hồi, mỗi một lần luân hồi anh đều sẽ tìm đến em, cướp em trở lại”

"Không cần phải vội vàng hấp tấp như vậy mà!" Hoan Nhan cười rộ lên, làm sao thấy những lời ngon tiếng ngọt như trong truyện ngôn tình này lại khiến cho cô cảm động rơi lệ như thế chứ! Quả thật, nghe được những lời như vậy cô cảm thấy không được tự nhiên, toàn thân tựa như nổi hết da gà. . .

"Không vất vả." Anh cũng không thèm để ý giọng điệu nói đùa của cô, chỉ ôm chặt lấy cô: "Em cũng phải đáp ứng với anh, cho dù sau này có thế nào, em cũng đều phải là của anh."

"Được." Cô cũng trang trọng nói, vòng tay ôm lấy anh: "Cho dù có thế nào, em cũng luôn là người phụ nữ của anh, mặc kệ có kiếp sau hay không, em đều chờ đợi anh."

"Chúng ta kết hôn đi. . ." Anh lập tức hôn cô, không để ý tới Noãn Noãn và Đâu Đâu kỳ quái, thét chói tai, cũng không ngoái nhìn Duy An cùng ba mẹ đang trộm cười. Anh cứ liều mạng hôn cô, mãi sau, hai người mới dừng lại thở hổn hển. Hoan Nhan bất mãn oán trách: "Bây giờ em không muốn kết hôn, vòng eo của em bây giờ đã quá to, mặc áo cưới rất khó coi..."

"Vòng eo đâu có to, rõ ràng là rất vừa vặn mà!" Thân Tống Hạo vòng tay ôm chặt vòng eo của cô, đặt cằm đặt lên vai của cô nói vô cùng thân thiết.

"Em nhất định không muốn đấy. . . Em muốn chờ một chút, phải chờ đến khi xinh xắn trở lại mới kết hôn." Hoan Nhan xoa xoa cánh tay của mình, lại xoa xoa cái bụng. Cô vừa mới sinh con một tháng, cho dù có khôi phục thần tốc lại như thế nào, cũng không thể có khả năng có hiệu quả nhanh như vậy được!

"Ai ôi. . . Đầu anh lại đau... bà xã à, mau đỡ anh một chút. . ." Nhìn dáng điệu anh diễn trò rất thật, Hoan Nhan không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng lại không nhẫn tâm được, liền đỡ lấy anh. Kỳ thật nghĩ lại cô vẫn thấy sợ... nếu như anh không hề tỉnh lại, nếu như chỗ tụ máu trong đầu anh không xảy ra kỳ tích mà tự tiêu tán đi, nói không chừng đến bây giờ cô vẫn còn đang phải lấy nước mắt rửa mặt. . .

Vòng eo có to một chút có gì phải sợ, chỉ cần anh thấy yêu mến cô, không ghét bỏ cô, chỉ cần hai người bọn họ đều được vui vẻ, chỉ cần hai người bọn họ đều muốn có một buổi hôn lễ ngọt ngào như vậy để chứng minh sự quan trọng đối với nhau, vậy thì hãy kết hôn thôi. . .

"Em vẫn còn một chút lo lắng nữa. . ." Hoan Nhan có chút lung lay, nhưng vẫn là rụt rè nói.

"Em không còn thời gian để suy nghĩ nữa rồi. . . Duy An đã sắp xếp xong xuôi rồi, ngày kia chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ." Thân Tống Hạo cười xấu xa: "Lần này dù thế nào cũng đều không thể tránh thoát, em không cưới không được!"

"Hừ! Người cầu hôn em là anh, là anh cầu xin em mà... vì sao bây giờ em lại là người cuối cùng biết chuyện vậy?"

Hoan Nhan cực kỳ buồn bực, người cần kết hôn là cô, cô là nữ chính mà? Vì sao cô lại biến thành người biết chuyện sau cùng, lại còn bị điều khiển giống như là tượng gỗ nữa chứ? Ngay cả hôn lễ cũng đều được chuẩn bị xong xuôi rồi. . .

Cô cũng muốn tự mình thiết kế một buổi hôn lễ hoàn mỹ, lãng mạn. Không cần quá xa hoa, nhưng phải là cực kỳ vừa lòng đẹp ý, cực kỳ hạnh phúc.

"Anh muốn cho em một sự kinh ngạc." Thân Tống Hạo hôn nhẹ: "Anh là đàn ông, đương nhiên toàn bộ sự việc anh đều phải suy xét chu đáo trọn vẹn cho bà xã, như là sắp xếp những chuyện rườm rà trong buổi hôn lễ hôm ấy, dĩ nhiên là anh phải chuẩn bị cho em thỏa đáng, em chỉ cần chuẩn bị làm đẹp mặc áo cưới vào rồi tham gia hôn lễ là được!"

Hoan Nhan vẫn lại là mất hứng: "Em muốn tự mình thiết kế buổi hôn lễ . . ."

"Được thôi, cùng lắm thì về sau chúng ta tổ chức hôn lễ mỗi năm một lần!" Anh lập tức nói sảng khoái.

"Anh không thấy xấu hổ à, bọn nhỏ đều đang ở đây!" Hoan Nhan chọc vào trên trán của anh một cái, cũng không khỏi nổi lên nỗi khát khao.

Buổi hôn lễ bảy năm trước kia thật trắc trở, về sau lại còn bị An Nhiễm tính toán như vậy, khiến cho người ta kinh hoàng khiếp sợ một hồi. Bọn họ quả thật cũng cần một buổi hôn lễ hoàn mỹ, để xóa sạch hết tất cả những gì đã từng trải qua đầy bi thương, cùng với những ám ảnh ở trong lòng.

Trước hết ngày hôm sau tổ chức tiệc đầy tháng cho cặp song sinh Long Phượng. Bởi vì là ở nước ngoài, nên cũng chỉ tụ tập những người trong nhà cùng ăn bữa tiệc lớn, Ngay cả tên của cặp Long Phượng vẫn còn chưa được xác định, chỉ gọi bé gái là Niếp Niếp, cái tên Niếp Niếp, cũng mặc nhiên trở thành nhũ danh.

Xế chiều cô đi thử áo cưới, chỉ là một chiếc áo cưới rất đơn giản, cực kỳ đơn giản, một chiếc váy cưới ôm ngực vạt kéo dài, chỉ vạt váy thôi đã dài đến kinh người. Chất vải giống như nước lướt qua da thịt Hoan Nhan, nhìn mình ở trong gương, bỗng nhiên hốc mắt của cô liền đỏ lên.

Bảy năm, có bao nhiêu ngày, bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút? Cô đã trải qua bao đau khổ, đã trải qua những ngày yêu đơn phương không bao giờ quên, đã trải qua những ngày hạnh phúc gương vỡ lại lành. Cuối cùng giờ đây đứng ở bên cạnh anh, rồi được làm của cô dâu của anh... cuối cùng hai người tay trong tay cùng thề suốt đời cũng không chia lìa, đời đời kiếp kiếp đều đã cùng một chỗ.

"Em suy nghĩ gì vậy?" Anh ôm eo cô từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi: "Anh thực hạnh phúc."

"Em cũng vậy, cực kỳ hạnh phúc." Cô nhắm mắt lại, tựa vào lòng anh.

" Em là tất cả hạnh phúc của anh, là toàn bộ niềm vui và đau khổ của anh!" Anh ít khi nói những lời buồn nôn như vậy, nhưng lại khiến cho cô cảm thấy vô cùng dễ chịu: "Thật sao."

“Đúng vậy”

"Em cũng vậy." Rốt cục cô thở dài gật đầu. Chung quy tình yêu là một thứ tình cảm vừa ích kỷ, lại vừa tàn nhẫn, như một cuộc chiến lâu dài, trong lúc hai người yêu nhau, không thể dung nạp được người thứ ba, trái tim cũng không thể chấp nhận chuyện hòa nhịp đập với người thứ ba.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...