Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 412

Loading...

Chuyện Tình Hoàng Gia

Bến Xe

Bokutachi wa benkyou ga dekinai

Conquests - Chiến Chinh

"Tử Di!" Âu Hán Dương nặng nề thở dài, đứa nhỏ này sao lại không nghĩ ra? Hiện tại cứ nhất định gây đến chết đi sống lại, ngược lại là đẩy Cẩn Hiên ra xa hoàn toàn, quan hệ thông gia hai nhà cũng coi là chấm dứt, sao con bé lại không chịu hiểu?

"Ông thân gia." Mộ Hàm Triết một mực yên lặng không lên tiếng lúc này đứng lên, ông đi tới trước mặt của Âu Hán Dương, vái một cái thật sâu: "Ông thân gia, chuyện này là lỗi của Cẩn Hiên, cho dù thế nào, hôn sự của nhà họ Mộ cùng nhà họ Âu chắc chắn sẽ không hủy bỏ . Ngài yên tâm, tất cả hậu quả sẽ do Mộ Hàm Triết tôi gánh chịu, tất nhiên tôi sẽ trả cho ngài một công đạo vừa ý!"

"Tử Di, con yên tâm, chuyện này bác sẽ giúp con thỏa đáng, một lát ta bảo Cẩn Hiên tới nhận tội với con, bác cũng sẽ trả lại con một hôn lễ hoàn mỹ vô khuyết, đứa bé ngoan, uất ức con rồi, đừng khóc, nhà họ Mộ chúng ta thực xin lỗi con. . . . . ." Mộ Hàm Triết thở dài, gương mặt bất đắc dĩ.

"Cứ như vậy đi, làm phiền ông thân gia lo lắng." Âu Hán Dương thở dài, nháy mắt với Âu Lạc Trữ, hắn lập tức đưa Âu Tử Di đang khóc mệt lả đi về nghỉ.

Mộ Cẩn Hiên chạy đuổi theo, Thiên Tình thất hồn lạc phách lách qua đám đông hướng đường cái chạy đi, quên cả dòng xe cộ đang lướt qua bên cạnh cô. Tâm của anh cơ hồ đều nghĩ tới giọng nói khi nãy, đợi đến khi đuổi kịp, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt tinh thần bấn loạn, dáng vẻ hoảng hốt, lòng anh đau đớn khó kềm chế hơn nữa, đưa tay ôm cô thật chặt vào trong ngực. . . . . .

"Sao em lại khờ như vậy, nha đầu ngốc. . . . . ." Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mịn như tơ của cô, đau xót trách cứ.

"Anh không cần em, em chính là sống không bằng chết, chỉ hại ba mẹ em thêm đau lòng, không bằng chết sớm một chút, sau đó uống một chén canh Mạnh Bà, em sẽ quên anh sạch sẽ, tiếp đến chuyển thế đầu thai, tìm người đàn ông tốt thương yêu em kết hôn sống tới răng long đầu bạc. . . . . ."

"Chớ nói nhảm, về sau không cho phép nói đến chữ chết, nếu như em còn nói thế, anh không để ý tới em nữa, sẽ kết hôn cùng Âu Tử Di!" Anh lập tức che miệng của cô, cau mày nói.

"Anh Cẩn Hiên, anh còn quan tâm em sao?" Tự đáy lòng Thiên Tình dâng tràn vui sướng, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trông mong nhìn anh: "Anh Cẩn Hiên, không kết hôn, không kết hôn có được hay không?"

"Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên lập tức không khống chế được ôm chặt lấy cô, anh hít sâu một hơi, nếu như đây là sự an bài của vận mệnh, vậy thì để cho anh buông thả một lần đi, anh không muốn cô phải chịu đả kích nặng nề, cũng không muốn nhìn thấy nước mắt của cô nữa.

"Anh đồng ý với em." Anh ôm cô, áp mặt vào tóc của cô, ôm cô, tựa hồ cảm giác trong tim được lấp đầy.

"Anh Cẩn Hiên. . . . . ." Vốn đang nức nở, khuôn mặt Thiên Tình lập tức tươi lên, cô vui sướng nhìn anh: "Em biết ngay, anh nhất định sẽ đi cùng em, trên thế giới này, em biết anh Cẩn Hiên nhất định để ý em nhất, sẽ không trơ mắt nhìn em đi tìm chết!"

"Thiên Tình?" Mộ Cẩn Hiên có chút kinh ngạc, nhìn cô thay đổi sắc mặt giống như lật sách, không khỏi cau mày nhẹ gọi tên cô.

Thiên Tình chu cái miệng nhỏ nhắn, rồi lại nhào vào trong ngực của anh bĩu môi uất ức nói: "Nếu em không thử một hồi khóc lóc cho cuộc tình này, làm sao biết anh đồng ý đi theo em? Em nhìn ra, anh rất thích Âu Tử Di, khi anh nhìn cô ấy, trong mắt ngọt ngào cơ hồ chảy ra mật. . . . . ."

Mộ Cẩn Hiên giờ phút này nhìn vẻ mặt uất ức làm nũng của cô cùng khi còn bé cơ hồ giống nhau như đúc, không khỏi cưng chìu bật cười, lại đem ánh mắt dịu dàng như nước bao phủ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khiến cho người như muốn đắm chìm vào trong đó.

"Có giống như ánh mắt này không?" Giọng nói của anh ôn hòa thuần hậu nhẹ nhàng vang lên bên tai cô. Thiên Tình ngây ngốc nhìn anh, giống như bị anh đầu độc mất rồi, hoặc như là bị ánh mắt ấy hấp dẫn, cô không nhúc nhích, cả người tựa như bị hút vào trong đôi mắt đen láy kia.

Cô chỉ có thể nhìn anh, cả đời này hình như cô đang đợi anh, tất cả hình như cũng chỉ là vì anh.

"Anh Cẩn Hiên. . . . . ." Thiên Tình nhẹ nhàng nỉ non một tiếng tên anh, chợt giơ tay lên ôm lấy cổ anh, ngón chân kiểng lên một chút, môi của cô liền bao phủ môi của anh.

Mộ Cẩn Hiên cả người cứng đờ, tay của anh khựng lại giữa không trung, không phải anh chưa hôn qua Thiên Tình, chẳng qua khi đó anh mới chín tuổi, còn cô thì bảy tuổi.

Cũng không phải là cô chưa có hôn qua anh, ở vườn trẻ không biết cô hôn anh bao nhiêu lần.

Nhưng đây là lần đầu tiên môi cùng môi chạm vào nhau.

Thiên Tình cảm giác được nóng bỏng mềm mại kia, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, đây là người mà cô chờ mười lăm năm, đây là người mà cô thích: anh Cẩn Hiên.

Cô không lưu loát cắn cánh môi của anh, đầu lưỡi hơi lướt qua môi của anh: “Anh Cẩn Hiên. . . . . . Anh thích Thiên Tình sao?"

Hơi thở cô như lan, đầu lưỡi linh hoạt như rắn xâm nhập giữa môi của anh, rồi lại không cam lòng tiếp tục thăm dò, cô trúc trắc hôn, khiến anh vui sướng vô cùng, trong lòng bị kích động cơ hồ muốn bứt tung ra. . . . . .

Bàn tay anh đang khựng lại giữa không trung chợt hạ xuống, dán thật chặt trên eo của cô rồi kéo sát lại ngực mình, thân hình hai người liền chặt chẽ áp dính vào nhau. Anh đổi khách làm chủ, đầu lưỡi cùng cô quấn lấy, lại thăm dò vào sâu hơn, lướt qua mỗi một tấc da thịt của cô. Tuy dáng dấp Thiên Tình lớn như thế, nhưng chưa trải qua nụ hôn như vậy bao giờ, chỉ hai ba giây cô liền bị anh hôn đến nỗi mất thăng bằng không đứng vững được, cả người mềm nhũn nhẹ nhàng tựa vào trong ngực của anh thở hổn hển. . . . . .

"Thiên Tình. . . . . ." Anh hôn đến không dừng lại được, cuối cùng mới đột nhiên ngưng phô bày ra miệng nhỏ ai kia bị anh hôn đỏ thẫm, nhưng cánh môi cực nóng của anh vẫn như cũ dính vào trên gương mặt cô chậm rãi di động, nơi nó đi qua, khiến Thiên Tình cảm giác cả người nóng lên cơ hồ đứng không vững, không thể làm gì khác hơn là ôm chặt lấy anh: "Anh Cẩn Hiên. . . . . . Anh thật xấu."

Cô nũng nịu dựa vào ngực của anh, khoảnh khắc sau chợt bất mãn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hầm hầm nhìn lại anh: "Anh Cẩn Hiên, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao anh biến mất lâu như vậy? Tại sao khi trở lại, lại kết hôn?"

Mộ Cẩn Hiên khẽ run lên, có chút không tự nhiên tránh ánh mắt của cô: "Thiên Tình, chuyện đã qua không cần nhắc lại có được hay không?"

"Được, vậy anh nói cho em biết, anh và Âu Tử Di là chuyện gì xảy ra?" Thiên Tình sảng khoái đồng ý, rồi lại bắt đầu ép hỏi tình địch số một kia của mình.

"Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên khẽ gọi tên cô, cô thật không biết, vào thời khắc này, căn bản anh không muốn nói đến người phụ nữ khác sao?

"Em đợi anh suốt mười lăm năm thật không dễ dàng. . . . . . Mộ Cẩn Hiên anh khi dễ em, anh khi dễ em. Anh vừa trở lại liền kết hôn, anh có biết hay không, anh đang cầm dao khoét vào lòng của em? Trung Quốc kháng chiến cũng mới tám năm, em chờ anh chờ đến mười lăm năm, cả đời em đây có mấy cái mười lăm năm? Mộ Cẩn Hiên cái người không có lương tâm này. . . . . . Từ nhỏ anh đã khi dễ em, đến khi lớn lên vẫn khi dễ em, anh chính là ỷ vào bộ dáng đẹp trai của anh, cho nên ở bên ngoài ăn chơi trác táng đúng không!"

Thiên Tình nhìn anh không đáp lại, không khỏi tức giận giơ quả đấm nhỏ bắt đầu đấm vào trước ngực anh. . . . . .

Mộ Cẩn Hiên bất động, mặc cho cô phát tiết, qua hôm nay, qua ngày mai, muốn để cho cô đánh, cũng không còn cơ hội, anh mỉm cười nhìn cô: "Thiên Tình, em cứ đánh đi, tóm lại là lỗi của anh. Anh là tên khốn kiếp, anh để em chờ đợi. . . . . ."

Dừng một chút, anh nâng tay lên vén tóc cô ra sau tai, rồi nói tiếp: "Nhưng sao em lại ngốc như thế? Em đợi lâu vậy anh không tìm đến cũng không biết không cần đợi thêm nữa sao?"

"Không đợi thì làm cái gì?" Thiên Tình nhìn lại anh, đáy mắt dâng đầy nước mắt, cô không muốn nghe anh nhận lỗi, chỉ muốn biết chuyện đến tột cùng, anh có yêu hay không yêu cô!

"Yêu, kết hôn. . . . . ."

Bốp! Một tiếng vang thanh thúy lập tức cắt đứt lời của anh, mặt của Mộ Cẩn Hiên hơi nghiêng qua một bên. Trên khuôn mặt anh tuấn từ từ xuất hiện mấy dấu tay, anh không lên tiếng, vẫn như cũ dịu dàng nhìn cô.

Nhìn cô đánh mình xong ngược lại dáng vẻ sợ hãi, tay chân luống cuống không biết làm sao. Nhìn cô đau lòng lại ngượng ngùng, anh chỉ cảm thấy trong lòng từng đợt từng đợt chua xót. Anh cầm tay của cô, cười rồi hướng trên mặt mình đánh vào: "Thiên Tình, không sao, anh không đau. . . . . . Nếu như đánh anh mà Thiên Tình em không tức giận, như vậy anh nguyện ý bị em đánh . . . . ."

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...