Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 413

Loading...

Chạy Tình

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Mùa Xuân Tuyết

108 - Tân Thủy Hử

Anh quả thật không quan tâm, cầm tay của cô dùng sức đánh chính mình, Thiên Tình nhìn bộ dáng mỉm cười của anh, trong lòng cảm thấy càng yêu anh hơn. Bọn họ chia cách mất mười lăm năm, có bao nhiêu lời muốn nói, sao có thời gian lãng phí những chuyện không đâu!

"Anh ngốc thế! Anh thật ngu ngốc! Mộ Cẩn Hiên, sau mười lăm năm chỉ số thông minh của anh như thế nào không tăng lên ngược lại còn giảm đi!" nước mắt Thiên Tình lộp bộp rơi xuống, cô rút tay của mình ra, rồi lại vuốt ve bên gò má hằn vết sưng đỏ, đau lòng khóc mãi: "Sao anh không tránh, có đau hay không?. . . . . ."

"Không đau, thật không đau, em đừng khóc, Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên nhìn cô lo lắng, cuống quít nắm lấy tay cô lắc đầu liên tục.

Thiên Tình cắn môi nhìn anh, mới đầu cô cho là anh đã thay đổi, nhưng bây giờ cô phát hiện, căn bản anh không hề thay đổi. Anh vẫn là anh Cẩn Hiên trong trí nhớ của cô, anh Cẩn Hiên vì cô khóc nhè mà sốt ruột lo lắng.

"Mộ Cẩn Hiên, em yêu anh." Cô chợt bật thốt lên, thoải mái nhìn lại anh. Nhìn anh kinh ngạc trợn to hai mắt, cô không khỏi le lưỡi, đáy mắt lấp lánh ánh sáng, rực rỡ cười một tiếng: "Đúng, anh không nghe lầm, em yêu anh, em chỉ nói một lần ba chữ này, cho nên, anh phải ghi nhớ mãi mãi trong lòng, vĩnh viễn không được quên."

Mộ Cẩn Hiên nhìn gương mặt tươi cười sáng lạn đến chói mắt của cô, thiếu chút nữa anh mất khống chế ôm lấy cô, nói cho cô biết, Thiên Tình, anh cũng yêu em.

Thế nhưng anh chỉ gật đầu một cái: "Anh sẽ nhớ kỹ."

Thiên Tình nghe câu trả lời của anh, nụ cười càng phát ra rực rỡ hơn, chỉ là Mộ Cẩn Hiên không nhìn thấy đáy mắt cô chợt tối đi, cái mà cô muốn nghe, không phải là câu nói này, mà là anh cũng yêu em.

"Đi thôi." Anh kéo tay của cô, quay mặt lại thấy bóng dáng phóng viên cách đó không xa, không khỏi xấu xa cười một tiếng, kéo tay của cô vài bước nhảy xuống nền đường, bởi vì là vùng ngoại ô, cách đó không xa là một đường hầm xe lửa. Hai người nắm tay chạy thật nhanh, cho đến khi chạy qua đường ray, chỉ chốc lát sau, một đoàn xe lửa ầm ầm lao đến, hai người cũng không né tránh, chỉ bịt chặt lỗ tai lại, dựa vào nhau cười ầm ĩ, cơn gió mãnh liệt thổi mái tóc Thiên Tình bay tán loạn, giống như rong biển bay múa đầy trời. . . . . .

Cho đến khi đoàn xe lửa thật dài mất hút trong đường hầm, Thiên Tình mới cau mày bỏ tay ra khỏi lỗ tai: "Đầu em đau quá!"

Cô nói thật lớn tiếng, Mộ Cẩn Hiên không khỏi bật cười: "Xe lửa đi qua rồi, em không cần nói lớn tiếng thế!"

"Anh cũng lớn tiếng đấy thôi!" Thiên Tình chỉ vào anh, nở nụ cười ha ha, mất hồi lâu Mộ Cẩn Hiên mới phản ứng kịp,chỉ mĩm cười.

Thiên tình nắm tay anh, bắt đầu bước từng bước dọc theo ray đi về phía trước, làn váy của cô bị gió thổi bay nhẹ lên, hai bên đường ray không xa là dây leo cỏ xanh, chen lẫn có đủ các loại hoa dại. Thiên Tình cứ bước đi, dường như không thấy mệt không muốn dừng lại, Mộ Cẩn Hiên nắm tay cô cũng không nói không rằng.

Quần áo hai người bọn họ mặc đều màu trắng, nhìn xa xa quả nhiên là một đôi trời đất tạo nên.

"Khi em lớn lên một chút, lúc học trung học đệ nhất cấp, hay xem phim trên ti vi, trong phim nữ chính cũng để nam chính nắm tay như em và anh bây giờ vậy, đi dọc theo đường ray không có điểm dừng, giống như tình yêu mãi mãi vĩnh hằng. Lúc ấy suốt ngày em ảo tưởng rồi có một ngày có thể cùng anh nắm tay nhau đi như vậy, giấc mộng này bắt đầu từ năm mười ba tuổi đến nay qua chín năm rồi, cuối cùng cũng thực hiện được."

Giọng nói Thiên Tình chợt dừng lại, cô nghẹn ngào nói, nước mắt rơi thật nhiều, phải, cô vừa thấy anh Cẩn Hiên của cô liền trở thành người hay mít ướt.

Mộ Cẩn Hiên không biết nên nói gì, bây giờ nói quá nhiều lời ngon tiếng ngọt, thì ngày sau lại càng tổn thương người nhiều hơn, anh đành duy trì trầm mặc.

"Anh Cẩn Hiên, em là người cố chấp, từ năm tuổi em đã thích anh, cho tới bây giờ hai mươi hai tuổi, em vẫn thích anh, nếu như năm 2012 thế giới không bị hủy diệt, em vẫn luôn luôn yêu thích anh, còn anh thì sao? Anh Cẩn Hiên có giống như bây giờ nắm tay của em, vẫn một mực đi mãi sao?"

Cô nghiêng mặt hỏi anh, hàng mi dài cơ hồ dính vào trên da thịt của anh, Mộ Cẩn Hiên cầm ngón tay của nàng chợt căng thẳng, trên mặt anh từ từ tràn ra nụ cười tuyệt vọng: "Thiên Tình, anh không biết nên trả lời em như thế nào...em cũng nhìn thấy, anh có vị hôn thê sắp kết hôn, anh có thể vì em, hoãn hôn lễ một lần, hai lần, nhưng anh tránh không khỏi lần thứ ba, lần thứ tư. . . . . ."

"Tại sao anh phải kết hôn với cô ấy? Anh yêu cô ấy sao?" Thiên Tình khổ sở tim như bị dao cắt, dạ dày quặn lên từng cơn đau, cô cố chịu cơn đau, sắc hồng trên mặt từ từ mất đi, trở thành trắng bệch.

"Anh quen cô ấy đã ba năm, tim của anh cũng không phải làm bằng đá." Mộ Cẩn Hiên không trả lời thẳng vào trọng tâm, anh cúi đầu, nói một câu nhẹ nhàng như vậy.

"Em hiểu, nói cách khác, cô ấy cũng có một vị trí trong lòng anh, đúng không? Ba năm tình cảm giữa anh và cô ấy , anh không dứt bỏ được, không thể nào có lỗi với cô ấy, nhất định anh phải cưới cô ấy để bồi thường, nếu vậy em yêu anh mười lăm năm tính là gì? Không sánh bằng tình cảm ba năm của anh và cô ấy sao? Trong khi em khờ dại ngu ngốc chờ anh, thì anh đang cùng người khác ân ân ái ái, anh đã sớm quên mất người tên Thân Thiên Tình này rồi phải không?"

"Thiên Tình, anh không biết em vẫn một mực chờ đợi anh. . . . . .Anh cho rằng, cho rằng. . . . . ."

"Anh cho rằng cái gì?" Thiên Tình lau nước mắt thật nhanh, cô cố chấp cười lên: "Anh cho rằng em giống như anh thay lòng đổi dạ phải không? Anh cho rằng em giống như anh đem lời hứa lúc đó vứt đi thật sao? Anh cho rằng, trên thế gian này không có cô gái nào ngu ngốc như vậy đúng không?"

"Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên nhìn cô, trong đôi mắt ẩn chứa đau xót.

"Anh không cần dùng loại ánh mắt này nhìn em." Thiên Tình cười ha ha, cố gắng kềm chế nước mắt trào ra: "Anh nhìn em như vậy, em sẽ thấy mình rất đáng thương."

"Thiên Tình. . ." Anh vẫn nhẹ nhàng kêu tên cô, đáy mắt tràn ngập đau thương.

"Anh trừ gọi tên em, còn có thể làm cái gì?" Thiên Tình nhìn anh cười lạnh: "Anh và Âu Tử Di, đã phát sinh quan hệ đúng không?"

Thiên Tình trực tiếp hỏi thẳng, mắt cũng không nháy nhìn vẻ mặt của anh. Anh hơi kinh ngạc, đáy mắt thoáng qua một vẻ bối rối, không lắc đầu, cũng không gật đầu.

"Xem ra là đúng sự thật, không trách được." Thiên Tình nhẹ nhàng gật gật đầu: "Một người bạn thanh mai trúc mã hư ảo đã bị loại bỏ ra khỏi trí nhớ, sao có thể so được với người lấy thân báo đáp an ủi tại thời điểm anh tràn đầy nhiệt huyết ?"

"Thiên Tình, em đừng nói như vậy. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên không thích nghe giọng điệu châm chọc của cô, không khỏi cau mày, đưa tay ra cầm tay của cô: "Thiên Tình, em đừng như vậy, em đã trưởng thành rồi không còn là một đứa bé, không nên như vậy. . . . . ."

"Em tình nguyện mình vẫn là đứa bé, em tình nguyện mình vẫn mới năm tuổi, còn anh bảy tuổi, như vậy em có thể ngày ngày có anh, chỉ chơi cùng anh, anh cũng sẽ không có người phụ nữ khác, Mộ Cẩn Hiên, em hận anh, em hận anh, anh có biết hay không. . . . . . Em nhớ anh bao nhiêu năm thì bây giờ hận anh bấy nhiêu, em không muốn anh kết hôn, không muốn anh gặp người phụ nữ khác, không cho anh nhìn người phụ nữ nào khác, anh là của em, anh chính là của em!"

Thiên Tình vừa kêu khóc vừa đột nhiên mở vạt áo trước ngực mình, cô cầm lấy tay Mộ Cẩn Hiên đặt vào ngực mình: "Không phải cô ấy và anh phát sinh quan hệ rồi sao? Nếu như anh đã ngủ với cô ấy sẽ phải chịu trách nhiệm, vậy bây giờ anh chạm vào em rồi, anh cũng phải chịu trách nhiệm!"

Mộ Cẩn Hiên vừa chạm vào đến phần mềm mại đội lên kia, huyết dịch cả người dường như lập tức sôi trào, trong đầu vang lên ong ong, bàn tay dán sát vào thân thể của cô khi đó như bị hút chặt vào không thể di chuyển.

"Anh Cẩn Hiên, anh muốn em đi. . . . . ." Thiên Tình nhẹ nhàng đến gần anh, cô đứng trên đường ray, thân hình cao hơn anh một chút, cô giữ chặt cổ anh kéo lại gần trong ngực mình, hơi thở của anh phả đầy trước ngực cô nóng rực, chóp mũi anh chạm vào chỗ đầy đặn của cô, Thiên Tình nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cô nỉ non, tựa hồ cảm giác như vậy cũng là hạnh phúc, ôm, hôn, tất cả thân thể của mình đều cho người đàn ông mình thích, đây là hạnh phúc.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 471

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...