Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 426

Loading...

Trao lầm tình yêu cho anh

Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chihaya-San Wa Sono Mama De Ii

Pháo Hoa, Nên Ngắm Từ Dưới Hay Bên Cạnh

" Tổng giám đốc An, bây giờ tôi đi pha lại cho ngài một ly khác được không ạ? Tôi pha rất nhanh, chỉ cần 2 phút. . ." Vừa nói Thiên Tình vừa bưng ly cà phê trên bàn lên, hướng phòng trà nước chạy biến. An Gia Khải còn chưa kịp mở miệng, người nọ đã biến mất nhanh như gió. . .

Thần sắc trên mặt của Coco vẫn như cũ, không chút thay đổi, chỉ có mi tâm càng nhíu lại sâu hơn: " Tổng giám đốc An, ngài xác định là ngài đã không chọn phải một người phiền toái để làm thư ký đấy chứ?”

"Chắc là do ngày đầu tiên đi làm, nên cô ấy quá căng thẳng thôi..." An Gia Khải nhìn cửa phòng trà nước lên tiếng giải thích.

" Tổng giám đốc An này, hình như ngài đang nói đỡ cho cô ấy thì phải? Coco hỏi lại không chút khách khí .

An Gia Khải không khỏi ngẩng đầu lườm Coco, cúi đầu ho một tiếng: "Không biết trên dưới gì cả."

"Dựa theo nội quy của phòng thư ký, người kiểu như cô ta đều đã bị sa thải hết."

"Vậy thì để cho cô ấy là người đầu tiên dỡ bỏ quy tắc của phòng thư ký xuống đi!" An Gia Khải nói xong, cũng không buồn nhìn vẻ mặt co rút lại của Coco, chuyển sang đề tài khác: "Vừa rồi cô có nói đến chuyện Công ty thương nghiệp Kinh Nhuận tuyên bố phá sản, hãy báo cáo tường tận lại cho tôi một lần nữa, sau đó nói bộ phận dự toán đưa ra một cái giá hợp lý hơn giá đã đưa ra."

Nét mặt của Coco giật giật, nhìn tổng giám đốc nhà mình: "Tổng giám đốc, giá cả ngài đã đưa ra, đã khiến cho Chủ tịch Kinh Nhuận muốn hộc máu rồi, ngài vẫn còn muốn ép xuống nữa sao?"

"Đã muốn hộc máu chẳng phải là vẫn còn chưa hộc máu sao? Tôi là thương nhân, có cách nhìn theo lập trường kinh doanh , tôi nhất định muốn dùng giá cả thấp nhất để lấy được lợi nhuận lớn nhất. Nếu như hắn không đồng ý, cũng được thôi... tôi dám cam đoan, trừ A.C của chúng ta, không ai muốn dọn dẹp cái cục diện rối rắm kia của bọn hắn đâu. Được rồi, hãy ép xuống thêm mười điểm, tôi biết cô có thể làm được."

Suốt buổi nói chuyện vẻ mặt của An Gia Khải không chút thay đổi, nhưng lại khiến cho trái tim của Coco bị co giật không ngừng. Ép xuống thêm mười điểm... thế này thì rõ ràng là người nhà Kinh Nhuận mang công ty tặng lại cho anh, sau đó lại tặng tiếp một món tiền lớn nữa làm của hồi môn rồi còn gì.

Từ trước đến nay cô vẫn biết ông chủ của mình vốn “tâm ngoan thủ lạt” (thủ đoạn độc ác), trong mắt chỉ nhìn thấy tiền bạc, ra tay khiến đối thủ nghe tin đã sợ mất mật. Nếu không làm vậy, thì làm sao chỉ mới qua hai năm trời, sản nghiệp của công ty đã biến đổi ngày một phát triển hơn như thế?

Suy nghĩ một chút là có thể hiểu được, 80% sự việc này là do cô thiên kim tiểu thư kia làm liên lụy tới Kinh Nhuận. An Gia Khải, ông chủ của cô, chẳng những lòng dạ độc ác mà còn có tính thù dai. Chẳng qua người ta là một thiên kim tiểu thư đã động lòng với anh, có ý muốn cùng ông chủ “trường tương tư thủ” (tay trong tay cả đời), nên mới bày ra một một mưu kế nho nhỏ, nói mình mang thai rồi tới bức hôn, khiến thời gian trước anh bị sứt đầu mẻ trán một chút mà thôi. Hiện tại anh tóm được cơ hội, liền ra tay chỉnh đốn người nhà cô ta đến mức trở thân không được... chậc, chậc, chậc, chậc... Đúng là một trái tim cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ độc ác.

Nhưng mà. . . Vì sao ông chủ lại đối xử với cô gái thư ký nhỏ kia giống như kiểu “thủ hạ lưu tình” thế nhỉ ? Chẳng lẽ đây là do anh nể nang mặt mũi Thân tiên sinh hay sao?

Mà lại cũng không giống với tính cách của anh chút nào... Coco vừa thắc mắc ở trong lòng, vừa xác định một kết luận cho sự việc vừa rồi của ông chủ, đó là, anh bị ông trời phái một người làm tiểu yêu tinh đến để dạy dỗ, giáo huấn anh một trận.

****************

Trong phòng làm việc rộng lớn như vậy chỉ còn lại một mình anh. An Gia Khải nghĩ đến cô gái nhỏ liều lĩnh, lỗ mãng kia đã đi quá 10 phút, vẫn còn chưa trở lại, không khỏi đứng lên đi về hướng phòng trà nước. . .

"A. . ." vừa mới đi tới cửa, đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai, tiếp theo An Gia Khải cũng cảm thấy trên người mình truyền đến một cỗ nóng bỏng. Anh còn chưa kịp phản ứng, liền nhìn thấy tiểu nha đầu kia mặc đồ công sở nghiêm trang, ôm một bàn tay vừa nhảy, vừa hét như điên. . .

Mi tâm của An Gia Khải nhíu chặt lại không sao giãn ra nổi. Ngay cả vết cà phê bị đổ hắt vào, loang trên bộ tây trang thành một mảng lớn anh cũng đã quên biến, bản thân cứ ngơ ngẩn nhìn người kia biểu diễn.

"Ôi trời. . . Ngài không có mắt sao, tôi là một người sống sờ sờ, to như thế này, ngài không nhìn thấy tôi đang đi hay sao mà lại va vào người tôi, làm tôi bị bỏng đau chết đi được đây này!"

An Gia Khải nghe cô trách móc mình, trong cơn tức giận, cô nói một mạch không hề có một dấu chấm dấu phẩy, khóe miệng anh không khỏi giật giật một phen, cảm thấy hơi oan ức.

Thấy cô đi lâu quá không trở lại, anh tốt bụng định đến xem cô thế nào, vậy mà lại bị cô mắng không có mắt. . .

Rõ ràng là chính tại cô đi giày cao gót, bưng cà phê đến chậm, nên phải chạy thật nhanh , do đó cô mới va vào người anh. . .

Đúng là oan ức chồng lên oan ức... Nhưng anh vẫn nhìn cô, còn cực kỳ lịch sự hỏi thăm cô vẻ rất quan tâm: "Cô bị bỏng có nghiêm trọng lắm không, có cần tôi đưa cô đi bệnh viện băng bó một chút không?"

"Anh nói đi!" Thiên Tình mắt đầy lệ nóng, kêu một tiếng rồi duỗi một ngón tay nhỏ đưa sang. An Gia Khải mở to hai mắt tìm nửa ngày, cũng chỉ tìm được đúng một vết bỏng nhỏ bằng hạt gạo. Anh lại cúi đầu, nhìn vết cà phê loang thành mảng lớn ở trước ngực mình, không khỏi lấy tay gạt gạt, cảm thấy có chút mệt mỏi: "Tiểu thư, cô cực kỳ tài giỏi, đã đem toàn bộ cà phê hắt vào ngực áo của tôi rồi. . ."

Thiên Tình rút ngón tay về, nhìn ngực anh, rồi lại cắn đầu ngón tay của mình, cực kỳ xấu hổ nhìn vết bẩn trước ngực anh: "Uh’m... để tôi bồi thường cho ngài bộ tây trang mới, còn cả phí trị liệu và phí tổn thất tinh thần nữa. . ."

Vốn muốn nhân cơ hội này để dùng khổ nhục kế, ai ngờ ngay bản thân mình cũng không hạ thủ được. . . Hu hu, sớm biết vậy, mình bị bỏng to bằng móng tay có phải là tốt hơn không. . .

An Gia Khải cảm thấy mình đã hiểu ra...một người con gái có thân phận như cô, mong muốn tự mình ra ngoài làm việc vất vả, không chịu sống dựa vào gia đình, trước nay cũng thật hiếm thấy. Huống chi từ nhỏ cô đã được một đống người cưng chiều cho đến tận khi lớn lên, bây giờ tuy bị tủi thân, nhưng cũng không có cái kiểu õng ẹo điệu bộ của thiên kim tiểu thư. Trong lòng anh thoáng có chút thiện cảm với cô.

"Không cần đâu, tôi cũng không bị bỏng, nhưng mà trên người cô có chỗ nào bị thương không?" Tất nhiên An Gia Khải sẽ không để cô bồi thường tiền quần áo ình, anh vẫn chưa yêu tiền bạc đến mức ấy.

"Ông chủ, ngài đừng cho là tôi khách khí, thật đấy! Tôi mang quần áo bẩn của ngài đi, đền lại ngài một bộ khác là chuyện đương nhiên mà!" Thiên Tình thấy anh nói như vậy, cho rằng anh xấu hổ, vì thế cô liền dứt khoát tiến lên một bước, cười tít mắt đầy nhiệt tình, tay chân lanh lẹ bắt đầu cởi bộ tây trang của anh. . .

"Không, không cần, thật sự không cần đâu. . ." An Gia Khải lui về phía sau từng bước một, tim nhảy vọt lên đập thình thịch... Anh không hề nghĩ tới việc cô sẽ trực tiếp làm như vậy, còn cô lại nhất định muốn cởi hết cúc áo trên bộ âu phục của anh... Anh cảm thấy sự việc tiến triển quá nhanh, có phần đột ngột, hơn nữa cô lại nôn nóng như vậy... khiến anh hơi khó chấp nhận, xem ra, thật sự là anh đã già rồi. . .

" Tổng giám đốc, ngài không cần xấu hổ đâu. . . Thật sự không có việc gì mà. . ." Thiên Tình thấy anh lui về phía sau từng bước một, lại cho là anh thẹn thùng, vì thế cô càng chủ động bổ nhào tới, dứt khoát cởi âu phục của anh ra, lôi tuột xuống. . .

Nhưng mà thật không may, cô lại giẫm phải mảnh vỡ của ly cà phê bị rơi khi nãy, cả người giống như đang đứng trên tấm ván trượt cứ thế xông lên...

"A...” Thiên Tình nhắm chặt mắt lại, phát ra một tiếng thét thật chói tai...

"Này...này... cô làm cái gì vậy? Thân Thiên Tình. . . A. . ." An Gia Khải thấy cô biến đổi đột ngột, khả năng sẽ xông tới đây, không khỏi trợn tròn hai mắt đầy vẻ kinh hãi, mà cô, do lúc này bị mất trọng tâm nên cả người liền nhào vào trong lòng anh. An Gia Khải không kịp lùi về phía sau nên bị cô bổ nhào vào người, anh lảo đảo lui lại về phía sau mấy bước rồi ngã ngồi ở trên ghế sofa... Thiên Tình cũng theo đà liền cưỡi lên người anh, cả thân thể cô ngã gọn vào trong lòng anh. . .

" Tổng giám đốc, xảy ra chuyện gì vậy. . ." Coco vừa trở về, nghe thấy tiếng động ở bên trong, liền cuống quít đẩy cửa chạy vào. . .

"A. . ." Cô lập tức che miệng lại, nhìn thấy một màn ướt át ở bên trong. . . Ông chủ của cô, một người luôn luôn phúc hắc, cẩn thận, lão luyện, ác nghiệt, lại bị người khác “Bá Vương ngạnh thượng cung” sao ?

Hơn nữa... hơn nữa, không ngờ ông chủ lại bị một cô bé con tấn công, thậm chí ngay cả áo cũng đã bị cởi ra hết. . . Mà cơ thể lại đang ở tư thế nữ trên, nam dưới. . . omg! Thế giới hỗn loạn thật rồi. . .

"A. . ." Thiên Tình sững sờ hồi lâu, mới phát hiện ra tư thế của mình thật quá mức nóng bỏng. Cô bật dậy ngay lập tức, che kín đôi mắt, kêu the thé...

"Tôi...tôi... tôi không nhìn thấy gì hết... tôi, tôi không hề nhìn thấy Tổng giám đốc đùa giỡn với nữ thư ký. . . Tôi sẽ không nói ra ngoài. . ."

Coco thấy thế, lui ra ngoài theo đúng phép tắc, còn thuận thế đóng cửa lại rất nhanh. . . Nhưng còn tiếng hét rất to kia, dù thế nào nghe cũng thấy không được thích hợp. . . Âm thanh có thể tốc cả mái nhà lên ấy, đoán chừng đã sớm truyền khắp cả phòng thư ký rồi cũng nên. . .

An Gia Khải bày ra khuôn mặt đen sì, dường như nước bắt đầu chảy ra thành giọt rồi.

Thiên Tình, người vừa có tiếng thét chói tai đến “bách chuyển thiên hồi” (rung chuyển trời đất) kia, cúi đầu lúng ta lúng túng, từ giữa kẽ tay cô len lén ngắm nghía vẻ mặt tối tăm của ông chủ, trái tim cô không khỏi nhảy dựng lên , đập thùng thùng thùng rất nhanh...

*******************

(*) Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Chuyện kể rằng lần nọ Hán Sở tranh hùng, giằng co quyết liệt suốt mấy tháng mà thắng bại vẫn bất phân. Trận chiến này khiến già trẻ lớn bé đều mỏi mệt khổ đau, tiếng oán thán ngập trời ngập đất. Hạng Vũ thấy thế bèn nói thẳng với Lưu Bang rằng: “Thiên hạ náo loạn đã nhiều năm, cũng vì hai người chúng ta. Bản vương muốn đơn thân độc mã khiêu chiến với Hán vương, hai ta sống mái một phen, đừng để con dân thiên hạ phải tiếp tục chịu khổ.” Lưu Bang cười đáp: “Ta thích đấu trí chứ không đấu sức.” Hạng Vũ bèn lệnh ột tráng sĩ xuất chiến, chẳng ngờ ngay lập tức gã tráng sĩ nọ bị thủ hạ của Lưu Bang (vốn là thiện xạ kỵ binh) bắn chết. Sở Bá Vương thập phần tức giận, tự mình khoác khôi giáp cầm vũ khí tiến lên ứng chiến. Chì cần Hạng Vũ trừng mắt một cái, tên thiện xạ kỵ binh kia đã run như cầy sấy, buông cung tếch thẳng về thành…

Nghĩa rộng của cụm từ “Bá vương ngạnh thượng cung” rất đơn giản, chính là… R.A.P.E. “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” tạm hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ” ; mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian” [aka “rape”] ; mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên cổ nhân vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” đặng thay thế cho hai từ “cưỡng gian”.

Loading...

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 427

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc tập 425

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...