Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi tập 1685

Loading...

Động phòng hoa chúc sát vách

Hòe Viên

Thiên Sát Cuồng Đao

Azure And Claude

Ngay cả bản thân cũng không nghe được giọng nói của chính mình, mấy ngày nay, bao sự dày vò, gặp mặt, thật ra cũng chỉ để nói một câu, "Chúc muội hạnh phúc!"

Còn có thể nói được gì khác sao?

Chính mình không đủ mạnh, không có năng lực,...Cho nên cũng chỉ có thể như vậy?

Thị vệ bên người dẫn ngựa đến, Hoàng Phủ Giác giẫm lên bàn đạp xoay người lên ngựa, đột nhiên đầu vô cùng đau đớn, giống như bị khoét ra, lại cảm thấy bụng cũng vô cùng đau, hắn thét lên một tiếng, lập tức ngã xuống ngựa.

Hoàng Phủ Giới hoảng sợ, cũng bất chấp lau đi nước mắt, hắn nhảy xuống ngựa, "Ngũ ca, ngũ ca, huynh sao vậy?"

Sắc mặt Hoàng Phủ Giới trắng bệch như giấy, cố gắng mở mắt ra, cố sức nhìn về phía trước, "Rượu, rượu,...độc."

Trong lòng Hoàng Phủ Giới chấn động, "Trong rượu có độc? Không thể nào, không thể nào!"

Rượu là do hắn tự mình theo lệnh của phụ hoàng chuẩn bị, từ trong bảo khố của phụ hoàng lấy ra, sao có thể có độc?

Trước đó hắn cũng đã uống.

Không thể nào....

"Nhị ca!"

Lòng Hoàng Phủ Giới đau như cắt, chân tay run rẩy, cố nén xuống sợ hãi, xoay người lên ngựa, vội chạy đuổi theo.

Nhị ca và Tô quốc công uống rất nhiều, rất nhiều, nhiều hơn cả ngũ ca.

Nếu ngũ ca bị như vậy, vậy bọn họ...

Hoàng Phủ Giới không dám nghĩ tiếp, rốt cuộc là ai đã hạ độc, là ai?

Ngựa của Hoàng Phủ Giới là con ngựa được chọn lọc có thể đi ngàn dặm, nhưng sao vẫn chưa đuổi kịp bọn họ?

Có lẽ bọn họ không có chuyện gì, cho nên đã đi xa, trong lòng hắn hy vọng như vậy, nhưng cũng không dám dừng lại.

Thị vệ đi theo bị hắn bỏ lại rất xa.

Hoàng Phủ Giới không biết đã chạy được bao lâu, sau đó con ngựa thật sự không chạy được nữa, ngã xuống, hắn nhảy xuống ngựa tiếp tục đuổi theo...

Đến khi hắn cảm thấy chính mình không thể chạy được nữa, hắn ngửi được mùi máu tanh trong không khí.

Hắn không dám nghĩ thêm, rút đao tiến lên, nhìn thấy trên đất toàn xác chết, những thi thể này hầu hết là hắc y che mặt, cũng có hắc y bị chém rách lộ ra áo trắng bên trong.

Tuyết trắng rơi khắp nơi, cảnh tượng hết sức dọa người.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, không còn một ai sống sót, không thấy mấy người Hoàng Phủ Cẩn.

Hắn đứng giữa đám thi thể, khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?

Trong đầu hắn hiện lên một ý nghĩ, hắn vội vàng lắc đầu, "Không thể nào!"

Đám thị vệ cuối cùng cũng đuổi đến nói, cũng bị cảnh tượng trước mặt dọa cho ngây người, chân tay luống cuống nhìn xung quanh, thị vệ trưởng vội nhảy xuống xem xét thi thể, lại cho người quay về bẩm báo.

Chương 1699:

Hoàng Phủ Giới giống như phát điên hét lớn: "Lập tức đuổi theo tề vương, nhất định phải tìm thấy bọn họ."

Ánh mắt hắn đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

Đám người thủ hạ không dám thất lễ, trưởng thị vệ lập tức phân phó, sai người chia thành các tổ, chia ra các phương hướng để tìm kiếm, ven đường có gặp trạm dịch hay huyện trấn phụ cận, có thể yêu cầu giúp đỡ.

Hoàng Phủ Giới cũng không quay về, hắn cho hạ trại ở gần đó, huy động một số lớn thị vệ và người xung quanh tìm kiếm.

Đến giờ dậu có tin truyền đến, ngũ điện hạ trúng kịch độc, các ngự y đều bó tay, tình hình nguy cấp.

Hoàng đế triệu hắn lập tức hồi cung, Hoàng Phủ Giới không muốn nghĩ đến, hắn còn chưa biết được tin tức của nhị ca.

Nửa đêm, cuối cùng cũng có được tin của đám người Hoàng Phủ Cẩn, bọn họ ở một thôn nhỏ cách thành mười dặm dưỡng thương, thị vệ đi theo đã chết hơn nửa, Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt đều bị thương, tỷ muội Lan Nhược bị trọng thương.

Tô Nhân Vũ, đã chết!

Nghe xong tin này, Hoàng Phủ Giới lập tức ngất đi, hắn thật sự quá mệt rồi.

Khi tỉnh lại, hắn đã ở trong cung, là đám thị vệ đưa hắn về.

Tô quốc công đã chết!

Hắn trừng mắt nhìn khung tranh, trong tranh là long thủ hàm châu, quang huy mênh mang, nhưng lại khiến hắn cảm thấy lạnh.

May mà nhị ca không có chuyện gì, Mạt Nhi cũng không có chuyện gì.

Chợt hắn nhớ tới điều gì đó, xoay người đi, giống như một cơn gió đi về phía cung Càn Thanh, thị vệ ngăn hắn lại, "Điện hạ mời quay về, bệ hạ đã nghỉ ngơi không muốn gặp ai."

Hoàng Phủ Giới không chịu, nhất định phải đi vào, thị vệ kia liền đưa ra ý chỉ của hoàng đế, "Bệ hạ nói, nếu người sốt ruột, không bằng đi thăm ngũ điện hạ, tình hình hiện giờ của ngài ấy đang rất nguy cấp."

Hoàng Phủ Giới có chút mờ mịt, không thể hiểu được chuyện vừa xảy ra.

Nhị ca không có việc gì, Tô quốc công đã chết, ngũ ca trúng kịch độc...

Vì sao hắn lại không có chuyện gì?

Đúng rồi, chính mình không uống rượu? Không đúng, chính mình có uống ba bát, vì sao lại không có việc gì?

Chẳng lẽ hắn trúng tà, chính mình hạ độc nhưng không nhớ?

Hắn bước thấp bước cao đi tới, bất tri bất giác đi đến bên ngoài tẩm cung của hoàng hậu.

Tẩm cung này đã sớm bị niêm phong, người ngoài không được tùy tiện đi vào.

Hắn nhớ trước kia nhị ca hay đến nơi này, bởi vì chỗ ở của Thục phi ở giữa hậu cung của tiên hoàng, nơi này có kỷ niệm ấu thơ của nhị ca.

Hắn theo bản năng trèo tường vào, đối với hắn hiện giờ, độ cao của tường không làm khó được hắn.

Hắn lảo đảo đi vào bên trong, lại bị một bóng đen ngăn lại ngoài cửa, thì ra đó là Lưu Ngọc.

Sắc mặt Lưu Ngọc không tốt, giọng nói có chút vô lực, "Điện hạ, mời người quay về.

Loading...

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc Thiên Tài Tiểu Vương Phi tập 2087

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...