Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 12

Loading...

Hợp Âm Thứ Bảy

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tình Yêu Trên Cùng Một Dòng

Tam Giới Hàng Ma Lục

Chương 12

Phương Chấn Đông thật sự biết làm hoành thánh, Hàn Dẫn Tố nhìn từng viên một tròn to ôm trọn sủi cảo từ bàn tay anh làm cảm thấy không thể tưởng tưởng nổi.

Hàn Dẫn Tố để chày cán bột xuống, không khỏi tò mò mà liếc nhìn sang anh. Áo sơ mi đã mở hai nút ở cổ, tay áo xắn lên tận cùi chỏ để lộ ra cánh tay tráng kiện. Bàn tay của anh rất lớn, có thể nhìn thấy đầy vết chai và rất dày nữa.

Cánh tay trái có một vết sẹo dài, có vẻ như là vết thương cũ, nhìn qua có chút dữ tợn nhưng nhìn thật hài hòa với người anh đến kỳ lạ, cả người toát lên khí thế hào sảng.

Máu và mồ hôi chắc là yếu tố làm nên một người quân nhân, Hàn Dẫn Tố chưa từng gặp một quân nhân chân chính nhưng trong ấn tượng của cô, bọn họ phải là người chảy máu, rớt đầy mồ hôi cũng không đổ lệ, là con người vô cùng rắn rỏi. Phương Chấn Đông vô cùng phù hợp.

Có thể nhìn thấy anh là người rất nghiêm cẩn, ngay cả trong lúc này vẫn đứng thẳng hiên ngang, từng động tác lưu loát vô cùng.

Chiếc cằm của anh rất mê người, cái loại rắn rỏi khiến cô muốn mang tranh ra vẽ, chợt chạm phải ánh mắt của Phương Chấn Đông, cô sợ hết hồn theo bản năng định chạy nhưng chợt nhận ra là rất khó.

Vẻ mặt của anh vẫn như vậy nhưng trong ánh mắt của anh có thứ gì đó thật sâu trong đáy mắt chợt lóe lên làm người ta nhất thời không đoán ra được, cô cũng không đoán ra được. Chớp chớp mắt mấy cái, cô dời mắt nhìn chỗ sủi cảo trên khay.

Cô gói từng viên thật khéo léo, Phương Chấn Đông thì nặn viên đặt vào trong, có một loại mập mờ kỳ quái giống như cô và anh vậy….

"Tôi đi nấu sủi cảo"

Như muốn chạy trối chết, Hàn Dẫn Tố bưng sủi cảo vào phòng bếp, ánh mắt Phương Chấn Đông nhìn theo, khóe miệng không khỏi giật giật. Ăn xong sủi cảo, dọn dẹp xong, Hàn Dẫn Tố càng đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ trên tường, kim đồng hồ chỉ tám giờ mà Phương Chấn Đông một chút ý định đi cũng không thấy.

Hai người ngồi vào sofa xem tivi, trên TV đang thông báo tin tức gần đây có nhiều vụ trộm trèo lên các căn hộ cao tầng, cảnh báo mọi người phải chú ý, hơn nữa là vào dịp cuối năm.

Phương Chấn Đông vô cùng nghiêm túc, xem xong tin tức chợt đứng dậy, Hàn Dẫn Tố cũng lon ton theo sau. Phương Chấn Đông nhìn trong nhà một lượt rồi đi thẳng vào phòng ngủ của cô.

Hàn Dẫn Tố còn chưa kịp ngăn cản thì anh đã đẩy cửa đi vào, trong lòng Hàn Dẫn Tố chợt tức giận! Sao anh ta có thể tùy tiện như vậy? Nhưng chỉ có thể hét thầm trong lòng, chưa dám phản kháng người đàn ông này.

Vừa đi vào phòng ngủ của Hàn Dẫn Tố, Phương Chấn Đông không khỏi hơi ngẩn ra, nơi này tràn ngập hương vị của cô, cái loại hương thơm nhàn nhạt như mùi trên người cô.

Gian phòng này đơn giản mà sạch sẽ chỉ toàn màu trắng, màu trắng của những nét chạm trổ đầu giường, màu trắng của tủ, ngoài ra cũng không còn gì khác. Trên tường có một bức tranh lớn làm xua tan đi vẻ đơn điệu khiến cho không gian căn phòng có chút ý vị.

Rèm cửa sổ được kéo qua một bên, Phương Chấn Đông đẩy cửa sổ ra, đưa tay thử kéo thanh hàng rào bằng inox. Hàn Dẫn Tố khẽ cả kinh, mới vừa rồi nhìn anh kéo hàng rào cô có cảm giác như nếu anh vừa dùng chút lực thì hàng rào sẽ đứt lìa ra.

Người đàn ông này vô cùng khỏe, cô còn nhớ rõ ràng anh chỉ cần xách một tay có thể xách cô sang một bên.

"Buổi tối nhớ khóa cửa sổ bên trong lại.”

"Hả?"

Trong lòng Hàn Dẫn Tố không khỏi nóng lên, thì ra là vì anh lo lắng cho sự an toàn của cô. Người đàn ông này hoàn toàn thích hành động, không thích nói chuyện, nhưng mỗi hành động đều có mục đích rất rõ ràng, không chút dây dưa.

Hàn Dẫn Tố không tự chủ nhớ lại Trịnh Vĩ, lúc hắn theo đuổi cô luôn lấy cô làm đối tượng săn sóc, thường xuyên làm cố làm cô vui vẻ như muốn lấp đầy khoảng thời gian phiền muộn của cô.

Ban đầu Mộ Phong cảm thấy cô gả cho Trịnh Vĩ là điều không thể tưởng tượng nổi thật ra cô cũng không biết, không muốn yêu. Trải qua cuộc hôn nhân của cha mẹ, mẹ chịu đựng bị cha phản bội, đối với tình yêu cô đã không còn dám mơ tưởng.

Bất kể Trịnh Vĩ là người như thế nào, nhưng trước đây hắn cũng từng mang lại ấm áp cho cô. Thật ra thì cô cảm thấy từ khi mẹ cô mất, cô bị chứng thiếu hụt ấm áp. Luôn theo bản năng đi đến những nguồn ấm áp, vì toàn thân cô từ trái tim đến tay chân đều lạnh lẽo như băng, cái loại lạnh lẽo đó không phải lúc nào cũng có thể chịu được, cần phải có ngoại lực mới không bị chết rét.

Cùng Trịnh Vĩ kết hôn một mặt nào đó cũng là muốn trốn tránh thực tế, và hướng đến nguồn ấm áp, nhưng cô không biết, sau lưng ấm áp đó là lạnh lẽo hơn băng vạn năm.

Ký ức lướt qua trong đầu cô rồi biến mất, Phương Chấn Đông đã kiểm tra tất cả cửa sổ, xoay người lại nhìn thấy cô đang ngơ ngẩn, anh không khỏi chau mày.

Nét mặt của cô có chút buồn bực, hình như vừa mới nhớ ra chuyện gì đó không vui, cô đứng ngược sáng với phòng ngủ, bóng hình nửa ẩn nửa hiện dưới bóng đèn có chút cô đơn như người thiếu phụ đang u sầu.

Phương Chấn Đông không thích Hàn Dẫn Tố như vậy, cô phải là người tràn đầy sức sống, anh thích cái dáng vẻ chần chừ lúc nãy của cô, vừa muốn mở miệng lại không dám, nhìn đáng yêu vô cùng.

Chính cô chắc cũng không biết ý nghĩ trong lòng cô đã hiện rõ lên mặt mình, thật đúng là tiểu nha đầu không hơn không kém.

Phương Chấn Đông nhìn đồng hồ, rốt cuộc có lương tâm mà nói:

"Tôi phải đi."

Những lời này đối với Hàn Dẫn Tố như câu thần chú giải trừ tất cả, trong nháy mắt chợt linh hoạt trở lại, bước chân cũng nhẹ nhàng vô cùng bước nhanh đến móc treo lấy quân trang và mũ đưa cho anh.

Phương Chấn Đông chau mày nhìn chằm chằm cô thật lâu:

"Cô rất hi vọng tôi đi?"

"Á. . . . . ."

Khuôn mặt nhỏ của Hàn Dẫn Tố đỏ lên, mắt chớp chớp mấy cái:

"Không, không, điều này, chính là vì cảm thấy anh rất bận nên sợ làm trễ nãi công việc của anh.”

Phương Chấn Đông gật đầu một cái:

"Đúng là rất vội."

Đưa tay tiếp nhận y phục mặc vào, nhanh chóng cái từng nút áo, quân trang mặc trên người anh càng làm anh thêm cao ngất, giống như cây tùng sống hiên ngang bất khuất trên núi tuyết vậy. Càng nhìn anh càng giống một khối băng cứng cỏi.

Hàn Dẫn Tố giúp Phương Chấn Đông cài nút áo xong, ánh mắt long lanh đưa cái mũ cho anh, khóe miệng anh không khỏi nhếch lên, cầm cái mũ đội lên đầu, cô vô cùng sung sướng mở cửa ra.

Phương Chấn Đông liếc cô một cái, đúng là không muốn tiễn anh đi rồi:

"Vậy, anh lái xe chậm một chút, tôi không tiễn nữa.”

Hàn Dẫn Tố còn thiếu cầm khăn mà vẫy nữa, Phương Chấn Đông quay đầu lại nhìn cô một cái:

"Ngày mai tôi tới đây, tìm người giúp cô thay rào chắn cửa sổ.”

Nghe nói xong Hàn Dẫn Tố đơ người ngay tại chỗ.

Khi Hàn Dẫn Tố phục hồi lại tinh thần thì Phương Chấn Đông đã đi rồi, cô tức muốn đạp cửa. Ngồi ở sofa hờn dỗi, người đàn ông này sao mặt dày như thế, hay là quân nhân đều là như vậy? Hoặc là anh ta có ý đồ gì bất lương với mình? Không, điều này là không thể, mình và anh ta chẳng bao giờ có khả năng.

Nhưng quả thật chính cô nhìn vào cũng biết chẳng có gì là bình thường ở đây cả, hai người bọn họ tựa như đôi vợ chồng lâu năm vậy, cô và Trịnh Vĩ kết hôn hai năm cũng chưa từng như vậy.

Còn đổi hàng rào chắn gì nữa? Cô cảm thấy rất chắc chắn, hơn nữa cô đang ở tầng mười sáu sẽ không có trộm trèo vào, đâu phải là người nhện? Không phải như thế là quá thừa thãi ư? Mà đây là phòng của cô, cô muốn thay thì cũng không thể đòi tiền chủ nhà. Nhưng cô cũng thừa hiểu rõ, Phương Chấn Đông đã nói chắc chắn sẽ làm.

Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình cũng kỳ lạ, cô cùng anh ta tính cả hôm nay mới gặp nhau hai lần nhưng anh ta đang muốn làm gì cô cũng biết, cũng chính bởi vì biết nên theo bản năng không dám phản kháng mới bị người đàn ông này lấn lướt hết.

Hàn Dẫn Tố đột nhiên hiểu tại sao bây giờ anh ta vẫn còn độc thân, căn bản không có người phụ nữ nào dám ở cùng với anh ta, phải thật dũng cảm.

Vương Đại Bưu mới vừa vào đoàn bộ, Phùng Chính ủy sửng sốt rồi đập bàn quát lên:

"Tại sao lại trở lại, không phải bảo các cậu đi theo Đoàn Trưởng sao? Mấy cái đứa này chạy về đây làm gì? Làm trễ nãi chính sự lão tử đây sẽ lột da các cậu.”

Vương Đại Bưu đứng nghiêm chào:

"Báo cáo chính ủy, trinh sát Vương Đại Bưu đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ."

Nói xong, nhếch môi cười hắc hắc, Lão Phùng thận trọng dò hỏi:

"Thế nào? Nhìn thấy chưa, thật có đối tượng?"

Vương Đại Bưu gật đầu một cái:

"Thật đã có rồi."

Phía sau Lý Chí Bảo chen miệng vào:

"Chị dâu quá đẹp, nhìn bộ dạng so với Thúy Hoa trong thôn của tôi còn đẹp hơn.”

"Cậu thôi đi!”

Vương Đại Bưu tức giận trừng mắt liếc hắn một cái:

"Mắt của cậu bị gì đó hả? Cái tấm ảnh nhìn đã muốn nổi da gà kia tôi cũng đã xem qua, làm sao có thể so sánh với chị dâu của chúng ta.”

Mặt Lý Chí Bảo đỏ lên, đứng nghiêm ngay ngắn:

"Báo cáo Chính ủy, Đại đội trưởng của chúng tôi nhìn trộm ảnh của tôi, đây có tính là lỗi không ạ? Trên TV đã nói rõ, đúng rồi, đây là xâm phạm riêng tư của người khác.”

Lưu Thanh Sơn phụt ra một tiếng cười, Vương Đại Bưu xoay người lại đập đầu hắn một cái:

"Nhóc con, cậu được lắm! Học tố cáo cơ à, đó là tôi muốn xem, cái người là cậu mà cậu đặt trong lòng cứ cố khoe khoang là ai mà đi đâu cũng bảo là Thúy Hoa xinh đẹp trong thôn nên mới liếc một cái.”

"Được rồi, được rồi! Tôi hỏi chuyện của Đoàn Trưởng các cậu sao lại nhảy đến đây, Vương Đại Bưu.”

Lão Phùng kêu, Vương Đại Bưu vội vàng đứng nghiêm chỉnh:

"Giờ thì báo cáo tình huống cho tôi nào, đừng nói lằng nhằng.”

Vương Đại Bưu gãi gãi đầu, nhìn chừng không thấy ai mới thấp giọng nói:

"Chính ủy, tôi thấy Đoàn Trưởng của chúng ta đang trâu già gặm cỏ non, cô bé kia mới chừng hai mươi, hoàn toàn khác biệt với chúng ta, bộ dạng như mùa xuân, vô cùng xinh đẹp.”

Phía sau Lưu Thanh Sơn cũng nói theo:

"Tôi nhìn so với cô văn công lần trước nhảy cái điệu gì ở vùng Tấn Cương, à Salsa, so với cô Salsa còn đẹp hơn, hơn nữa vô cùng khí chất, đúng không Đại Quân?”

Lý Chí Bảo gật đầu như giã tỏi nói:

"Chỉ là có chút gầy, tôi nhìn thấy có vẻ không được chăm sóc tốt, người như gió thổi có thể bay được.”

Lão Phùng dở khóc dở cười, trong lòng cảm thấy đội trinh sát nên được tăng cường huấn luyện, ba cậu lính này là nòng cốt mà đang nói cái gì vậy?

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 67

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...