Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 23

Loading...

Hồi Kí Tội Lỗi

Tứ Đại Tài Phiệt : Gặp Gỡ Đại Nhân Vật Tỷ Phú

Thần Thoại Hy Lạp

Thiên Hạ Đệ Nhất Sủng Phi

Chương 23

Trong điện thoại truyền đến giọng Phương Chấn Đông vô cùng mạnh mẽ và dứt khoát khiến trong lòng Chu Á Thanh than thở: Kết hôn cũng là cô, ly hôn cũng là cô, còn có thể nói gì được nữa.

Thật ra thì chính cô cũng không hiểu lắm, kết hôn là mộng giấu sâu trong lòng hơn hai mươi năm, giấc một đã trở thành sự thật nhưng lại có chênh lệch vô cùng lớn. Chu Á Thanh không thể thích ứng nổi. Anh có thể tỉnh táo hờ hững cùng cô làm chuyện vợ chồng, giống như một nghi thức không hề có chút kích tình. Anh có thể sau tân hôn hai ngày bỏ cô ở lại để về nơi đóng quân vì Quân Khu đang có đợt diễn tập lớn. Bởi vì anh là một quân nhân, mà nói thật Chu Á Thanh cũng không thể hiểu, cô cũng cố để làm một quân tẩu nhưng anh không cho cô cơ hội.

Anh không bao giờ nói chuyện của anh với cô, chung đụng giữa hai người hoàn toàn không phải là vợ chồng. Hôn nhân như vậy khiến Chu Á Thanh thất vọng cực độ. Ngoài thất vọng thì kiêu ngạo tự đáy lòng bắt đầu trỗi dậy. Cô xúc động mà nói lời muốn ly hôn, thật ra thì cô chỉ lấy cớ giận dỗi một chút hoặc là uy hiếp người đàn ông kia, nhắc nhở anh rằng mình chính là vợ của anh. Không phải là người phụ nữ có cũng được, không có cũng không sao.

Mà Phương Chấn Đông không chút do dự gật đầu. Giấy chứng nhận ly hôn cầm trong tay Chu Á Thanh mới biết mình đã làm khéo thành vụng rồi. Mặc dù có hối hận thì cũng không thể trở lại được. Cô luôn muốn biết hiện giờ anh thế nào, luôn luôn nhớ đến anh.

Chu Á Thanh âm thầm thở dài mở miệng:

"Năm mới em có ghé qua nhà một chuyến, mẹ nói anh vẫn ở quân khu, anh có khỏe không?”

Cho dù hai người ly hôn, Chu Á Thanh vẫn gọi mẹ anh là mẹ vô cùng tự nhiên. Phương Chấn Đông nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang len lén theo dõi anh, khóe môi giật giật rồi nói vào điện thoại ba chữ:

"Tôi rất khỏe."

Tiếp theo đó là yên lặng, Chu Á Thanh lại thấy thất bại. Đây chính là vấn đề lớn nhất giữa cô và anh, bọn họ không có đề tài để nói chuyện, không có ngôn ngữ tình cảm cơ bản nhất để trao đổi. Cô đã thử qua nhiều lần nhưng vẫn thất bại.

Căn bản là không thể nắm bắt được người đàn ông kia, vẫn trầm mặc, Chu Á Thanh không thể không mở miêng được:

"Anh bảo trọng, năm mới vui vẻ!”

Thả điện thoại xuống rơi xuống thảm, Chu Á Thanh cảm thấy mình buồn cười đến hoang đường rồi ngửa đầu uống hết ly rượu. Cửa kính phản chiếu một người phụ nữ phong tư trác tuyệt, xinh đẹp ưu nhã, những chữ này gắn ở trên người cô như hình với bóng nhưng vì cái gì mà Phương Chấn Đông lại có thể làm như không thấy? Anh cũng không gọi cô, anh cũng không bao giờ nghĩ tới cô nói muốn ly hôn cũng chỉ là chút thủ đoạn kiêu ngạo của phụ nữ mà thôi. Mà anh cứ thuận nước đẩy thuyền cùng cô “Một đao cắt đứt” như vậy?

Giữa gian phòng không lớn, khoảng cách hai người cũng không xa, hơn nữa lại vô cùng yên tĩnh nên Hàn Dẫn Tố có thể nghe được giọng nữ mơ hồ từ điện thoại truyền ra. Mặc dù chỉ có vài lời nhưng cô có thể đoán được người phụ nữ kia và Phương Chấn Đông nhất định không phải là mối quan hệ tầm thường.

Giống như một chậu nước lạnh dội xuống đầu, hoàn toàn tưới tỉnh trái tim đang đi chệch quỹ đạo của cô, Hàn Dẫn Tố đột nhiên cảm thấy có phải mình trong mắt Phương Chấn Đông có phải là người quá tùy tiện? Dễ dàng cho anh tiến tới từng bước, hơn nữa lại phát triển đến tình cảnh mập mờ như thế này?

Mặc dù anh từng bước từng bước mà ép sát, nhưng nếu cô vẫn kiên định thì sẽ không nhanh chóng tan rã như vậy. Hoặc là trong tiềm thức của cô vẫn còn ý nghĩ ngu ngốc nào đó, hoặc là lần đầu tiên gặp mặt anh đã để lại cho cô cảm giác yên lòng, có lẽ là do cô thương tích khắp người nên cần một bờ vai vững chãi. Mà anh hiên ngang xông vào, cũng không nói gì nên không thể nào. Cô và Phương Chấn Đông căn bản là hai thế giới không liên quan gì đến nhau.

Phương Chấn Đông cứ như vậy nhìn cô gái nhỏ trên giường, ánh mắt cô từ nhẹ nhàng chuyển sang lạnh băng, cả người cô cuộn trong chăn, đầu cúi xuống không biết đang suy nghĩ điều gì nhưng toàn thân cô tràn ngập sự cự tuyệt:

"Thật xin lỗi, tôi muốn ngủ."

Giọng nói như muỗi kêu truyền đến nhưng vào tai anh cực kỳ rõ ràng. Mặc dù anh là quân nhân xuất sắc nhưng chuyện liên quan đến phụ nữ anh lại chẳng biết điều gì. Mà người chuyên huấn luyện quân nhân như anh những chuyện rắc rối của phụ nữ anh làm sao hiểu nổi.

Chính vì như vậy thái độ của Hàn Dẫn Tố khiến anh vô cùng không hài lòng. Anh thích cô ở bên cạnh anh không có chút khoảng cách nào, cứ nằm trong ngực anh, cứ ngượng ngùng mềm mại như vậy.

Anh vô thức đưa tay muốn chạm vào cô, cô không ngẩng đầu nhưng như có mắt ở sau gáy nhanh chóng tránh xa ra, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh.

Ánh mắt làm cho anh vừa vươn tay ra trong nháy mắt khựng lại, ánh mắt mềm yếu nhưng đầy vẻ cứng rắn và cự tuyệt như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.

Anh thu tay về, xoay người đi ra ngoài. Lúc cô muốn thở phào một hơi thì anh lại trở lại với túi thuốc trên tay.

Hàn Dẫn Tố sửng sốt:

"Để tôi tự làm!”

Phương Chấn Đông đứng vậy bàn tay quyết không cho cô cự tuyệt thò vào trong chăn lôi chân bị thương của cô ra rồi bôi thuốc.

Hàn Dẫn Tố cảm thấy thật bất đắc dĩ, rốt cuộc người đàn ông này muốn thế nào đây? Cô thật không hiểu, cảm thấy mình nên nói rõ ràng với anh:

"Phương Chấn Đông, anh giúp tôi rất nhiều, tôi vô cùng cảm kích nhưng…..”

Hàn Dẫn Tố dừng một chút rồi tiếp tục:

"Tôi không phải là người phụ nữ tùy tiện.”

Anh dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn lên, thật lâu sau mới mở miệng:

"Hàn Dẫn Tố, tôi là quân nhân. . . . . ."

Nhìn thân ảnh cao ngất của Phương Chấn Đông biến mất sau cánh cửa mà cô thật lâu vẫn chưa định thần lại được. Anh có ý gì vậy? Cô không hiểu, mình và anh ta như ông nói gà bà nói vịt chẳng thể khai thông được. Ý cô nói là vậy nhưng vào tai anh như đá chìm xuống biển. Cô không hiểu có phải là anh không hiểu ý cô mà đáp lại bằng lời luôn không thể nào giải thích được.

Anh ta là quân nhân với việc cô không phải là người tùy tiện có gì liên quan tới nhau?

Mặc kệ thế nào thì Hàn Dẫn Tố đã quyết định sẽ xác định khoảng cách với Phương Chấn Đông. Điều đáng mừng là cô bị thương không nặng nên hai ngày sau vết sưng đã xẹp xuống, mặc dù có chút đau nhưng đi bộ thì không thành vấn đề.

Mà ngày nghỉ phép của Phương Chấn Đông cũng hết, cô thở phào một hơi, trong lòng có chút mông lung không gọi tên nhưng cô cố lắc đầu cho nó biến đi.

Tâm tình Phương Chấn Đông lại vô cùng buồn bực trở về đoàn bộ, mặt đen như đít nồi. Kể từ đêm đó đột nhiên tiến triển xong, anh vốn cho rằng hai người sẽ không có bất đồng nào nữa nhưng ngay hôm sau lại không như vậy. Còn hơn cả lúc trước, cô gái nhỏ vừa xa cách vừa khách khí, không kiêu ngạo và cũng không tự ti mà đối xử với anh làm anh không biết anh đã mắc lỗi gì. Nhưng anh biết cô gái nhỏ đang cố ý xa lánh anh.

Nhưng người chưa từng bao giờ biết biểu đạt thiện ý như anh căn bản sẽ không biết mình mắc lỗi ở đâu. Mà cảm giác của anh cực kỳ khó chịu, cô gái nhỏ kia cứ nhàn nhạt khách sáo với anh như vậy khiến anh vô cùng bức bối.

Mặt Đoàn Trưởng đen như mặt Bao Công, vừa vào nơi đóng quân thì từng cậu lính thấy một cái là biến mất tăm. Họ biết lúc Phương Đoàn Trưởng khó chịu sẽ biết tức thời mà trốn xa, đụng phải họng súng đã lên nòng là điều không tốt.

Đáng tiếc, mặc dù mông của mọi người trong Đoàn Tăng Cường đã biến thành mông khỉ mọc đuôi thì lại quên Phương Đoàn Trưởng của bọn họ lại chính là Tôn Ngộ Không.

Phương Đoàn Trưởng căn bản không vào phòng làm việc mà trực tiếp đi đường vòng đến sân huấn luyện. Năm mới vừa qua xong khí trời vẫn còn lạnh cũng không có nhiệm vụ huấn luyện nào cộng thêm việc Đoàn Tăng Cường vừa mới từ Miền Nam cứu trợ xong mới về. Lại làm nhiệm vụ tưởng chừng như không tưởng có thể thành công như vậy cũng khiến nổi danh cả quân khu và làm đẹp mặt thủ trưởng.

Trong lòng Thủ trưởng cũng xót xa quân mình vội vàng tự mình hạ lệnh để anh em trong Trung Đoàn nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng ăn uống tẩm bổ giống như là nuôi thiên lý mã vậy. Mong vỗ béo chúng cho thân thể cường tráng để đợi đến khi khẩn yếu mới đem ra ngoài khoe khoang được.

Vốn là chuyện vô cùng tốt như vậy nhưng đáng tiếc đám sói chết bầm này lại không thích rảnh rỗi. Mà mỗi khi rảnh rỗi lại sinh sự, hơn nữa kẻ đầu têu lại là Đại đội trưởng trinh sát Vương Đại Bưu.

Ban đầu khi vào Đoàn Tăng Cường hắn cuồng vọng không tưởng tượng nổi, ỷ vào mình là người đã qua thử thách về kỹ năng quân sự vuốt mặt không thèm nể mũi hễ gặp ai cũng nổ.

Đoàn Tăng Cường ai cũng là mũi nhọn thì làm sao chịu được điều này, hai ngày ba bữa không phải là đối kháng thì là tỉ thí bắn bia làm cho cả Tăng Cường Đoàn như võ đài mà không thể thắng được tên tiểu tử này.

Vương Đại Bưu thì càng đắc ý, nghĩ mình sẽ vượt qua được Phương Chấn Đông trở thành người anh hùng trẻ tuổi. Sau đó lại vô số lần nghĩ mình không việc gì phải rụt đầu lại, nhìn mấy khuôn mặt xảo trá như thế này căn bản là không có ý tốt gì rồi.

Hắn bị Phương Đoàn Trưởng diệt cho chút hỏa khí cũng không còn. Từ bắn bia đến đối kháng đến lắp súng thua đến mất quần, cái mặt không biết núp vào đâu cho đỡ thẹn. Đến giờ nhớ tới vẫn còn thấy hoảng. Cho nên Vương Đại Bưu mặc dù kiêu căng như lại là con chuột trong tay Phương Chấn Đông một tiếng cũng không dám ho he.

Nhưng lúc con cọp không có ở đây, thì con khỉ lại được thể làm loạn, mấy này này Phương Chấn Đông không có ở đây hắn liền ngứa ngáy cả người liền thách đấu với Đại Đội trưởng đội Nhị Liên Triệu Dũng.

Làm lính cũng không cần phải lải nhải, không phục, được thôi! Cấp dưới kiêu căng là Vương Đại Bưu thì Đại đội trưởng Triệu Dũng cũng không phải là người không ra gì, cũng là nam tử hán cao năm thước cả, người nào thấy cũng phải kính nể.

Hai người sóng vai nhau vào sân huấn luyện, anh một quyền tôi một cước cứ thế mà triển khai mà cộng thêm lính hai bên không ai phục ai cứ đứng bu lại vừa cổ vũ vừa khích bác nhau, chỉ thiếu ẩu đả nữa mà thôi.

Cả sân huấn luyện loạn như lũ cóc nằm trong hố, lúc Phương Chấn Đông đi vào chính là tình cảnh này đập vào mắt. Ở giữa hai người như hai con trâu điên cứ húc nhau như là gặp phải kẻ thù giết cha vậy, không ai nhường ai, ra tay càng ngày càng hung ác.

"Nghiêm!"

Phương Chấn Đông vừa bước vào vừa hô to, cả sân lặng ngắt như tờ. Giọng nói của Phương Đoàn Trưởng có tác dụng cực lớn, phàm là người của Tăng Cường Đoàn không ai là không thể sơ sót vừa nghe một cái thì liền phản ứng ngay. Mà hai con trâu mù quáng kia còn mắt điếc tai ngơ.

Cho đến khi Phương Chấn Đông lên tiếng gọi thì cả hai mới giật mình vội đứng nghiêm chỉnh.

Phương Chấn Đông đi vòng quanh hai người ba vòng, trên mặt cả hai đều sưng vù xanh xanh tím tìm thật là nhếch nhác. Sống lưng thẳng tắp nhưng mắt vẫn không chịu buông tha cho đối phương cứ nhìn nhau chằm chằm hận không thể đâm trên người đối phương thành mấy lỗ thủng.

Phương Chấn Đông đứng ở trước mặt Vương Đại Bưu.

"Vương Đại Bưu!"

"Có!”

"Cậu nói rõ một chút, chuyện gì đang xảy ra? Người quá ngứa ngáy hay xương cốt cứng nên muốn thoải mái?”

Vương Đại Bưu cũng không phải là đứa ngốc, đầu dưa chuyển một cái, tránh nặng tìm nhẹ mở miệng:

"Báo cáo Đoàn Trưởng, không phải như vậy, tôi và Đại đội trưởng đội Nhị Liên đang tỷ thí với nhau.”

"A! Tỉ thí với nhau?"

Phương Chấn Đông dường như hiền hòa gật đầu một cái, rồi sắc mặt biến đổi:

"Đã như vậy, Vương Đại Bưu, Triệu Dũng, giờ tôi lệnh cho hai cậu tiến lên để “luận bàn” với tôi một chút!”

Tác giả có lời muốn nói: đối với các vị thân hữu mong mỏi có thịt xin nói rằng các bạn thật không thuần khiết, không thuần khiết, không thuần khiết….(niệm 1000 lần)

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 24

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 22

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...