Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 36

Loading...

Phong Mang

Kinh Thiên Kỳ Án

Thế Giới Hỗn Loạn

Bunbu Ryoutou - Saikyou Saichi No Sodatekata

Chương 36

Trịnh Vĩ ngồi ở trong góc phòng chờ hút thuốc không có vẻ nào là chú rể đang hạnh phúc cả, sắc mặt có chút âm trầm phiền não. Hàn Dĩnh đã trang điểm xong, đám dâu phụ cũng tới chúc mừng cô dâu nhưng nhìn sắc mặt của chút rể liền cùng nhau rối rít ra ngoài.

Hàn Dĩnh cầm hộp phấn trên tay hung hăng ném lên bàn trang điểm, xoay người nhìn Trịnh Vĩ. Khuôn mặt vừa mới miễn cưỡng tươi cười đã biến mất tăm:

"Anh có ý gì đây? Không muốn lấy tôi sao? Nói chuyện đi chứ?”

Trịnh Vĩ cầm điếu thuốc trên tay để trên gạt tàn có chút giễu cợt hỏi lại:

"Không muốn cưới là có thể không cưới sao?”

Sắc mặt Hàn Dĩnh tức giận đến trắng nhợt, càng gần đến ngày kết hôn thì hai người càng mâu thuẫn xung đột. Hai người cũng đã vạch mặt nhau không cần giả bộ nữa, Trịnh Vĩ ngày càng làm cho chuyện thêm trầm trọng. Nhưng chuyện đã đến nước này thì Hàn Dĩnh có chết cũng không cho phép hắn hối hận.

Hàn Dĩnh ha ha cười hai tiếng:

"Đừng cho là tôi không biết, trong lòng anh còn khúc mắc về Hàn Dẫn Tố. Tôi có thể cho anh một tin vui là hôm nay cô ta sẽ đến.”

"Cái gì?"

Trịnh Vĩ trừng mắt lên:

"Sao cô ấy lại tới?”

Hàn Dĩnh cũng không thèm nhìn hắn, soi gương vuốt vuốt sa đội đầu:

"Đương nhiên rồi, chẳng lẽ anh quên cô ta là chị gái tôi. Còn nữa….nghe nói vị quân nhân hôm đó cũng đến, nguời ta bỏ anh xong thì lập tức leo lên cành cao. Tôi khuyên anh một điều là không nên gây chuyện, phá hỏng quân hôn là vào tù đó.”

"Quân hôn?"

Trong lòng Trịnh Vĩ không khống chế được ghen tỵ và hối hận. Mặc dù biết vị quân nhân tên là Phương Chấn Đông có mối quan hệ chỉ sợ là không phải là bình thường với Hàn Dẫn Tố thế nhưng khi nghe chính miệng Hàn Dĩnh nói ra lọt vào tai hắn chói không thể tả được. Mà hôm nay, giữa tình cảnh này Hàn Dẫn Tố tới đây vì khoe khoang trả thù hay là nhìn hắn đang hối hận đến mức nào?

Triệu Hồng cùng bà Trịnh đẩy cửa đi vào không khỏi sửng sốt. Trịnh Vĩ cũng không thèm nhìn Triệu Hồng và bà Trịnh lạnh mặt xoay người đi ra ngoài. Bà Trịnh không khỏi âm thầm thở dài, thật không biết có phải là oan nghiệt đời trước hay không mà kiếp này chọc phải sao chổi là Hàn Dĩnh.

Hàn Dĩnh cũng không phải là Hàn Dẫn Tố, bởi vì Hàn Dẫn Tố có muốn bóp tròn hay méo đều tùy ý mình, bà Trịnh đã quá hiểu điều đó. Nhưng đứa em gái này so với chị nó không giống như Bà Trịnh muốn, muốn công việc thì không có công việc, khí chất thì không có khí chất, đã thế còn gian ngoan lười biếng cái gì cũng tham lam chiếm hết.

Vì trong bụng của cô ta có cháu trai nên bà mới nhịn nhưng Hàn Dĩnh cũng không phải ngồi không, cô ta dùng những từ thô bỉ nhất để uy hiếp. Nếu không chịu cưới cô ta thì chuyện này sẽ đến tai lãnh đạo của Trịnh Vĩ.

Ban đầu công việc của Trịnh Vĩ là do hai người quỵ lụy đưa tiền nhờ người khác chạy chọt mới được vào sở giao thông. Nếu Hàn Dĩnh náo loạn không thành công thì sự nghiệp mới gây dựng chưa được bao lâu sẽ tan tành mà gia đình cũng không phải có gia thế sẽ chẳng còn đường mà ngóc lên được.

Bà Trịnh cũng là điển hình của kẻ chuyên bắt nạt kẻ yếu, lần này gặp phải người như Hàn Dĩnh cũng đành không muốn ngậm bồ hòn làm ngọt thì cũng phải ngậm. Nhưng nhìn tình cảm hai người càng ngày càng xung đột thật phiền chết đi được, ngay cả đến lúc này rồi không biết còn gây sự chuyện gì nữa.

Bà Trịnh quét Triệu Hồng một cái rồi cười gượng gạo:

"Tiểu Dĩnh, không phải là mẹ coi thường bà thông gia mới nói với con nhưng làm vợ thì phải dịu dàng một chút. Có câu lấy nhu khắc cương mới được, con như vậy Tiểu Vĩ sao thoải mái được.”

Hàn Dĩnh cũng chẳng thèm nể mặt mẹ chồng, nghe thế cười:

"Mẹ, Trịnh Vĩ là do mẹ sinh nên mẹ bênh vực là đúng. Nhưng mẹ hỏi anh ta một chút xem đó là lỗi của con sao? Là anh ta cố tình bới móc, mẹ nói phải lấy nhu khắc cương thì con không tin đâu. Chị gái con dịu dàng như thế có khắc được đâu.”

Bà Trịnh bị Hàn Dĩnh chẹn họng trên mặt có chút co quắp. Triệu Hồng vội mắng át đi:

"Tiểu Dĩnh, bớt tranh cãi một tí, trưởng bối đã bảo nên sửa thì sửa không thì phải nỗ lực thêm, nghe lời là được.”

Quay sang cười giả lả kéo tay bà Trịnh:

"Bà thông gia, con bé nhà tôi từ nhỏ đã bị tôi chiều quá nên hư rồi, lớn như vậy mà như trẻ con ấy. Nhưng bà cũng nên bao dung à. Dù sao thì trong bụng nó cũng đang có cháu trai bà phải không?”

Sắc mặt bà Trinh hơi hòa hoãn một chút, biết hai mẹ con nhà này đang muốn nói chuyện với nhau nên tùy tiện nói đôi câu rồi ra ngoài để lại chỗ cho hai mẹ con. Sau khi bà Trịnh bước ra khỏi cửa, Triệu Hồng mới dí dí đầu Hàn Dĩnh:

"Con ngu thế! Sao lại dám đối đầu với mẹ chồng? Mẹ thấy con với Trịnh Vĩ có vẻ cũng không sâu sắc lắm, hắn dám mèo mỡ bên ngoài lần đầu thì sẽ có lần hai. Con không dụ dỗ được mẹ chồng thì tương lai chắc chắn sẽ bị thua thiệt. Bằng khối thịt trong bụng con cũng không thể bào đảm cả đời yên ổn được đâu.”

Hàn Dĩnh xoay người ôm hông Triệu Hồng làm nũng:

"Mẹ, mẹ yên tâm đi! Con không phải là Hàn Dẫn Tố, làm được gì thì con sẽ làm. Đúng rồi, Hàn Dẫn Tố bảo hôm nay tới à?”

Triệu Hồng trầm xuống hừ một tiếng:

"Nó đồng ý đến, mà chuyện lần trước con bảo nó với người sĩ quan kia là thật à? Là Đoàn Trưởng, là thủ trưởng sao có thể nhìn trúng người đàn bà đã ly hôn được?”

Trong mắt Hàn Dĩnh trong nháy mắt xông lên ghen tỵ tràn đầy, nanh nọc nói:

"Mẹ, mẹ nói xem sao vận khí của cô ta lại tốt như vậy?”

Triệu Hồng thở dài, sửa sang lại áo cưới cho cô rồi nghiêm chỉnh nói:

"Được rồi, con cũng đừng gây sự với nó nữa. Con phải quan tâm đến chính mình, từ giờ nhớ hòa hảo với Trịnh Vĩ đi, ít xen vào chuyện khác.”

Nói là nói như vậy, nhưng Triệu Hồng làm sao hiểu rõ nỗi hận trong lòng Hàn Dĩnh. Đã vướng mắc trong lòng bao nhiêu năm đời này cũng không thể nào giải được. Hơn nữa khi đối mặt với Hàn Dẫn Tố cái loại lửa ghen ghét ấy như hóa thành chất độc.

Phương Chấn Đông vẫn là một thân quân trang nghiêm túc đoan chính, thân thể vẫn cao ngất và bộ dáng vẫn như một bức tượng được đẽo gọt tỷ mỉ khiến cho khí chất vô hạn của anh ngày càng khuyếch trương. Trên vai hai sao ba vạch ở dưới ánh mặt trời sáng lấp lánh đứng ở chỗ nào người đàn ông này cũng chính là nhân trung chi long (rồng giữa đám người).

Lái xe là Tiểu Lưu hưng phấn đến mức hai tay đều phát run, các ngón tay để ở vô lăng ngây người thật lâu. Không nghĩ tới chuyện lớn như vậy lại rơi xuống một cái rầm lên đầu mình.

Có thể cả Đoàn Tăng Cường, ngay cả anh nuôi cả của ban cấp dưỡng cũng xem như là người nhà ai ai cũng chỉ mong có thể nhìn kỹ chị dâu. Đến cả Vương Đại Bưu, Lý Chí Bảo, Lưu Thanh Sơn đã được gặp nhưng chỉ mới được nhìn xa xa một cái bây giờ cũng như kiến bò trong chảo. Cả Đoàn Tăng Cường đang hận không thể xông lên.

Làm cảnh vệ cho Đoàn Trưởng là cảnh vệ viên Tiểu Lưu dĩ nhiên biết hôm nay Đoàn Trưởng muốn đi gặp chị dâu, nhưng không ngờ hôm nay lại để cho hắn lái xe. Lúc định thần lại thì cả người hắn liền lập tức run lên. Nhìn ánh mắt người khác thậm chí cả Phùng Chính ủy cũng tràn đầy hâm mộ. Lái xe chở Đoàn Trưởng ra khỏi quân khu mà trong lòng vô cùng hồi hộp.

Phương Chấn Đông để cho Tiểu Lưu lái xe là bởi vì nghĩ lát nữa gặp Phương Nam cùng ăn cơm nên thế nào cũng uống rượu. Hôm nay tạm thời ra ngoài nhưng tối còn phải trở về nên sợ không tiện.

Vốn từ lúc bắt đầu anh cũng không có ý nghĩ là giấu giếm chuyện này nhưng cá tính của anh không thích phô trương lên mà thôi. Đến lầu dưới tiểu khu, anh suy nghĩ ngắn gọn là ở dưới lầu chờ là thỏa đáng nhất và tiết kiệm thời gian nhất. Kẻo khi vừa nhìn thấy cô gái nhỏ kia liền không nhịn được mà đem cô đè dưới thân.

Sau khi quan hệ được mở ra thì như thác nước đổ ào ào không thể thu lại được. Hơn nữa lại là cô gái trong lòng mình nhìn trúng nên khiến cho người vốn có tiếng lành đồn xa là giỏi khắc chế chịu đựng cũng không thể nào mà nhịn nổi.

Gọi điện thoại xong rồi để xuống đã thấy bộ dáng Tiểu Lưu rõ ràng là đang kích động không khỏi lắc đầu bật cười. Đám tiểu tử này….

Hàn Dẫn Tố vừa đi ra liền nhìn thấy Phương Chấn Đông đang đứng nghiêm trang đợi mình ở đó, còn có một anh lính đứng phía sau anh đang nhìn chằm chằm mình khiến cô không khỏi bất ngờ. Cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Phương Chấn Đông lại mang theo cả lính của mình tới.

Cho tới bây giờ cũng biết là cô gái nhỏ của anh rất xinh đẹp nhưng bây giờ Tố Tố mang lại cho anh cảm giác có thể gọi là kinh ngạc. Cô mặc chiếc áo khoác lông cừu màu xanh dương nhạt, mái tóc dài vấn lên thành một búi tóc đằng sau gáy, vài sợi tóc mai buông xuống làm hiện lên vẻ phong tình hiếm thấy. Tuy chỉ mang trang sức trang nhã nhưng lại xinh đẹp khiến cho hai mắt người ta tỏa sáng.

Cái loại xinh đẹp tinh xảo mỹ lệ đó như một hồ nước trong vắt ở trong khe núi chảy ra chậm rãi chảy xuôi vào lòng của Phương Chấn Đông. Ánh mắt Tiểu Lưu cũng ngơ ngẩn, đây chính là vợ nhỏ của Đoàn Trưởng bọn họ, sẽ là chị dâu của Đoàn Tăng Cường! Thật là đẹp quá à! Xinh đẹp tựa như tiên nữ chẳng trách mà cứng rắn như tảng đá như Đoàn Trưởng cũng mềm nhũn ra rồi.

Phương Chấn Đông rất tự nhiên nắm lấy vai Hàn Dẫn Tố, cánh tay tựa như kìm sắt căn bản không cho phép cô giãu giụa chút nào đã bị anh kẹp chặt:

"Tố Tố, đây là cảnh vệ viên của anh, Tiểu Lưu!"

Phương Chấn Đông mở miệng giới thiệu, Tiểu Lưu lập tức phục hồi tinh thần lại, xoạt một tiếng đứng nghiêm trang ngay ngắn, giơ tay lên chào theo kiểu quân nhân, lớn tiếng hô:

"Chào chị dâu, em là Lưu Xuân Sinh của Đoàn Tăng Cường!”

Khuôn mặt nhỏ của Hàn Dẫn Tố đỏ lên có chút quẫn bách không biết đối phó với tình huống này như thế nào đành lắp bắp mà nói:

"À! …. Chào cậu!”

Giọng nói nhỏ nhẹ trong trẻo vào tai Lưu Xuân Sinh tựa như tiếng kêu của sơn tước giữa rừng già. Chẳng trách mà Đoàn Trưởng lại giấu như vậy, cô vợ như vậy nếu hắn là Đoàn Trưởng cũng phải cất thật kỹ..

Phương Chấn Đông vỗ vỗ đầu hắn:

"Lên xe!"

Tiểu Lưu lúc này mới gãi gãi đầu:

"Vâng!"

Hàn Dẫn Tố chợt có chút hiểu về Phương Chấn Đông, ý nghĩ trong lòng Tiểu Lưu cũng vậy không chút nào giấu giếm bộc lộ hết lên mặt không chút nào quanh co vô cùng trực tiếp. Nhưng với Hàn Dẫn Tố cô lại tuyệt đối không ghét điều này, anh chàng lính mắt to mày rậm này trông thật đáng yêu.

Dẫn Tố phát hiện vì Phương Chấn Đông mà mình giống như đang tiến vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, ở trong lòng người đàn ông này không ngờ lại có cảm giác vô cùng thực tế vào an tâm.

Mới vừa bước vào lễ đường, Hàn Dẫn Tố liền hối hận, cách làm của mình thật ra thì có chút ngây thơ và buồn cười, hơn nữa loại này ngây thơ buồn cười này Phương Chấn Đông lại biết rõ ràng nhưng lại cố ý dung túng càng làm cô cảm thấy có chút không có đất chung thân.

Muốn xoay người lại thì lại vừa hay nhìn thấy Trịnh Vĩ cùng Hàn Dĩnh đi tới. Cô và Phương Chấn Đông tới muộn buổi lễ cũng sắp kết thúc mà sự xuất hiện của cô hiển nhiên là hấp dẫn sự chú ý của phần lớn tân khách. Dù sao thì phần lớn những tân khách này phần lớn là đồng nghiệp của Trịnh Vĩ, đối với Hàn Dẫn Tố cũng không xa lạ.

Vốn là đáng thương cho Hàn Dẫn Tố nhưng khi nhìn thấy cô lại bị cô làm cho kinh ngạc, trong nháy mắt trật tự đảo ngược, tất cả ánh mắt đều đổ dồn sang bên này cứ như vậy mà tò mò ngắm nhìn.

Trịnh Vĩ trên mặt vốn là nụ cười miễn cưỡng lại càng thêm miễn cưỡng, đắc ý chồng chất trên mặt Hàn Dĩnh cũng tản đi hết. Hàn Thanh Sơn đứng lên:

"Tiểu Tố, vị này là?"

Hàn Dẫn Tố có chút khó khăn, trên mặt Hàn Dĩnh xẹt qua một tia chờ mong. Ánh mắt Phương Chấn Đông rơi trên người Hàn Thanh Sơn, Tố Tố có vài điểm giống người đàn ông này nếu đoán không nhầm thì chính là cha của Tố Tố. Quả nhiên cô nhỏ giọng nói:

"Đây là cha của em!”

Xác nhận được Phương Chấn Đông lập tức cung kính đứng ngay ngắn, giơ tay chào theo lễ quân nhân:

"Chào cha! Con là Phương Chấn Đông, hôn phu của Tố Tố. Vẫn chưa có cơ hội đến nhà ra mắt, mong cha tha lỗi!”

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 37

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 35

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...