Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 38

Loading...

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng

Đại Thiên Kỳ Hảo Ký Truyện

Reo Và Mabu

Chương 38

Phương Nam thật không một người trước sau như một, luôn luôn quy củ, cuộc sống không hề có chút thú vị như anh trai mình lại đột nhiên đem đến cho cô điều kinh sợ như vậy. Cô giáo Hàn, khi cô thấy anh trai đẩy cửa tiến vào tay vẫn nắm lấy tay một cô gái khiến cô có chút trợn mắt cứng lưỡi.

Đến đây Phương Nam đột nhiên hiểu, không trách mà lần trước nhìn thấy cô giáo Hàn cô cảm thấy cô ấy biểu hiện có chút gượng gạo. Giờ vừa nhìn liền biết đây rõ ràng là hai người đang yêu nhau.

"Cô gái?"

Đột nhiên Phương Nam cảm thấy mình đã già rồi, xem ra anh trai mình quả thật đã tìm cho cô một chị dâu nhỏ. Mà cái tên Tiểu Phong, cái tên tiểu phản đồ này…. Phương Nam cúi đầu không khỏi bật cười. Tiểu Phong đã sớm chạy vụt đến sà vào lòng cô giáo Hàn, kêu một tiếng khéo léo đến giòn tan:

"Con chào cô giáo Hàn!”

Ánh mắt sáng trong chớp chớp nhìn sang cậu rồi nhanh chóng đứng nghiêm chào theo kiểu quân nhân:

"Chào thủ trưởng!”

Phương Chấn Đông không khỏi mỉm cười:

"Chào đồng chí Tiểu Phong, thật cực khổ cho đồng chí!”

Tiểu Phong lập tức lớn tiếng trả lời:

"Vì nhân dân phục vụ!"

Nhìn bộ dạng hai cậu cháu vô cùng hài hước khiến cho không khí xấu hổ tản đi không ít. Trong lòng Hàn Dẫn Tố cực kỳ không tự nhiên, nguyên nhân chủ yếu cũng vì em gái của Phương Chấn Đông không phải là người hoàn toàn xa lạ. Trước kia vì vấn đề của Tiểu Phong cũng từng trao đổi ngắn ngủi qua, nhưng trước đây chỉ là quan hệ giữa giáo viên và gia đình học sinh, còn bây giờ thân phận…..Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Dẫn Tố bắt đầu không ngừng được nóng lên.

Đứng bên cạnh Phương Nam là một người đàn ông rất ôn tồn nho nhã, tuổi có vẻ lớn hơn Phương Nam không nhiều, trên người anh mang vẻ khí chất học giả. Mà Phương Nam thì xinh đẹp ưu nhã không phải cái kiểu con nhà khuê tú kiêu ngạo mắt cao hơn đầu mà trên người cô mang một vẻ lắng đọng mê người. Cả người cô toát lên vẻ tự tin khiến cho mọi cử chỉ của cô đều mang vẻ rất gợi cảm.

Ánh mắt Phương Nam rơi vào cánh tay mãi không chịu buông của anh trai khiến cô không khỏi mỉm cười. Nhìn anh trai cô như vậy quả có chút không quen. Hàn Dẫn Tố cởi áo khoác, anh trai cô thuận tay cầm lấy, động tác hai người tự nhiên thành thạo ăn ý như một đôi vợ chồng lâu năm.

Hòa hợp, giữa hai người này có một loại hòa hợp không thể nói nên lời. Phương Nam có chút không ngờ tới, cô khẽ nhíu mày, anh trai cô lần này quả thật rất thật lòng rồi.

Ánh mắt Phương Nam lại rơi trên người Hàn Dẫn Tố không nhịn được mà cẩn thận dò xét cô. Trong ấn tượng của cô, cô giáo Hàn là một cô gái Giang Nam điển hình, một loại xinh đẹp dịu dàng và vô cùng khéo léo. Cô ấy và người cứng nhắc như anh trai mình có vẻ như là không liên quan gì với nhau nhưng khi đứng sóng vai cùng nhau lại hài hòa đến kỳ lạ. Ít nhất so với Chu Á Thanh, Phương Nam thích Hàn Dẫn Tố hơn.

Phương Chấn Đông nắm tay Hàn Dẫn Tố giới thiệu:

"Đây là Phương Nam, Thừa Tuyên, Tiểu Nam. Còn đây là chị dâu của hai người Hàn Dẫn Tố!”

Phương Chấn Đông giới thiệu làm Hàn Dẫn Tố có chút luống cuống, không khỏi đỏ mặt trừng mắt liếc anh một cái. Phương Nam đem ngạc nhiên ngoài ý muốn đè lại trong lòng và cười khe khẽ:

"Chị dâu, hôm nay mới chính thức gặp mặt, em là Phương Nam. Chị cứ gọi em là Tiểu Nam là được.”

Hàn Hàn Dẫn Tố không tự chủ thở phào một cái. Phương Nam có vẻ như là người dễ thân thiết, phải nói bữa cơm này coi như là khách và chủ đều vui vẻ. Phương Nam tính lanh lẹ hay nói so với chồng cô Vệ Thừa Tuyên có chút trầm lặng nhưng Hàn Dẫn Tố để ý thấy mỗi khi Phương Nam nói chuyện, ánh mắt cha của Tiểu Phong rất tự nhiên nhìn vào vợ của mình, cái loại ánh mắt nồng ấm mang theo tia cưng chiều và dung túng. Đây là đôi vợ chồng vô cùng hạnh phúc và mỹ mãn, cuộc đời có người đàn ông như vậy làm bạn thì người phụ nữ nào còn dám mơ ước nào hơn.

Hàn Dẫn Tố không khỏi quay sang nhìn Phương Chấn Đông ngồi bên cạnh vừa gặp ánh mắt của anh. Khuôn mặt anh mặc dù lạnh lùng nhưng ánh mắt của anh lại hoàn toàn ngược lại. Nơi sâu thẳm trong đáy mắt anh sáng lên một thứ tình cảm không tên khiến mặt cô không tự chủ mà nóng lên.

Hàn Dẫn Tố đưa tay xoa xoa khuôn mặt của mình, đứng lên xin lỗi mọi người rồi đi thẳng đến wc ở cuối dãy hành lang.

Cô vừa khuất bóng thì Phương Nam lập tức hiện nguyên hình:

"Phương Chấn Đông, anh có ý gì đây? Chuyện kết hôn là trò đùa sao? Cha mẹ mình còn chưa biết mà anh đã quyết định rồi, điều này có thể nói được sao? Anh định đối phó với người nhà mình thế nào đây?”

Vệ Thừa Tuyên kéo kéo tay vợ nhắc nhở:

"Tiểu Nam, nhỏ giọng một chút nào. Cô giáo Hàn quay lại mà nghe được còn tưởng em là bà cô độc ác đấy!”

Phương Nam bị chồng hiếm khi dí dỏm nói đùa sắc mặt giãn ra, nghĩ một chút rồi nói thẳng:

"Nói đi, có chuyện gì mà khiến anh phải đi đường vòng thế này? Đây không phải tác phong của anh trai Phương Chấn Đông của em.”

Phương Nam rất hiểu rõ anh trai của mình, Phương Chấn Đông là một người đàn ông khinh thường việc giở thủ đoạn. Hành động lần này chắc chắn bên trong phải có chuyện gì đó. Phải nói rằng Phương Gia với địa vị hiện tại cũng không cần đến hôn nhân môn đăng hộ đối để dệt hoa trên gấm, hơn nữa hai vị thân sinh Phương Gia lại là người coi như là tư tưởng đổi mới cũng không có thiên hướng bè phái. Cô giáo Hàn dịu dàng lại xinh đẹp lại vừa lúc anh trai mình nhìn trúng, cô cảm thấy cha mình sẽ không phản đối. Trừ khi có nguyên nhân khác, cho nên cô muốn hỏi rõ, dù sao cũng cần nói trước để biết hậu quả mà lường.

Phương Chấn Đông trầm mặc chốc lát rồi mở miệng:

"Tố Tố vừa li hôn trước đây không lâu."

"Cái gì?"

Nhưng lời Phương Chấn Đông vừa nói như ném ra một trái bom làm Phương Nam nổ tung. Khi cô phục hồi lại tinh thần mới ý thức được tình nghiêm trọng của vấn đề, cha mẹ không quan tâm đến gia thế địa vị nhưng là người đã một lần kết hôn cô không nghĩ cha mẹ sẽ tiếp nhận.

Phương Nam có chút nghi ngờ nhìn anh trai:

"Phương Chấn Đông, anh không phải là người thứ ba nhúng tay vào khiến người ta ngoại tình đấy chứ?”

Ánh mắt Phương Chấn Đông sắc bén quét tới khiến Phương Nam vội vàng xua tay:

"Được, được rồi, là do em thuận miệng nói chút thôi!”

Sắc mặt Phương Nam có mấy phần nghiêm trọng:

"Cô giáo Hàn biết về nhà chúng ta chứ?”

Phương Chấn Đông không gật đầu mà cũng không lắc đầu, sau đó nói một câu:

"Người cưới vợ là anh!”

Phương Nam không khỏi âm thầm thở dài, anh trai từ trước đến giờ chuyên quyền độc đoán quán, nhưng chuyện này cô không cho rằng cha mẹ sẽ khuất phục:

"Anh! Anh yêu cô ấy đúng không?”

"Yêu?"

Phương Chấn Đông sửng sốt, rất trực bạch lắc đầu một cái:

"Anh không hiểu những thứ đó nhưng lần đầu tiên anh thấy cô ấy anh chỉ muốn ôm lấy cô ấy mà bảo vệ trong lòng mình.”

Đôi mắt Phương Nam chợt sáng lên, ai nói anh trai cô không biết lãng mạn? Hay với con người cứng nhắc như anh trai mà có thể xảy ra được tình yêu đẹp nhất thế gian?

Lúc Hàn Dẫn Tố đẩy cửa tiến vào liền nhạy cảm cảm thấy không khí nơi này so với lúc nãy có chút khang khác. Thật ra cô hiểu rất rõ, Phương Chấn Đông bá đạo và tình nguyện muốn kết hôn với cô nhất định là sẽ không dễ dàng. Gia thế của anh cô biết không nhiều nhưng mơ hồ hiểu là vô cùng hiển hách và hôm nay ở lễ đường khi vị lãnh đạo tự xưng là Tiểu Dương với bộ dạng khúm núm cũng đã rõ ràng phần nào.

Mặc dù xã hội giờ tiến bộ nhưng thiên hướng bè phái vẫn còn tồn tại, mặc dù không phải là gia tộc hiển hách gì cho cam nhưng ban đầu cha mẹ Trịnh Vĩ đều nghĩ như vậy, thường xuyên lấy điều đó ra mà khó chịu với cô.

Sau khi Hàn Dẫn Tố ly hôn với Trịnh Vĩ cô đã thầm thề, đời này nhất quyết không cho mình đặt vào tình cảnh như vậy nữa. Nhưng mà Phương Chấn Đông chính là biến chuyển lớn nhất của cuộc đời cô, từ lúc bắt đầu không thích ứng được cho đến khi dần dần thành thói quen. Mà đáy lòng cô đã mơ hồ có một hy vọng xa vời có thể có một tương lại với Phương Chấn Đông, liệu có phải cô đã quá tham?

Phương Nam tựa vào vai chồng nhìn chiếc xe Jeep của anh trai xa dần trong tầm mắt. Nụ cười trên mặt cô cũng có chút tối lại:

"Thừa Tuyên, cha mẹ em nhất định sẽ phản đối, anh bảo nên làm gì bây giờ?”

Ngược lại Vệ Thừa Tuyên lại cười nhẹ:

"Em nha, chỉ thích buồn lo vô cớ. Anh trai em thế nào em còn không biết sao? Chỉ cần anh ấy đã quyết thì dù trái đất bị hủy diệt thì cũng không thể thay đổi, huống chi anh ấy còn yêu cô giáo Hàn, em còn chưa nhìn ra sao? Rất yêu, chỉ cần có tình yêu thì trải qua chút mưa gió thì sợ gì, chỉ có thể làm cho tình yêu của họ thêm kiên trinh thôi.”

Phương Nam xì cười, ngẩng đầu lên nhìn chồng, ánh mắt trong suốt sáng lên:

"Tựa như ban đầu của chúng ta vậy!”

Trong đôi mắt Vệ Thừa Tuyên cũng sóng sánh:

"Tựa như ban đầu của chúng ta vậy!”

"Mẹ, con muốn đi doanh trại với cô giáo Hàn, không… mợ chơi. Hai người thật là vội, cô giáo Hàn…không…mợ thích chơi với con, con thích nhất là mợ.”

Vừa nói rối rắm nhíu nhíu mày:

"Về sau con nên gọi là cô giáo hay là mợ đây? Thật là phức tạp à!”

Vợ chồng hai không khỏi nở nụ cười, Phương Nam xoa xoa đầu con trai:

"Ở trường học gọi là cô giáo, nơi khác thì gọi là mợ, lần trước không phải con đã nói là muốn đến khu vui chơi của thiếu nhi sao? Hôm nay cha mẹ đều rảnh nên dẫn con đi được không?”

"Oa a!"

Tiểu Phong hoan hô một tiếng.

So sánh với sự sung sướng của Tiểu Phong thì lúc này Hàn Dẫn Tố vừa rối rắm lại vừa hối hận. Mới vừa rồi Phương Chấn Đông hỏi về chuyện công tác của cô, cô liền nói thật là thứ hai mới bắt đầu đi làm. Hai mắt của anh bắt đầu sáng lên, lửa đáy mắt tăng vọt khiến Hàn Dẫn Tố có mấy phần sợ sệt.

Quả nhiên, Phương Chấn Đông với người thường không phải một loại. Anh không khác gì thổ phỉ, lên lầu dọn mấy bộ y phục cho cô, ngay cả cửa cũng không cho cô vào, trực tiếp ép cô lên xe luôn, mục đích chính là đến ổ thổ phỉ Đoàn Tăng cường của anh.

Hàn Dẫn Tố phản đối không hiệu quả, cùng một chỗ với Phương Chấn Đông cho đến giờ cô vẫn luôn là người yếu thế. Cô cảm thấy mọi chuyện như đi lệch khỏi quỹ đạo càng ngày càng xa không biết sẽ đến nơi nào nữa.

Tiểu Lưu vừa lái xe vừa trong lòng không khỏi bội phục Đoàn Trưởng. Không hổ là Đoàn Trưởng, đến cửa không cho phép chị dâu phản đối trực tiếp tóm lên xe mang đi. Từ gương chiếu hậu cũng có thể thấy sắc mặt có chút buồn bực của chị dâu khiến Tiểu Lưu không khỏi cười hiền.

Hắn có thể dám đảm bảo chị dâu mà vào Đoàn Tăng Cường nhất định uy lực sẽ lớn như bom nguyên tử. Giờ hắn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt nhấp nhổm của Phùng Chính ủy.

Phương Chấn Đông không nghĩ lại gặp được chuyện tốt như vậy, anh vốn đang không thoải mái, cô vợ nhỏ trước mặt như miếng thịt nóng hôi hổi dâng tới miệng nhưng không thể nuốt vào đành phải cố nhịn. Vừa nghe cô có ba ngày nghỉ liền vô cùng mừng rỡ, so với đạt được công lớn còn sướng hơn đâu còn hơi sức mà trông nom chuyện cô gái nhỏ phản đối.

Việc đăng ký kết hôn sẽ theo cô nhưng chuyện tối nay cô phải nghe anh, không có chuyện thương lượng. Trên mặt anh vẫn lạnh lùng nhưng trong lòng lại bắt đầu tượng tưởng đến ba ngày tới, hơn nữa vào buổi tối…..

Nghĩ đến đây trong lòng anh chợt như lửa đốt, đốt lục phủ ngũ tạng của anh đến khó chịu. Quay sang nhìn tiểu bach thỏ bên cạnh, buồn bực tất nhiên đã hết và đang bắt đầu quan sát phong cảnh bên ngoài không chút để ý đến người đàn ông bên cạnh đang thèm thuồng hận không thể nuốt cô vào bụng luôn.

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 39

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 37

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...