Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 39

Loading...

Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chờ em lớn, được không?

Yakedo Shoujo

Nagareboshi Ni Negau Hodo Bokura Wa Sunao Ja Nai

Chương 39

Nhìn ngoài xe doanh trại phân bố chi chit như sao trên trời khiến Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình đang tiến đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thế giới thuộc về Phương Chấn Đông.

Mùa đông vẫn chưa hoàn toàn hết nhưng nơi này đã là một mảnh sống bừng bừng, màu xanh biếc chính là màu chủ đạo ở đây, nhiệt huyết và mồ hôi chính là hơi thở. Tựa như con người Phương Chấn Đông, đơn giản, trực bạch, phẳng lặng, cũng có thể trước mặt cô anh mới có bộ dáng đó.

Hàn Dẫn Tố chưa từng quên Phương Chấn Đông ở trước mặt người khác có bao nhiêu lãnh đạm thâm trầm. Suy nghĩ một chút cũng đúng, một Đoàn Trưởng Đoàn Tăng Cường mặc dù hôm nay là thập niên hòa bình thập không có máu lửa chiến tranh nhưng nhìn lại Phương Chấn Đông tất nhiên là một lãnh đạo xuất sắc nên mới có thể có thành tựu và địa vị của ngày hôm nay. Cô tin chắc gia thế của anh chỉ là phù trợ cho anh mà thôi nhưng căn bản nhất là dựa vào chính anh.

Hàn Dẫn Tố mở cửa kính xe, gió nhẹ mang theo một chút hơi lạnh phả vào mặt, hình như trong tia lạnh lẽo đang mang một chút mùa xuân ấm áp nhẹ nhàng. Mùa đông sẽ qua đi và mùa xuân sẽ tới.

Hàn Hàn Dẫn Tố không khỏi hít một hơi thật sâu, tâm tình chợt vô cùng thoải mái. Nơi này quả thật là nơi giống như thế ngoại đào nguyên cách xa với trần thế làm cho người ta quên đi hết phiền não. Vừa mới tới cô đã có chút quyến luyến không rời.

"Bên kia là khu huấn luyện tân binh, sau hàng rào phía sau núi kia là bãi bắn bia, bên kia là khu sinh hoạt.”

Giọng Phương Chấn Đông vẫn là có chút lạnh lùng nhưng nghe kỹ cũng có chút dịu dàng, Hàn Dẫn Tố có thể thân thiết mà cảm nhận theo lời anh giới thiệu có tràn ngập loại cảm giác……tràn đầy kiêu ngạo và tự hào trong lòng.

Hàn Dẫn Tố tò mò quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ lên, chẳng biết lúc nào Phương Chấn Đông đã cách mình vô cùng gần. Thân thể nho nhỏ của mình không biết từ lúc nào đã bị bao phủ bởi lồng ngực rộng rãi của anh, môi anh phả ra hơi nóng phun vào tai cô có chút ngưa ngứa pha lẫn với tê dại.

Lỗ tai của cô khéo léo tinh xảo, óng ánh trong suốt đang ở gần miệng anh, Phương Chấn Đông thử nhớ lại lần đã thưởng thức qua nó lại chợt cảm thấy trong lòng lửa càng thêm cháy hừng hực như cháy bùng trên đồng có khô.

Phương Chấn Đông hít sâu hai cái không cam tâm lui về phía sau một chút, để ra khoảng cách của hai người. Dù sao nơi này đã là địa bàn của Đoàn Tăng Cường, con sói trong người anh không phải là con sói bình thường nhưng anh có thể nắm giữ nó được, chỉ sợ cô vợ nhỏ của anh da mặt mỏng, nếu mà giận thật, tính khí nổi lên thì phúc lợi của anh có thể bị nhỡ.

Phương Chấn Đông phát hiện cô gái nhỏ này mặc dù là có vẻ như là kẻ yếu dễ bắt nạt, có thể có lúc mình hò hét cô được nhưng có lúc khiến cho người ta bất ngờ. Kiểu cứng mềm linh hoạt này khiến anh có thể tưởng tưởng tương lại sau này của mình sẽ thoải mái đến mức nào.

Phương Chấn Đông buông Hàn Dẫn Tố ra cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt vẫn không tự chủ nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Từ lúc vào chỗ đóng quân của Đoàn Tăng Cường, đã có hai ba lượt lính hành quân qua, ba người thành một hàng, xếp thành hai hàng như Phương Chấn Đông đã từng nói với cô. Trong thế giới quân nhân, tất cả mọi chuyện đều có chế độ và quy củ riêng, nghiêm khắc, chỉnh tề, mạnh mẽ, luôn nhìn thẳng là những điều luôn đi với nhau mới tạo thành lính được.

Xe qua một đường lớn rộng rãi rồi quẹo vào một đại viện, ngoài trừ những thứ dính dáng đến quân sự thì nơi này giống như một khu dân cư. Có lẽ sau giờ nghỉ trưa nên khu này cực kỳ yên tĩnh như không có ai sống ở đây vậy.

Xe dừng lại ở trước nhà tầng, hai người xuống xe, Phương Chấn Đông nhìn Hàn Dẫn Tố có chút chần chừ bèn nhíu mày:

"Sững sờ gì? Lên lầu!”

Hàn Dẫn Tố ngẩng đầu lên, cảm thấy mình cần thiết phải hỏi rõ:

"Phương Chấn Đông, đây là đâu vậy?"

Phương Chấn Đông lại không trả lời, tóm lấy vai cô không cho cô cự tuyệt lôi cô vào. Anh lấy ra chìa khóa mở cửa rồi dẫn cô vợ nhỏ đi vào. Trong nháy mắt chợt đã cảm thấy trong lòng một mảnh hạnh phúc, một loại cảm giác vô cùng dịu ngọt.

Tiểu Lưu theo phía sau, đem hành lý của Hàn Dẫn Tố đặt ở phòng khách rồi chào theo kiểu quân lễ sau đó xuống lầu luôn. Phương Chấn Đông nhìn đồng hồ một chút:

"Em nghỉ ngơi một lát đi, anh đi đoàn bộ một chuyến, tối trở lại!”

Nói xong không đợi Hàn Dẫn Tố phản ứng, đã xoay người đi. Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên chốc lát, lúc vọt tới ban công thì chỉ còn kịp thấy chiếc xe Jeep phóng xa mang theo một đống bụi mù. Cô dậm chân một cái, người đàn ông này cứ vậy mà yên tâm ném cô ở đây sao?

Hàn Dẫn Tố hờn giận một lúc rồi mới bắt đầu quan sát xung quanh. Có tất cả ba phòng, không có gì trang trí cả, khoảng không có vẻ vô cùng đơn giản nhưng vô cùng sáng sủa và sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Cô bước lại bên này nhìn một chút, dù sao thì cũng giết được chút thì giờ. Tận trong cùng là thư phòng của anh, đứng ở trước một cái bàn lớn nhìn phía sau là một giá sách lớn với các bộ sách đầy cả giá. Cô có chút tò mò, rút ra một quyển xem, là quyển chiến tranh luận, nhìn vào mà thấy hoa cả mắt.

Trên giá sách đại đa số đều là sách chiến tranh, binh khí, chiến thuật, sách lược, cô không cảm thấy hứng thú nhưng lại bị một tấm ảnh ở phía dưới hấp dẫn. Tất nhiên đó là ảnh gia đình của Phương Chấn Đông, có Phương Nam cùng bà ngoại Tiểu Phong, còn có một vị trung niên đứng phía sau vô cùng khí thế, rất quen thuộc.

"Báo cáo!"

Ngoài cửa lớn là giọng của Tiểu Lưu, cô vội buông tấm hình trong tay cội vàng ra mở cửa. Tiểu Lưu bưng một cái khay nhỏ màu xanh quân nhân trên khay là một cái bát tô:

"Đây là mỳ nóng mà Đoàn Trưởng dặn em đưa cho chị dâu, Đoàn Trưởng nói buổi trưa chị ăn ít nên chỉ làm đơn giản vậy thôi.”

Những bất mãn vì bị Phương Chấn Đông bỏ lại trong lòng cô trong nháy mắt tản đi hết. Cô nhận lấy rồi nói lời cảm ơn. Tiểu Lưu cười hắc hắc gãi gãi đầu:

"À, chị dâu, Đoàn Trưởng của chúng em thật ra là người vô cùng tốt, chỉ có điều hơi thô lỗ mong chị bỏ qua cho.”

Tiểu Lưu chính là thân mang nhiệm vụ, Phương Đoàn Trưởng mang theo vợ vào nơi đóng quân vừa mới vào cửa thì phải liên lạc với Phùng Chính Ủy để phân phó không cho lính cấp dưới vây lại xem để tránh kinh sợ đến cô vợ Phương Chấn Đông vất vả lắm mới lừa được về. Cho nên cái ý nghĩ này như mèo cào ở trong lòng Lão Phùng ngừa ngáy không chịu được nên vừa mới thấy Tiểu Lưu đã bắt đầu nghe ngóng:

"Như thế nào? Như thế nào? Bộ dáng đẹp không?”

Tiểu Lưu vốn còn muốn nhân cơ hội làm bộ làm tịch nhưng bị Chính Ủy trừng mắt trâu nhìn bèn dẹp ngay ý định. Đừng nghĩ Chính Ủy bình thường tươi cười như vậy nhưng khi phạt bọn họ thì mắt cũng không thèm chớp, so với Đoàn Trưởng cũng không kém cạnh. Nhưng mà khi nghĩ đến chị dâu, Tiểu Lưu nhất thời không biết hình dung như thế nào, đỏ mặt tía tai nín nhịn nửa ngày mới nói ra được một câu:

"Dù sao thì em cảm thấy đẹp. giọng nói như là chim sơn tước ở rừng già trong trẻo dễ nghe vô cùng.”

Lão Phùng vỗ cái bốp vào gáy hắn:

"Cút đi con bò, đây mà là lời nói của người à?”

Tiểu Lưu cười hắc hắc:

"Chính Ủy nếu anh không tin thì anh đi mà xem! Nếu không có chuyện gì nữa thì em phải đi đây. Đoàn Trưởng sai em đến ban cấp dưỡng lấy chút đồ cho chị dâu ăn, nói buổi trưa chị dâu không ăn nhiều.”

Lão Phùng nhướng mày cười, trong lòng nghĩ: “Được đó! Cục sắt Phương Chấn Đông hôm nay cũng biết thương vợ rồi”. Níu Tiểu Lưu lại phân phó:

"Gì mà tìm chút đồ ăn, Đoàn Trưởng các cậu cưới được vợ dễ lắm sao? Cậu đi ban cấp dưỡng bảo Lão Trương làm mì sợi nóng mang qua rồi giải thích với con gái nhà người ta nghe chưa? Mà Chấn Đông cũng thế. Chiều nay không có việc gì thì nên ở nhà với vợ, đến sân huấn luyện với đám sói kia làm gì?”

Vừa nói thầm vừa vội vàng gọi điện cho vợ bảo vợ có thể tan làm về sớm một chút tránh cho con gái nhà người ta không được tự nhiên.

Vì vậy, Hàn Dẫn Tố mới vừa ăn xong mì một chút thì Khưu Thục Trinh đã trở lại. Cô vừa liếc mắt nhìn đã không nhịn được mà than nhẹ trong lòng, không trách mà được Phương Đoàn Trưởng mắt cao hơn đầu vừa nhìn đã rung động. Cô gái dịu dàng xinh xắn như vậy người đàn ông nào nhìn mà không thương.

Khưu Thục Trinh tính tình rất tốt lại nhiệt tình chân thành nên trong chốc lát, Hàn Dẫn Tố liền thân quen với cô. Chỗ này của Phương Chấn Đông thường không nấu ăn, không phải ở phòng ăn thì cũng ở nhà Lão Phùng dùng bữa. Dù ở đây đồ đạc nấu ăn đầy đủ, gia vị cũng có nhưng đồ ăn thì một chút cũng không có mà mua cũng không kịp nên liền theo Khưu Thục Trinh qua nhà đối diện cùng dọn dẹp chuẩn bị cơm tối.

Sau khi Phương Chấn Đông cùng lão Phùng vào cửa đã thấy hai người phụ nữ đang lúi cúi bận rộn trong bếp. Còn chưa nhìn thấy mặt nhưng Lão Phùng đã âm thầm gật đầu, chỉ bằng việc lần đầu tiên tới đã chịu xuống bếp nấu ăn cũng đã đủ hiểu là một cô gái coi trọng việc gia đình. So với vợ trước của Phương Chấn Đông đã hơn bao nhiêu lần rồi.

Đợi đến khi Hàn Dẫn Tố xoay người lại, lão Phùng mới ngắn ngủi sững sờ mấy giây, rồi liền bắt đầu nhiệt tình chào hỏi:

"A! Là cô giáo Tiểu Hàn phải không! Nhanh ngồi, nhanh ngồi!"

Nói xong, không khỏi trợn mắt nhìn vợ mình:

"Sao cô giáo Tiểu Hàn vừa tới mình lại để cho người ta xuống bếp rồi? Như vậy sao được?”

Khưu Thục Trinh cười:

"Chủ yếu là tôi muốn thỉnh giáo tài nấu ăn thôi! Bình thường nghĩ mình cũng khá nào ngờ người trong nghề đến trước mặt thật không dám sánh rồi.”

Tiếp theo nửa thật nửa giả quét Phương Chấn Đông một cái:

"Mấy ngày trước Chấn Đông còn nịnh nọt tôi. Tài nấu nướng của cô giáo Hàn nhà cậu tôi thật là khiến tôi cảm thấy tự xấu hổ cho mình rồi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Dẫn Tố một mảnh đỏ bừng, lắp bắp không biết nói gì cho phải. Phương Chấn Đông nắm tay cô lại:

"Chị dâu, chị cũng đừng khen cô ấy quá, em ăn cơm chị thấy rất ngon miệng. Tố Tố sau này còn phải học chị dâu nhiều.”

Hai vợ chồng Lão Phùng cũng biết da mặt Hàn Dẫn Tố mỏng, nói đùa đôi câu rồi ngừng cũng nhau ngồi xuống ăn cơm. Thật ra thì Hàn Dẫn Tố chỉ làm chút thịt xào khô cùng tôm nõn bóc vỏ, cũng chỉ là món ăn miền Nam nhưng cũng đủ để Lão Phùng khen không dứt.

Ăn cơm xong ngồi hàn huyên một hồi rồi hai người mới trở về. Hai người vừa đi Khưu Thục Trinh liền nhịn không được mà bật cười lườm chồng mình một cái:

"Đàn ông các người nha, có chút ý nghĩ này cũng không giấu nổi. Tôi thấy nếu giữ cô giáo Hàn lát nữa thì mặt Chấn Đông càng đen cho mà xem. Nhưng mà tôi vẫn không hiểu, cô gái tốt như vậy vì sao có thể ly hôn? Vừa dịu dàng động lòng người, xinh đẹp không thể tả, thật không thể ngờ.”

Lão Phùng có chút bận tâm thở dài:

"Chỉ sợ đây là chướng ngại lớn nhất để Chấn Đông lấy vợ đó. Nhưng mà tôi tin tưởng Chấn Đông.”

Hàn Dẫn Tố vừa mới bước vào cửa đã bị Phương Chấn Đông đè lên tường, tay nhỏ bé chưa kịp làm gì thì đã bị anh tóm lấy. Bóng đen che phủ xuống che kín ánh đèn trên trần nhà. Hơi thở bá đạo của anh không chút do dự nào mà vọt vào miệng cô:

"A… Phương….. Ưm!"

Dẫn Tố rầm rì mấy tiếng rồi không phát ra tiếng nào nữa. Phương Chấn Đông như dã thú đói khát mấy năm đột nhiên nhìn thấy con mồi bèn cường thế mà xâm lược. Hàn Dẫn Tố có chút phản khác yếu ớt trong nháy mắt đãn bị anh đè xuống……..

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 40

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 38

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...