Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 48

Loading...

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chúa Tể Chi Vương

Đóa Hoa Năm Ấy

Tuyệt Thế Độc Phi Của Tà Vương

Chương 47

Sau khi đưa Tố Tố về Phương Chấn Đông không trở về doanh trại mà trực tiếp trở lại Phương gia. Hai vị thân sinh Phương gia cùng vợ chồng Phương Nam cũng vẫn còn ở đó và đang ngồi ở phòng khách giống như đoán biết anh sẽ trở lại. Tiểu Phong đã được bảo mẫu mang về phòng ngủ rồi.

Phương Chấn Đông không khỏi khẽ cau mày, Trần Thư Tuệ cũng không nói quanh cho trực tiếp biểu đạt lập trường:

"Chấn Đông, mẹ và cha con phản đối con cưới cô giáo Hàn, chuyện này là thật!”

Phương Chấn Đông khẽ nhếch môi mỏng:

"Tại sao?"

"Tại sao?"

Trần Thư Tuệ không khỏi nổi đóa:

"Chấn Đông, con luôn không muốn mọi người quan tâm nhưng đây là chuyện hôn nhân đại sự không thể đùa bỡn được. Cha mẹ không yêu cầu như nhà khác, cần phải môn đăng hộ đối nhưng tối thiểu gia thế phải trong sạch. Bối cảnh nhà cô ấy quá loạn, mặc dù nhìn cô ấy rất tốt nhưng kiểu cha mẹ như thế này biết tương lai cô ta sẽ ra sao cũng không thể đoán được. Lại còn đã từng kết hôn, lấy điều kiện của con thì phụ nữ nào chẳng kiếm được mà phải lấy người phụ nữ đã ly hôn?”

Mặt Phương Chấn Đông có chút trầm, trầm mặc hồi lâu mới chuyển qua Phương Hoa:

"Cha cũng phản đối sao?"

Trong lòng Phương Hoa đang suy nghĩ, con trai mình thì ông biết, lời của vợ mặc dù có để ý nhưng dùng trên người Chấn Đông không có tác dụng. Không khéo còn phản tác dụng, thích thú trầm ngâm hồi lâu mới tìm lời nặng nhẹ nói:

"Anh đã gần bốn mươi rồi, ý kiến của cha mẹ chỉ là bày tỏ lập trường của mình thôi, quyết định thế nào là tùy anh, ý kiến của cha thì cha sẽ giữ riêng.”

Trần Thư Tuệ trừng mắt liếc ông một cái, trong lòng muốn mắng: “lão già thối này, đến thời điểm mấu chốt lại như xe bị tuột xích!”

Ánh mắt Phương Chấn Đông quét về phía vợ chồng Phương Nam, cô giơ tay lên:

"Em cùng Thừa Tuyên bỏ phiếu tán thành!"

Phương Chấn Đông đứng lên:

"Cha mẹ, mặc kệ hai người có đồng ý hay không thì đời này Tố Tố là vợ của con. Những thứ mà mẹ nói kia chưa bao giờ là yêu cầu của con cả con cưới chính là Tố Tố chứ không phải gia đình và bối cảnh của cô ấy. Con chỉ cần biết cô ấy, hơn nữa con cũng thương cô ấy, về sau càng thương hơn nữa. Con vô cùng chắc chắn về điều đó, cô ấy đáng giá để con làm như vậy. Ngày mai con có nhiệm vụ huấn luyện, con về đoàn bộ trước.”

Phương Chấn Đông đi một lát thì Phương Hoa mới định thần lại, quay sang nhìn chậu lan ở trong góc. Cô gái mà Chấn Đông mang về kia nếu như không phải sớm biết lai lịch thì bất luận như thế nào Phương Hoa cũng không tin cô gái trong sáng xinh đẹp như vậy lại có hoàn cảnh phức tạp đến thế, hơn nữa còn từng kết hôn một lần. Cô giống như nhành lan kia, trầm mặc dịu dàng vĩnh viễn tinh khiết kiêu ngạo.

Hơn nữa, Chấn Đông như vậy cũng làm ông ngoài ý muốn mà chấn động. Làm cha ông nhìn ra được trong mắt con trai không thể đè nén được tình yêu và thương xót. Bọn họ là cha mẹ có phản đối sợ rằng vô dụng, đứa con trai này từ nhỏ chỉ cần là quyết thì ngoan cố mười đầu trâu cũng không kéo lại được.

Phương Hoa thở dài quay sang nói với vợ:

"Con đã sớm khôn lớn, hôn sự này chúng ta không quyết được thì đành bất đắc dĩ mà chấp nhận. Chúng ta cứ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi, tóm lại con cháu tự có phúc của con cháu, cô gái kia tôi cũng thấy được.”

Trần Thư Tuệ trợn mắt:

"Ông hồ đồ à, thay vì cưới cô ấy không bằng phục hôn với Á Thanh còn hơn.”

Phương Nam nhíu mày nhìn mẹ :

"Mẹ, mẹ có ý gì vậy? Như vậy không phải quá phiền đến Chu Á Thanh sao?”

Mắt Trần Thư Tuệ lóe lên:

"Thật ra thì ban đầu ly cũng không thể oán trách Á Thanh, anh trai con không hiểu phong tình, nếu như ban đầu đối với Á Thanh bằng một nửa cô giáo Hàn thì đâu đến nỗi ly hôn.”

Phương Nam không khỏi lắc đầu cười một cái:

"Mẹ, chuyện như vậy không thể so sánh như thế được, mẹ xem anh con nhìn Tố Tố thế nào và mẹ đã thấy Tố Tố như thế nào với anh con chưa? Á Thanh có thể không oán hận làm thức ăn chờ anh con về sao? Á Thanh có thể hiểu công việc của anh con từ đó mà quan tâm chăm sóc anh ư? Nếu những thứ này chưa coi là gì thì tình yêu không phải mẹ cứ nói yêu ai là yêu được. Hôn nhân càng như vậy như người uống nước ấm lạnh tự biết. Tố Tố đúng là một nửa của anh trai, có hàng trăm Á Thanh cũng không thể sánh được.”

Trần Thư Tuệ liếc Phương Nam một cái:

"Yêu hay không yêu mẹ không hiểu, nhưng mẹ biết không thể để cho người ta chỉ trỏ vào để nói Phương gia chúng ta không ra gì. Hơn nữa cha con còn tại chức vị, chọn con dâu phải cẩn thận một chút mới thỏa đáng.”

Những ngày kế tiếp trôi qua Hàn Dẫn Tố xem như là “thuận”, chẳng qua chữ “thuận” này giống như là đang sắp đứng trước giông bão, mang theo lo lắng âm ỉ. Cha mẹ anh cũng không tìm cô làm phiền, anh nghỉ phép thì vẫn đến nhà cô hoặc cô sẽ vào doanh trại thăm anh. Chuyện kết hôn anh không cho phép cô trông nom, anh nói sang tháng liền đi đăng ký.

Phương Chấn Đông vẫn thói quen bá đạo, mặc dù cô không cảm thấy sẽ dễ dàng như vậy nhưng vẫn theo thói quen để mọi chuyện cho anh xử lý. Cô đã có thói quen tin tưởng dựa dẫm vào anh rồi, cảm giác tin cậy như là tín ngưỡng vậy mà loại tín ngưỡng này mới tạo nên nền tảng của tình yêu.

Đúng rồi! Tình yêu! Hàn Dẫn Tố chợt nhận ra mình sống gần 26 năm mới lần đầu tiên biết đến tình yêu. Tình yêu là gì? Giống như cô với anh mới có thể tạo nên định nghĩa mới.

Lúc không thấy mặt sẽ nhớ thương, gặp mặt liền chỉ muốn ở bên nhau,lúc gió tuyết bão bùng chỉ muốn nép vào ngực anh, khổ sở có một bờ vai để dựa vào, lúc sung sướng vui vẻ có người để cùng chia sẻ. Lúc không có chuyện gì làm có thể mặc sức tưởng tượng về một mái nhà tương lai. Có thể mong manh nhưng trong lòng vô cùng ngọt ngào, cái vị ngọt ngào đó xâm nhập đến toàn bộ chân tay đến tận xương tận tủy.

Mà tất cả nền tảng này chính là tín nhiệm, Hàn Dẫn Tố gần như mù quáng tin anh, mặc dù trong lòng đôi lúc muốn chống đối nhưng cô vẫn đồng ý. Loại tín nhiệm này cô chưa từng dành cho Trịnh Vĩ hay là người khác cho nên tận mắt thấy Phương Chấn Đông và Chu Á Thanh ở cùng một chỗ cô cũng không có cảm giác phản bội mà chỉ cảm thấy cảm giác ghen tức tự dưng xông lên.

Hôm nay là thứ bảy, sáng sớm cô đến phòng tranh của Đường Tử Mộ mang bức vẻ mới nhất của mình đến nhờ anh bán. Đường Tử Mộ rất có phong độ, trải qua chuyện đó Hàn Dẫn Tố không có ý định làm phiền anh nhưng anh lại chủ động tìm đến cô hài hước nói:

"Không thành người yêu thì còn là sư huynh của em, hơn nữa tranh em vẽ khách hàng rất thích, buôn bán thì vẫn phải tiến hành!”

Nhẹ nhõm thoải mái đây là cảm giác Đường Tử Mộ mang lại cho cô khiến cho người ta không khỏi nhộn nhạo. Đến lúc này cô mới nhìn thẳng vào vị sư huynh xuất sắc này, tác phong nhanh nhẹn, dịu dàng hòa nhã, có lúc cô cũng kinh ngạc vì sao người đàn ông như vậy cô lại bỏ quên?

Tất nhiên suy nghĩ này cô không thể để Phương Chấn Đông biết, nhưng cô cũng gọi điện cho Mộ Phong để tâm sự. Mộ Phong đang cùng chồng đi Châu u du lịch tuần trăng mật, nghe cô nói xong hừ một tiếng rồi tổng kết:

"Hàn Dẫn Tố mày trời sinh tính trì độn chậm chạp nên kết cục của mày chính là vậy. Dù sao thì mày cũng có đồng chí đại thủ trưởng rồi, cẩn thẩn không đồng chí thủ trưởng nhà mày ghen rồi dạy cho mày chết. Tao cúp máy đây, điện thoại quốc tế đường dài đắt lắm!”

Trong điện thoại vang lên tiếng tút tút khiến cô không khỏi bật cười. Nhưng nghĩ lại lời Mộ Phong nói cực kỳ chuẩn. Nếu không có Trịnh Vĩ và Phương Chấn Đông thì cô và Đường Tử Mộ chỉ sợ là không thể, nhưng dù sao có vị sư huynh này làm bằng hữu cô thấy còn gì bằng nữa.

Hai người bàn bạc xong chính sự thì đến trưa, Hàn Dẫn Tố nhớ hình như mình vẫn còn nợ anh một bữa cơm liền mời anh đi ăn, Đường Tử Mộ cũng không từ chối.

Thật ra thì Đường Tử Mộ cảm thấy thất bại nhất là khi nhìn thấy Phương Chấn Đông. Khí thế của người đàn ông kia cùng với hành động che chở cho cô khiến anh có thể lãnh giáo được cảm giác thất bại là như thế nào. Nhưng cô lại rất hạnh phúc.

Trong ngực người đàn ông đó toát ra đầy vẻ cường thế, Đường Tử Mộ cũng chưa từng thấy Hàn Dẫn Tố như vậy. Cô cười đến xán lạn, cô vui vẻ đến mức người khác hoàn toàn có thể cảm nhận được.

Đường Tử Mộ cảm thấy mình còn đang may mắn, tình trường bị thua nhưng tối thiểu anh vẫn còn là sư huynh, bằng hữu tri kỷ của cô. Bỏ qua những mất mát trong lòng, lùi về vị trí là sư huynh của cô, yên lặng mà nhìn cô, nhìn cô hạnh phúc cũng là một cách để bù đắp. Cho nên có thể nói anh không thẹn là quân tử.

Hai người đến nhà hàng Tây lần trước, chưa kịp vào cửa đã thấy cạnh cửa sổ là Phương Chấn Đông và Chu Á Thanh ngồi với nhau. Đường Tử Mộ có chút ngạc nhiên, quay sang nhìn Hàn Dẫn Tố thấy cô đang mím môi cười nhẹ:

"Sư huynh, chúng ta đi nhà hàng khác đi!"

Ăn cơm xong Hàn Dẫn Tố liền trực tiếp về nhà luôn, Phương Chấn Đông mở cửa đi vào đã nhìn thấy cô gái nhỏ ôm cái gối ôm to ngồi trên ghế, mắt mặc dù nhìn TV nhưng con ngươi lại không nhúc nhích. Ngón tay theo thói quen lại đưa vào miệng gặm không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Đoán chừng là tiếng mở cửa của anh đã quấy rầy cô, cô gái nhỏ bèn cuống quýt bỏ tay xuống làm anh không khỏi bật cười.

Hàn Dẫn Tố buông gối ôm ra bước tới thuận tay nhận mũ và áo khoác ngoài của anh treo lên tường, ngẩng đầu nhìn anh, vòng vo hỏi:

"Anh ăn cơm chưa?"

Phương Chấn Đông gật đầu một cái.

"À! Ừm, ăn gì?"

Hàn Dẫn Tố chớp mắt mấy cái hỏi lại làm anh cúi đầu nhìn vào hai mắt cô. Nha đầu này hôm nay có gì đó không đúng, mắt cô vô cùng mờ ám, anh đã vô cùng quen thuộc rồi, nghĩ một chút rồi giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn ra lệnh:

"Có lời gì trực tiếp hỏi?"

Hàn Dẫn Tố lủng bủng trong miệng:

"Trưa nay anh đi ăn với ai?”

Phương Chấn Đông chau chau mày:

"Á Thanh tìm anh có chút chuyện!”

"Á Thanh? Gọi thật thân thiết!"

Giấm chua trong lòng cô không ngừng ứa ra, quay mặt sang chỗ khác không thèm để ý tới anh. Phương Chấn Đông không khỏi cười khục khục hai tiếng, đùa cô:

"Em đi với sư huynh thì được còn anh thì không?”

Hàn Dẫn Tố quay lại nhìn anh chằm chằm:

"Hai việc tính chất hoàn toàn khác nhau!”

Nói xong mới thấy mình cũng hơi quá rồi, Hàn Dẫn Tố cũng biết anh không phải là người hai lòng nhưng trong lòng luôn có chút thấp thỏm không yên.

Thật ra thì Phương Chấn Đông không muốn nói chuyện với cô vợ nhỏ của mình về chuyện gần đây không biết Chu Á Thanh như thế nào lại cứ vài ngày lại đến tìm anh, thậm chí là đến đoàn bộ mấy lần. Số lần gặp còn hơn cả số lần một năm hai người kết hôn trước kia.

Nói thật, Phương Chấn Đông một chút cũng không hiểu Chu Á Thanh, cũng không có ý định hiểu. Mặc dù bọn họ từng là vợ chồng nhưng cô liên tiếp đến tìm anh làm anh phiền chết đi được. Cũng bởi cô vợ nhỏ của anh về điểm này có chút nhỏ mọn và thái độ của Chu Á Thanh có mấy phần mập mờ.

Anh cảm thấy chuyện này cần phải nói rõ ràng, vì thế mới vào ngày nghỉ cố ý tìm Chu Á Thanh để nói chuyện.

Chu Á Thanh là do bà Phương ám hiệu tới gần Phương Chấn Đông.

Chuyện của anh đã truyền đi rất nhanh, chỉ vài ngày cô đã nghe nói rồi, thật có chút tổn thương lòng tự ái. Phương Chấn Đông không cần cô, lại còn sắp lấy người phụ nữ đã từng ly hôn, mà xét trên lập trường của mẹ anh làm cô cũng cảm thấy mình có được hy vọng lóe sáng.

Cô bỏ xuống kiêu ngạo bây lâu bắt đầu chủ động đến gần anh, đúng như lời Bà Phương nói, nếu ban đầu cô chịu để ý, dịu dàng săn sóc thì đã không kết thúc như vậy. Dù sao thì cô vẫn còn yêu anh. Nhưng anh vẫn lãnh đạm như vậy, mặc dù thái độ so với hai năm trước có khác nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn không thay đổi.

Tất cả vẫn như giữa tầng kính trong suốt có thể thấy được nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới được, khiến cho người ta cực kỳ vô lực.

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 49

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 47

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...