Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 51

Loading...

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ

Saiko

Clb Pervert

Chương 50

"Chỉ thị tình hình thiên tai, tại hiện trường chính toàn lực ứng phó kháng chẩn cứu tế!”

Đây là do trung ương quân ủy trực tiếp ra lệnh, mà thiên chức của quân nhân chính là phục tùng, Phương Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường là đội cứu trợ tiên phong nên đến trước, nhìn trước mắt cảnh hoang tàn khắp nơi mà không khỏi kinh hãi. Những nạn dân may mắn thoát khỏi đang dùng đôi mắt tràn ngập hy vọng nhìn bọn họ làm cho tất cả những quân nhân có thể cảm nhận và quý trọng vai trò và trọng trách của mình.

Phương Chấn Đông cùng lão Phùng nhanh chóng nhận được chỉ thị của Bộ chỉ huy hành quân gấp rút qua 50 km vào đường núi vào trung tâm khu thiên tai. Nơi này đã mất liên lạc với bên ngoài 72 giờ, thời gian chính là sinh mạng nếu bọn họ mau một giây nói không chừng có thể cứu được một sinh mạng quý báu.

Phương Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường căn bản là không dừng lại mấy phút, dưới sự hướng dẫn của Tham Mưu trưởng cả đêm bôn ba trong vùng núi, mưa to tầm tã, núi có thể đất lở đá trôi bất kỳ lúc nào nhưng anh và lính của anh không kêu một tiếng, gặp núi mở đường, gặp nước thì làm cầu.

Tham Mưu Trưởng nhìn cũng không khỏi âm thầm tặc lưỡi, không phục người ta không được à…..Điều tới đây lá bài chủ chốt của Đoàn Tăng Cường phải khác. Ngàn dặm bôn ba mà đến mà từng người vẫn còn tinh thần chiến đấu đến mười phần, còn vị Đoàn Trưởng này….Tham Mưu trưởng nhìn anh chỉ huy lính của mình dọn dẹp đất lở để mở đường cũng đã bắt đầu khâm phục.

Phương Chấn Đông là người ở mấy quân khu nghe danh như sấm bên tai, trước kia cũng chỉ nghe nói đến chiến công vĩ đại của anh nhưng hôm nay mới được nhìn thấy mặt mới hiểu được danh quả xứng với thực. Anh hoàn toàn xứng đáng với hai sao ba vạch trên vai. Dù mưa to như trút xuống nhưng anh vẫn vĩnh viễn đứng thẳng như một ngọn núi cao ngất đứng thẳng trong gió mưa.

Lúc Đoàn Tăng Cường đến khu thiên tai chính là trời đã sáng, mưa vẫn không ngừng như ông trời vẫn đang không ngừng trút nước xuống, nước mưa tập trung vào một chỗ, tụ lại thành cột nước đánh vào người đau rát, mặc dù chân đã phồng rộp vì nước nhưng không có thời gian nghỉ ngơi mà cũng không cho phép nghỉ ngơi, lập tức họ phải bắt tay vào công cuộc cứu hộ.

Suốt bảy ngày bảy đêm, ở nơi dư chấn không ngừng, mưa to không ngừng, Đoàn Tăng Cường đã cứu ra được gần một trăm con người, từng anh lính đều lăn lộn trong bùn đất như tượng đất dường như không thể thấy bộ dạng của chính mình, mệt mỏi đến mức đứng có thể ngủ được.

Phương Chấn Đông cùng lão Phùng cũng chịu đựng đến đôi mắt đỏ bừng nhưng vẫn cố nối lại dây cáp để truyền tin, ở bên trong này tối thiểu phải truyền tin được ra ngoài để có thể gọi cứu viện tới.

Phương Chấn Đông mặc áo mưa đang đứng trên một tảng đá xanh nhìn những thi thể không ngừng được đưa ra hoặc những người đang bị trọng thương trong lòng không biết đến cảm giác của mình là như thế nào nữa.

Tham Mưu Trưởng cùng Trưởng thôn đi tới, trong tay trưởng thôn còn dẫn một bé trai bảy tám tuổi, bé trai vừa nhìn thấy Phương Chấn Đông liền hất tay Trưởng Thôn ra trực tiếp nhào lên ôm lấy chân Phương Chấn Đông:

"Chú giải phóng quân, cầu xin chú cứu lấy mẹ và em gái cháu, họ, họ….”

Nghẹn ngào không thể nói nên lời trên người nó khoác một chiếc áo mưa quân dụng, trên mặt bùn lẫn vào nước mắt không phân biệt được đâu nhưng đôi mắt lại chứa đầy hy vọng làm Phương Chấn Đông không thể không chấn động.

"Cẩu Oa Tử ngoan, mẹ cháu và em gái cháu sẽ không có việc gì, giờ cháu với chú vào lều ăn một chút đồ đã.”

"Cháu không đi"

Bé trai vừa lau mặt vừa ngẩng cao đầu quật cường mở miệng, Phương Chấn Đông xoa xoa đầu nó:

"Mẹ cháu và em gái cháu đang ở đâu cháu có biết không?”

"Họ đang ở trong phòng đó!”

Theo bàn tay bé trai chỉ, trưởng thôn thở dài:

"Mẹ Cẩu Oa Tử đã bụng bự tám tháng, phụ nữ có chồng trong thôn đều nói bụng nhọn sẽ là con trai nhưng Cẩu Oa Tử lại nói không phải là em gái. Haizzz! Chắc là sắp sinh rồi, lúc này chỉ sợ là…..”

Trước đó không cần đứa trẻ này nói ra thì ai cũng hiểu mẹ của Cẩu Oa Tử sợ là lành ít dữ nhiều, mà chỗ cứu được Cẩu Oa Tử ra thật sự là nguy hiểm mười phần. Nơi này dư chấn thường xuyên mang nhiều tàn tích, phía sau còn núi lở có thể sụp xuống bất kỳ lúc nào, hơn nữa đã từng cứu hộ qua một lần lại càng nguy hiểm. Mới vừa rồi còn dư chấn, bức tường bên trong đã bị đổ xuống rồi.

"Chú Giải Phóng Quân, cầu xin chú cứu mẹ và em gái cháu, cháu còn chưa được thấy em gái cháu như thế nào, cháu còn muốn cõng em đến trường đi học.”

Trong lòng Phương Chấn Đông êm ẩm chua chát, anh không tự chủ nghĩ đến cô vợ nhỏ của anh, có phải lúc này Tố Tố cũng đang mang con của họ? Nếu như lúc này người bị đè bên dưới là Tố Tố thì dù trời có sập xuống anh cũng sẽ đi cứu cô, nghĩ đến đây Phương Chấn Đông hét lên:

"Lưu Xuân Sinh, gọi mấy người đến đây cho tôi!”

Lão Phùng ngăn anh lại:

"Chấn Đông, cứu hộ không thể hành động theo cảm tình, hiện tại đang trong lúc dư chấn, cậu xem bên trong phòng vẫn còn lung lay. Chờ qua dư chấn này bảo Vương Đại Bưu mang người đến.”

Sắc mặt Phương Chấn Đông trầm xuống, cố chấp mở miệng:

"Không được, nếu như tường của nhà mà đổ hết thì cứu hộ càng khó khăn, Lão Phùng, anh đừng can thiệp, về vấn đề này tôi có kinh nghiệm, tên tiểu tử Vương Đại Bưu kia kém xa. Tôi không sao đâu!”

Lão Phùng biết lấy tính tình của Phương Chấn Đông mình cản cũng không ngăn được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Chấn Đông đi. Trong lòng lão lôi bao nhiêu kinh phật ra niệm một lần, tuy nói chính ủy không được mê tín nhưng khi cần thiết thì còn quan tâm được nữa sao?

Phương Chấn Đông đến nơi thì mưa gió lại lớn hơn nữa, trước mắt là căn nhà hai gian, một bên tường đã đổ chính là do đất lở và đá lở trên núi xuống hòa lẫn với bùn và nước mưa. Đi một bước lại càng khó.

"Báo cáo Đoàn Trưởng, bên này phát hiện có dấu hiệu sinh mạng!"

Dụng cụ dò bằng hồng ngoại có tín hiệu yếu ớt chỉ vào căn nhà xiêu vẹo ọp ẹp lẫn trong đống gạch đá lại có thể còn sinh mạng sống. Anh biết lần này nguy hiểm muôn phần vì vậy chỉ dẫn vài người đến đây. Dù sao lính cũng không phải là tảng đá, cũng có cha mẹ người thân, tính mạng của họ cũng quý báu.

Phương Chấn Đông mấy người lật mấy tầng gạch đá và bùn lầy mới phát hiện phía dưới có hơi thở yếu ớt và tiếng rên rỉ đứt quãng truyền đến làm anh cùng mọi người thở phào nhẹ nhõm……

Lúc mẹ Cẩu Oa Tử đào được từ dưới đất ra thì đã nửa hôn mê nhưng vẫn chặt chẽ che lấy bụng mình làm tất cả mọi người không khỏi xúc động, đây cũng là công tích vĩ đại nhất của người mẹ.

Phương Chấn Đông phất tay để mọi người khiêng cáng đi, mẹ Cẩu Oa Tử vừa mới đi trời liền cuồn cuộn dâng lên, mưa lại trút xuống, gió lại nổi lên, dư chấn kịch liệt, ngôi nhà còn sót nửa bên tường bỗng lắc lư mấy cái rồi ầm ầm đổ xuống.

Mặc dù Phương Chấn Đông phản ảnh cực nhanh đẩy Lưu Xuân Sinh đứng bên cạnh ra, trong đầu xẹt qua hình ảnh của Tố Tố liền bị vùi lấp xuống dưới.

"Đoàn Trưởng!"

"Phương Chấn Đông!"

Mang theo đội quân tiên phong tới, lòng lão Phùng cũng lạnh đi, lúc này chỉ có thể cuống quýt mà hét lên:

"Mẹ nó! Mau, Vương Đại Bưu mau lên cho tôi, có chết cũng phải đào được Phương Chấn Đông lên!”

Quả thật không cần Phùng Chính ủy ra lệnh, Vương Đại Bưu và đội tiên phong mắt đều đỏ đâu cần quan tâm đến gạch cát nữa liền xông tới….

Lúc Phương Chấn Đông được đào lên thì đã lâm vào hôn mê sâu, đầu thương nặng, toàn thân trọng thương được đưa ngay đến bệnh viện quân đội để cấp cứu.

Khi Phương gia nhận được tin thì Bà Phương trực tiếp nhào tới, Phương Hoa dù ngoài mặt không nói gì nhưng thân thể không tự chủ mà choáng một cái làm Phương Nam và Vệ Thừa Tuyên vội vàng đỡ lấy ông.

"Cha!"

Phương Hoa bỏ tay ra khỏi con gái và con rể trực tiếp gọi điện thoại:

"Tiểu Triệu, điều chuyên cơ cho tôi, tôi muốn qua sông.”

Lúc cả Phương Gia chạy đến bệnh viện quân khu ở địa phương thì Phương Chấn Đông đã trải qua cấp cứu rồi, đầu thương nghiêm trọng, hai chân và một cánh tay bị gãy, xương ngực gãy đâm vào phổi. Sinh mạng cực kỳ yếu ớt, trọng thương đơn giản chỉ có vậy.

Bà Phương rơi lệ già chua xót, già thế này còn để tang con thì bà còn sống làm gì? Phương Hoa nỗ lực duy trì tâm tình quay sang hỏi viện trưởng đang nhắm mắt theo đuôi:

"Anh nói luôn cho tôi hay, Chấn Đông còn có hy vọng gì không?”

Viện trưởng gặp lãnh đạo lớn như vậy trong lòng cũng bất ổn, bị Phương Hoa hỏi trong lòng cũng giật mình có chút lắp bắp:

"Báo cáo… báo cáo Thủ trưởng, còn phải xem cụ thể bệnh tình phát triển thế nào, nếu nhưng không chuyển biến xấu….hoặc là có thể nói là hy vọng Phương Đoàn Trưởng sớm tỉnh lại là rất lớn.”

"Gì mà hy vọng rất lớn?”

Bà Phương xông lại nếu không phải vì Phương Nam ôm lấy đã túm lấy viện trưởng mà lôi lên:

"Các người đứng đây làm gì? Còn không mau cứu nó, con tôi mà có chuyện gì, tôi, tôi…..”

"Thư Tuệ!" Phương Hoa nắm lấy tay bà.

"Bà bình tĩnh một chút!"

“Tôi làm sao mà tỉnh táo được, con tôi đang nằm đó, lão Phương, lão Phương, ông mau cứu lấy Chấn Đông, nó là con chúng ta đấy!”

Trần Thư Tuệ dường như muốn phát điên, Phương Nam cũng rất khổ sở. Cô không muốn phải đối mặt với việc sẽ mất đi anh trai. Anh trai trong lòng cô vẫn vĩnh viễn kiên cường vững vàng như ngọn núi ngàn năm nhưng không ngờ trong nháy mắt ngọn núi đó đã sụp xuống.

Vệ Thừa Tuyên đứng bên cạnh nói nhỏ:

"Tiểu Nam, lúc này chúng ta phải tính đến tình huống xấu nhất, anh cảm thấy nên gọi cô giáo Hàn đến đây một chuyến, dù sao đây cũng có thể là cơ hội cuối cùng.”

"Cô giáo Hàn? Hàn Dẫn Tố?"

Cái tên này phản xạ vào đại não cô làm Phương Nam giống như trong nháy mắt thấy được ánh rạng đông:

"Mẹ, bảo Tố Tố đến đây đi! Tố Tố tới đây, nói không chừng có thể khiến cho anh trai sống lại, anh trai yêu cô ấy như vậy sao có thể bỏ cô ấy mà đi!”

Bà Phương sững sờ chốc lát rồi khẽ gật đầu, Bà Phương là người biết phân rõ nặng nhẹ, lúc này bà cũng coi là hoàn toàn hiểu, không có con trai thì cái gì cũng mất. Trước đây bà quan tâm tới mặt mũi danh lợi, giờ thì không quan trọng nữa, quan trọng là con trai có thể sống, dù chỉ có chút hy vọng bà cũng không buông tha nào có thể so đo khác.”

Phương Hoa trung sửng sốt, thở dài:

"Cô giáo Hàn không phải là được Lý đại sư thu làm học trò đã xuất ngoại rồi sao? Lúc này sao có thể về?”

Ánh sáng vừa thắp lên trong mắt Phương Nam cùng Bà Phương trong nháy mắt tắt ngúm. Cô không muốn oán giận mẹ cô nhưng lần này bà đã làm quá tuyệt tình rồi.

Phương Nam cũng không biết người luôn luôn sáng suốt như mẹ lại cố chấp như vậy, sau khi anh trai đi mẹ đã tìm Hàn Dẫn Tố, Phương Nam rất hiểu bà cũng hiểu rõ cô gái nhỏ yếu ớt tự ti kia. Cho nên hai người mà gặp nhau Hàn Dẫn Tố không thể nào thắng.

Bởi vì yêu anh trai, mẹ cô ích kỷ đuổi Hàn Dẫn Tố, và cũng bởi vì yêu anh trai nên Hàn Dẫn Tố nhất định sẽ rút lui. Nhưng chỉ cần có anh trai ở đây Phương Nam tin chắc Hàn Dẫn Tố sẽ là con dâu của Phương gia, chị dây của cô. Nhưng không ai nghĩ tới Hàn Dẫn Tố vừa rút lui liền ra nước ngoài mà anh trai thì….

Phương Nam nhìn phòng theo dõi với một đống dụng cụ để duy trì sự sống cho anh trai mà trong lòng tràn đầy tuyệt vọng. Cô lấy điện thoại ra tuyệt vọng gọi cho số điện thoại và cầu mong kỳ tích sẽ xuất hiện, mong mỏi Hàn Dẫn Tố sẽ nhận cú điện thoại này.

Tác giả có lời muốn nói: cứu trợ thỉnh không biết, động đất cũng không trải qua qua, lính cũng chưa từng làm qua, cho nên chỗ nào viết không hợp mọi người mắt nhắm mắt mở bỏ qua nha.

Cảm ơn á! Còn cẩu huyết nhất định phải có, ngược thì hết rồi. Mưa gió qua đi vẫn còn nhiều tình tiết ví dụ như là cha Hàn Dẫn Tố, Hàn Dĩnh, đợi chút, còn có hai người mây tan trăng sáng gần nhau, rất nhiều đó!!!

 

Loading...

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 52

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ tập 50

Ủng hộ Blogtruyen69.com

Ads loading...